Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 104: Ngược đãi chăng? ---
Chân Đào Hoa vừa nghe nói về nhà, nhớ đến việc Đỗ Kh mới leo núi một lát đã thở hổn hển, vội vàng mở miệng nói: “Đỗ tỷ tỷ, để giúp tỷ xách rổ.”
Trong tay Đỗ Kh xách theo chiếc giỏ tre nhỏ nhất, là vì nàng th vật mới lạ nên kiên quyết tự xách; còn hai chiếc giỏ tre lớn hơn thì do Tống Hải mang theo.
Đỗ Kh mỉm cười nói: “Kh cần đâu . mới được bao lớn chứ? Chiếc rổ này chẳng nặng nhọc gì, tỷ tỷ thể tự xách được. còn nhỏ, kh thể xách vật nặng, bằng kh về sau sẽ bị lệch vai đ.”
Chân Đào Hoa ngây thơ hỏi: “Lệch vai, đó là thứ gì vậy ạ?”
Đỗ Kh giải thích: “Nếu dùng một tay xách đồ nặng trong thời gian dài, lực phân tán kh đều, bả vai của tiểu Đào Hoa chúng ta sẽ dần dần bị cao thấp bất đồng, về sau mặc y phục sẽ khó coi lắm.”
Đỗ Kh đối xử với tiểu Đào Hoa dịu dàng, chủ yếu là vì nàng cảm th cô bé này duyên và hợp mắt .
Trải qua nửa buổi sáng ở chung, nàng đã tìm hiểu đại khái về tình huống gia đình cô bé.
Chân gia là một ển hình của gia đình cổ đại, trọng nam khinh nữ, kh coi con gái là nhà, tùy tiện nuôi lớn, chờ đến khi trưởng thành sẽ tùy ý gả , l lễ hỏi để đổi l lợi ích.
Nếu ở thời hiện đại, cha mẹ như vậy chắc c sẽ bị hàng xóm chỉ trích và phỉ báng sau lưng. Nhưng ở cổ đại này, nhà nào cũng như thế, đặc biệt là các n hộ nghèo khó, địa vị của nữ nhi thậm chí còn kém hơn một đầu súc vật trong nhà.
Phần lớn các cô bé đều kh được cha mẹ coi trọng từ nhỏ, lớn hơn một chút liền giúp mẫu thân lo liệu việc nhà, đợi đến tuổi gả đến nhà chồng lại tiếp tục gánh vác việc nhà.
Cuộc sống như vậy chính là tương lai của Chân Đào Hoa và chị họ Chân Hạnh Hoa. Cũng kh thể nói các nàng đáng thương, bởi vì tại Khánh triều, đại đa số nữ tử bình thường đều sống như vậy.
Ở Khánh triều càng lâu, Đỗ Kh càng th may mắn khôn nguôi vì được sinh ra ở hiện đại.
Nàng được tiếp nhận giáo dục, thi đậu học phủ y khoa tại Đế Đô, quốc gia cũng đầu tư tài nguyên và nhân lực để cho những như nàng được phát triển, cho nên nàng mới thể trở thành một y giả cống hiến cho dân chúng, chứ kh một phụ nhân nội trợ tại gia, dùng thời gian cả đời cống hiến cho cái gọi là gia đình.
Nhưng mà Chân Đào Hoa nghe Đỗ Kh nói như vậy, chỉ lặng im một lát, liền tiến tới nhận l giỏ tre trong tay nàng.
Một giỏ quả dại nhỏ như vậy thể nặng bao nhiêu chứ? Năm trước bé đã thể giúp mẹ ra bờ s giặt quần áo , một bồn quần áo ướt còn nặng hơn giỏ quả dại này nhiều lắm.
Dù trong lòng nghĩ vậy, Chân Đào Hoa vẫn theo bản năng dùng tay trái ít làm việc nặng để xách giỏ tre.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đỗ Kh mải suy nghĩ nên kh chú ý, đã để cô bé l mất giỏ tre trong tay. Chờ khi nàng phản ứng lại, vội vàng duỗi tay l về: “Đứa nhỏ này, lại kh nghe lời ta thế, mau đưa giỏ cho tỷ tỷ, cẩn thận ngã bây giờ.”
Nhưng mà lời vừa dứt, ều kh may liền ập tới. Chân Đào Hoa vì muốn né động tác của nàng, kh cẩn thận dẫm lên một hòn đá nhỏ, trực tiếp ngã nhào, úp mặt xuống đất.
“Đào Hoa! Em kh chứ?” Đỗ Kh vội vàng x lên đỡ bé dậy.
Chân Đào Hoa vội vàng Đỗ Kh lắc đầu, tỏ vẻ bản thân kh bị thương: “Em kh việc gì, đất đai lầy lội nên mềm lắm, nhưng mà quả dại bị đổ hết , em lập tức nhặt đây.”
Nói xong bé liền bò dậy nhặt quả dại xung qu.
Nhưng tâm tư Đỗ Kh đã kh còn màng đến số quả dại rơi vãi.
Vừa cô bé té ngã dùng tay đỡ một chút, động tác này làm ống tay áo của bé bị kéo lên trên.
Mất ống tay áo che lấp, cánh tay đầy vết thương tím x của Chân Đào Hoa hoàn toàn bại lộ trước mắt nàng và Tống Gia Thành.
Cố tình cô bé còn chưa ý thức được, vẫn ngồi xổm trên mặt đất nhặt quả dại.
Đỗ Kh tiến lên giữ chặt cánh tay bé, xắn ống tay áo lên khuỷu tay, cánh tay tràn đầy vết bầm tím khủng khiếp, nàng cực kỳ nghiêm túc hỏi: “Đào Hoa, vết thương trên cánh tay em là ai làm?”
Đây rõ ràng là ngược đãi tàn nhẫn! Một đứa bé nhỏ như vậy, hai cánh tay cơ hồ kh một mảnh da nào còn nguyên vẹn, ứ máu, x tím, màu sắc đậm nhạt kh đồng nhất, miệng vết thương trải rộng kín mít cả hai cánh tay.
thảm trạng của cô bé, Đỗ Kh cực kỳ phẫn nộ, ý nghĩ đầu tiên trong đầu nàng chính là, nhà kh coi trọng, kh để ý cô bé, vết thương của cô bé chỉ sợ là do kẻ bên ngoài bắt nạt.
Chân Đào Hoa th Đỗ Kh tức giận, vội vàng nhỏ giọng nói: “Em kh cẩn thận, tự té ngã.”
Đỗ Kh biết cô bé kh nói thật, trên cánh tay còn m vết móng tay véo ra, tuyệt đối kh do bị ngã mà thành.
Vẫn luôn đóng vai vô hình yên lặng hái quả dại, Chân Thiết Trụ lại lên tiếng vào lúc này: “Ta biết, đó là do mẹ và bà nội véo.”
Kh thể kh nói, nóc nhà này bán mẹ ruột và tổ mẫu một cách kh hề do dự.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.