Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 140: Cọ xát (2)
Trước kia vào cuối tuần, ngẫu nhiên buổi tối hai họ kh kịp trở về, Cam Mạn Mai và con gái sẽ ngủ trong phòng, Đỗ Hùng Hoa một ngủ trên sô pha. Bởi vậy, một loạt động tác này làm cực kỳ thuần thục.
Lúc này Tống Gia Thành mới phát hiện, các bộ phận của chiếc sô pha này đều thể xếp gọn. Chiếc sô pha vốn dĩ chật hẹp, sau khi ngả xuống liền biến thành một chiếc giường kh hề nhỏ.
Đến đây, vấn đề chỗ ngủ xem như đã được giải quyết, nhưng việc tịnh phòng (phòng vệ sinh) vẫn khiến Tống Gia Thành c cánh.
Tịnh phòng trong chung cư của Đỗ Kh được ngăn cách bằng thủy tinh.
Lại là thủy tinh trong suốt! Hoàn toàn kh màn che c. Đứng ở phòng khách, ta thể rõ ràng bồn cầu và bồn rửa tay bên trong.
Tống Gia Thành căn bản kh dám tưởng tượng, cảnh tượng bản thân lúc ở bên trong xí hoặc tắm rửa, còn Đỗ Kh đứng ở bên ngoài liếc mắt một cái là thể th rõ, sẽ xấu hổ đến mức nào.
Tống Gia Thành vẫn luôn nhẫn nhịn cho đến khi Đỗ Hùng Hoa rời , mới khó khăn mở miệng: “Chúng ta nên tìm một chiếc màn che c tịnh phòng lại trước thì hơn.”
sợ nói quá thẳng t sẽ làm Đỗ Kh kh vui, nên đã cực kỳ thả lỏng ngữ khí.
thật sự kh nghi ngờ phẩm cách của Đỗ Kh, chỉ là nam nữ khác biệt, tịnh phòng là một nơi riêng tư tuyệt đối, nàng lại xây dựng nó thế này, thực sự kh thể tiếp thu.
Theo Tống Gia Thành, một tịnh phòng như vậy thật quá xấu hổ, xấu hổ hệt như đang tiêu/tiểu giữa chốn đ .
Hơn nữa, kh trước kia Đỗ bá phụ cũng thỉnh thoảng ngủ lại bên này ? Chẳng lẽ bọn họ thể thản nhiên chấp nhận một tịnh phòng trong suốt như vậy, kh sợ bị th hết ? Dù là mẹ con, cha con... kh khỏi chút kỳ cục .
Đỗ Kh đã sớm phát hiện sắc mặt Tống Gia Thành kh đúng, bất quá vừa nàng vội vàng thu dọn nhà cửa, tìm gối đầu và chăn mỏng cho , trong lúc nhất thời cũng kh kịp hỏi. Kh ngờ, lại kh nhịn được nói ra trước.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Th Tống Gia Thành cực kỳ nghiêm túc khoa tay múa chân, tìm chỗ cố định chăn mỏng lên cửa kính, Đỗ Kh kh nhịn được bật cười thành tiếng.
Th nàng cười đến mức nhào cả lên sô pha, Tống Gia Thành cầm chăn mỏng, ngơ ngẩn đứng đó.
“Kh , , kh cần ngốc như vậy. Đây là kính th minh, thể chuyển sang dạng mờ đục. Bên trong một cái chốt mở, lúc dùng tịnh phòng chỉ cần ấn một cái là được. ở bên trong an toàn, thật sự kh cần l chăn che lại đâu.”
Nói xong, Đỗ Kh kh nhịn được nằm vật xuống sô pha cười khúc khích.
Thực sự kh nàng dễ bị chọc cười đến thế, mà cảnh tượng Tống Gia Thành nghiêm trang cầm chăn l che c lại quá mức ngộ nghĩnh, nàng thật sự kh tài nào nhịn được.
Tống Gia Thành phát hiện ra sự hiểu lầm của , khuôn mặt lập tức kh nhịn được mà đỏ lên. Th Đỗ Kh cười đến mức kh thể đứng dậy nổi, kh nhịn được ném chiếc chăn trong tay, bước đến bên cạnh nàng ngồi xuống.
Đây là lần đầu tiên Tống Gia Thành thể hiện sự mạnh mẽ phần bá đạo trước mặt Đỗ Kh, và lập tức thành c khiến nàng ngừng cười.
Đỗ Kh tuy là hổ, nhưng nàng kh hề ngốc. Nàng hiểu rõ lúc này trả lời thật cẩn thận. Nhưng gương mặt Tống Gia Thành ở khoảng cách gần trong gang tấc khiến nàng kh thể tập trung tinh thần.
Cuối cùng, nàng bị vây khốn trên sô pha, chậm rãi hơi nâng cổ lên.
Đỗ Kh khó khăn nuốt nước miếng, dè dặt hỏi: “Giờ phút này, ta nên đáp là thú vị, hay là kh thú vị đây?”
Tống Gia Thành hiếm th vẻ luống cuống của nàng. cố ý kéo dài ngữ khí: “Nàng nói , ư~”
Nghe th âm cuối ngân dài đầy dụ hoặc đó, Đỗ Kh kh nhịn được mà mềm nhũn vòng eo, toàn thân dán sát vào ghế sô pha. Tống Gia Thành thuận theo lực đẩy của nàng mà cũng ghé sát xuống.
Khoảng cách giữa hai càng lúc càng gần, sự nguy hiểm cũng theo đó mà dâng cao.
Chưa có bình luận nào cho chương này.