Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Quân Nhân Siêu Cưng Vợ, Kết Hôn Ba Năm Sinh Hai Bé

Chương 5: Tê… Đau

Chương trước Chương sau

Tần Tam Dã kinh ngạc, kh ngờ Giang Niệm thật sự đồng ý.

vạt áo bị làm rối của cô, nơi làn da mềm mại, trắng nõn thấp thoáng, những đường cong tròn đầy… cùng với những ngón tay trắng muốt. Tất cả đan xen thành một bức tr kiều diễm. Yết hầu nhô lên, nuốt khan một cách nặng nề.

“Giang Niệm, kh tin cô. sẽ kh để An An ở riêng với cô, ai biết cô thể lại làm tổn thương con bé hay kh.” Giọng Tần Tam Dã vẫn lạnh lùng cứng rắn.

Giang Niệm ôm con, động tác cứng lại, cúc áo cổ tháo ra cũng kh xong mà kh tháo ra cũng kh được.

Chẳng lẽ cô thật sự để Tần Tam Dã cô cho con b.ú ?! Thế thì quá xấu hổ!

Nhưng nếu kh cho bú, Tiểu An Bảo lại cứ khóc mãi, thật quá đau lòng.

Cô… Cô… Cô… hoặc là…

Mặt Giang Niệm nóng bừng như muốn bốc khói, gần như bất đắc dĩ thỏa hiệp thì Tần Tam Dã quay lưng lại.

Một bóng lưng quân phục thẳng tắp hướng về phía Giang Niệm. Tuy ta kh rời khỏi phòng, nhưng đã dời ánh mắt khỏi cô.

Hô… Giang Niệm khẽ thở phào một hơi.

Cô tập trung sự chú ý vào Tiểu An Bảo.

Tiểu An Bảo vì đói, lại kh b.ú được sữa, thút thít đến mức vô cùng khó chịu, mắt đã đỏ hoe và bắt đầu mút ngón tay cái.

Giang Niệm trước hết tháo cúc áo cổ, rút ngón tay cái của Tiểu An Bảo ra…

“An An, tay bẩn, kh được ăn.”

Những động tác tiếp theo. Cơ thể này dường như ký ức cơ bắp, vẫn coi như thuần thục.

Tiểu An Bảo ngửi th mùi sữa quen thuộc, lập tức áp sát vào.

Con bé ngậm l một ngụm. mút vào từng ngụm, từng ngụm.

Trong phòng bệnh im ắng lạ thường, đến mức kim rơi cũng thể nghe th.

Tiếng quần áo cọ xát nhỏ xíu, tiếng đứa bé nuốt sữa, trở nên rõ ràng đến kỳ lạ.

Tần Tam Dã là lính trải qua huấn luyện đặc biệt, ngũ quan vốn đã sắc bén hơn bình thường. Những tiếng động nhỏ bé nhất, đều lọt vào tai ta, nghe rõ mồn một.

Lưng đàn rộng lớn thẳng tắp, luôn quay lưng về phía Giang Niệm, tr như kh hề nhúc nhích. Nhưng vành tai dưới mái tóc đen cắt ngắn của ta, lại âm thầm đỏ ửng.

“Tê…” Đau.

Giang Niệm khẽ hít một hơi.

Cô nhóc tr bé tẹo, nhưng sức b.ú lại chẳng hề nhỏ. Con bé như thể vừa giành được món đồ yêu thích nhất. Kh chỉ miệng bú, bàn tay nhỏ còn níu chặt. Vừa được thỏa mãn đã lại căng thẳng sợ bị mất.

Giang Niệm cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, cùng với cảm giác chưa từng , nhiệt độ toàn thân cô vẫn kh hề giảm xuống. Cô vừa ôm con cho bú, vừa lén lút ngắm bóng lưng bên cạnh.

Bóng dáng quân phục x đậm, cao lớn thẳng tắp, từ đầu đến cuối đều chưa từng quay đầu lại. Điều này khiến Giang Niệm thở phào nhẹ nhõm.

Cô tự an ủi trong lòng. Đây là thế giới trong tiểu thuyết, cô cũng coi như là trong sách, họ đã từng ăn nằm với nhau, làm chuyện đó, đã đăng ký kết hôn là vợ chồng chính thức. Cái gì cần th cũng đã th, chỉ là cho con b.ú thôi, dường như cũng chẳng gì.

Nghĩ như vậy, sự hoảng loạn và xấu hổ giảm một chút.

________________________________________

… Tiểu An Bảo ăn no thì ngủ luôn, đôi mắt nhắm nghiền, miệng nhỏ vẫn còn luyến tiếc ngậm l, tay nhỏ nắm chặt, khiến lòng th vừa lòng đủ đầy.

Cô bé nhỏ xíu như một viên kẹo ngọt, sau khi ngủ tr càng đáng yêu hơn.

Giang Niệm thả nhẹ động tác, chăm sóc con, chỉnh sửa lại quần áo, hai tay vẫn luôn ôm Tiểu An Bảo kh bu. Cô khẽ lên tiếng.

xong .”

Tần Tam Dã nghe th giọng cô, quay lại.

Trên khuôn mặt tuấn tú sâu sắc kia, vẻ mặt ta kh chút xao động, dường như việc một phụ nữ cởi áo cho con b.ú là chuyện hết sức bình thường, kh hề sự mập mờ hay khiến ta suy nghĩ miên man.

Thái độ như vậy của ta, tuy lạnh nhạt, nhưng lại khiến Giang Niệm kh còn căng thẳng gò bó nữa.

Ánh mắt Tần Tam Dã lướt qua hàng cúc áo đã cài của Giang Niệm, cuối cùng dừng lại ở miếng băng gạc trên trán cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-quan-nhan-sieu-cung-vo-ket-hon-ba-nam-sinh-hai-be/chuong-5-te-dau.html.]

“Đau kh?”

“Cái… Cái gì?!”

Đột nhiên nghe th lời quan tâm của đàn , Giang Niệm hoảng sợ như con thỏ bị giật . Cô theo bản năng che l ngực.

đàn này hỏi cái gì vậy! Cô đau hay kh thì liên quan gì đến ta! Đây là chuyện một đàn lớn thể hỏi ? Cho dù ta là chồng cô cũng… cũng kh được!

Tần Tam Dã th động tác hoảng loạn bối rối của cô, nhận ra Giang Niệm đã hiểu lầm. ta hỏi lại lần nữa.

“Vết thương trên trán cô, đau kh?”

Giang Niệm: À, hóa ra là chuyện này… Cô thất bại .

“… Vừa thì khá đau, bây giờ đã đỡ hơn nhiều , kh còn đau lắm. Chắc là kh đáng ngại, qua m ngày là sẽ lành thôi.”

Giang Niệm nói đơn giản và thoải mái, kh hề làm màu một chút nào. Thậm chí cô kh để ý đến việc vết thương thể để lại sẹo hay kh. Dù đây là vết thương trên trán, để lại sẹo sẽ phá tướng. Nếu là Giang Niệm nguyên bản, lẽ ngay từ khi biết bị thương, cô ta đã khóc lóc làm ầm ĩ kh ngừng. Cô ta yêu cái đẹp, lỡ như bị hủy dung, l gì mà quyến rũ Lâm Minh Huy chứ?

Tính cách của Giang Niệm (hiện tại) lại hoàn toàn trái ngược, vẻ mềm mại nhưng kỳ thực lại rộng rãi. Cô kh chỉ kh bận tâm, ngược lại còn Tần Tam Dã hỏi.

“Khi nào chúng ta thể về nhà?”

Tần Tam Dã trầm giọng hỏi lại: “Cô muốn xuất viện về nhà ?”

“Vâng.” Giang Niệm gật đầu.

Cô ôm con, hạ giọng, nói khẽ.

“Mùi nước sát trùng ở bệnh viện kh dễ chịu, kh thích. Bệnh viện cũng nhiều vi khuẩn và virus, An An còn nhỏ như vậy, sức đề kháng của con bé yếu, dễ bị nhiễm khuẩn sinh bệnh. Nếu kh , chúng ta về nhà sớm thì hơn.”

Giang Niệm bận tâm kh chỉ cảm nhận của bản thân, mà còn là đứa bé trong lòng.

Tần Tam Dã giật . Vì những lời cô nói, ta chăm chú phụ nữ trên giường bệnh, lâu cũng kh lên tiếng.

Giang Niệm bị Tần Tam Dã chằm chằm kh chớp mắt, trong lòng l tơ dựng đứng. Chẳng lẽ… cô nói kh đúng ?

Cô ngẩng đầu, chớp chớp mắt, nhẹ giọng, thật cẩn thận, hỏi lại.

… kh thể xuất viện ?”

Giọng ệu mềm mại nũng nịu đó, gần như thận trọng y hệt Tiểu An Bảo lúc mắt đỏ hoe đòi b.ú sữa vừa .

Ngực Tần Tam Dã, bị một luồng khí vô hình va chạm mạnh.

tìm bác sĩ, kiểm tra lại cho cô lần nữa. Bác sĩ nói kh , chúng ta sẽ xuất viện về nhà.”

Bỏ lại một câu, ta xoay ra khỏi phòng bệnh. Giọng nói vẫn vững vàng trầm thấp, nhưng đôi giày quân ủng đen kia, bước trên nền đất lại gấp gáp và nh chóng.

________________________________________

… Bác sĩ đến nh, kiểm tra vết thương của Giang Niệm, còn hỏi thêm một số vấn đề. Xác định cô kh bị chóng mặt, buồn nôn, loại trừ khả năng chấn động não, kê một ít thuốc hạ sốt và giảm đau, cho phép Giang Niệm xuất viện.

Bên này vừa kiểm tra xong, nh lại một bác sĩ khác đến. Chính là Chủ nhiệm khoa Phụ sản Chu Mộc Hoa mà Tần Tam Dã gặp lúc trước.

Chu Mộc Hoa, khoảng chừng 50 tuổi, là trưởng thành trong thời loạn lạc, đã trải qua sự chuyển của Tân Trung Quốc từ cảnh núi s tan hoang đến khi thành lập. Chủ nhiệm Chu cắt tóc ngắn húi cua, toàn thân toát ra khí chất chất phác hướng về phía trước. Giang Niệm th, cứ như th một nhân vật trong phim truyền hình thời kỳ đó, một khí chất đặc biệt.

Vị Chủ nhiệm Chu này, cô cũng quen biết. Nguyên chủ trước đây học ngành Y tế Giáo dục, tuy thành tích kh ra nhưng cũng đã học được vài năm. Sau khi sinh con, cô ta kh còn vướng bận gì trên , bắt đầu gây chuyện với Tần Tam Dã càng lúc càng lớn, làm ảnh hưởng đến việc huấn luyện hàng ngày của Tần Tam Dã ở đơn vị. Đều là do rảnh rỗi quá mà ra!

Tần Tam Dã dứt khoát sắp xếp cho nguyên chủ một c việc, chính là y tá ở bệnh viện. Đúng chuyên môn, lại là nhân tài hiếm trong lĩnh vực y tế. Nguyên chủ sau khi vào bệnh viện, được phân c vào khoa Phụ sản của Chủ nhiệm Chu.

Chuyện sau đó… nghĩ bằng gót chân cũng đoán ra. Nguyên chủ dưới ngòi bút của Diệp Lan Lan, làm thể là một kiên định c tác, an phận thủ thường chứ. Nguyên chủ cả ngày làm việc lơ là, căn bản kh để tâm vào c việc, cãi nhau với những y tá khác trong bệnh viện đến mức động chân động tay, còn suýt nữa gây ra sự cố y tế. Cuối cùng, c việc này tất nhiên kh giữ được, nguyên chủ bị đuổi việc.

Cho dù đã gây ra nhiều chuyện ầm ĩ như vậy, Chủ nhiệm Chu vẫn giúp nguyên chủ dọn dẹp hậu quả, luôn ân cần dạy bảo nguyên chủ như con cái của , mong cô ta thay đổi tốt hơn.

Những chuyện hoang đường trước kia, cho dù kh Giang Niệm làm. Nhưng khi đối diện với ánh mắt ôn hòa từ ái của Chủ nhiệm Chu, Giang Niệm trong lòng vẫn th ngượng ngùng.

Chủ nhiệm Chu chẳng hề bận tâm, vừa mở miệng đã quan tâm đến sức khỏe Giang Niệm.

? Bị thương kh nghiêm trọng chứ? Đang yên đang lành lại bị xe đạp đụng trúng? Lại còn bị thương ở đầu, nếu để lại sẹo thì đau lòng biết bao nhiêu?… Sau khi về nhà nhất định cẩn thận vết thương, trước khi đóng vảy tuyệt đối đừng chạm nước… Thai nhi trong bụng cô đã kiểm tra giúp , khỏe mạnh, hai vợ chồng kh cần lo lắng.”

“Hai vợ chồng cô còn trẻ, vợ chồng trẻ cãi nhau là chuyện bình thường, lại làm ầm ĩ đến mức đòi bỏ nhà trốn về nhà mẹ đẻ cơ chứ? Tiểu Tần à, cũng vậy, kh chịu nhường nhịn vợ một chút, làm đàn thì rộng lượng một chút.”

“Niệm Niệm, cô xem, cô lại mang thai , là chuyện tốt, là tin vui, nên vui vẻ lên. Mau chóng cùng Tiểu Tần về nhà , ăn uống ngon miệng, sống tốt, dưỡng sức khỏe cho tốt, vừa tốt cho cô, vừa tốt cho con.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...