Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 149: Mẹ già ---
Tống Gia Thành vốn da mặt mỏng, bị những xa lạ chọc ghẹo, kh khỏi đỏ bừng mặt.
Đỗ Kh vội đứng ra giải vây cho : “Thôi được , đây là nhà của ta, là nhà đó, chư vị hiểu chăng? Chư vị cứ tưởng cũng giống chư vị hay , vị này nhà ta da mặt mỏng lắm. Các nàng kiềm chế một chút, nếu dọa chạy mất, các nàng đâu tìm được giống như vậy mà bồi thường cho ta đây hả?”
Tống Gia Thành đã quen với lối giao tiếp quân tử nhạt như nước, nhất thời thật sự khó tiếp nhận được kiểu chọc ghẹo cởi mở như vậy. Đỗ Kh thoải mái hòa hợp cùng đồng nghiệp, y âm thầm suy nghĩ trong lòng: Quả nhiên, bệnh viện mới là nơi nàng thuộc về. Vừa đến bệnh viện, toàn thân nàng liền tràn đầy sức sống.
Lúc này, nụ cười trên mặt Đỗ Kh hoàn toàn phát ra từ đáy lòng, chẳng nét cười xã giao thường th ở cổ đại, cũng kh kiểu cười luôn cảnh giác như trước đây.
Trong lòng Tống Gia Thành khẽ thở dài: Nếu muốn Đỗ Kh thật sự tiếp nhận cuộc sống ở thời đại này, e rằng còn mất một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Con đường phía trước còn xa lắm thay!
Cuối cùng, Đỗ Kh đành nhịn đau chia sẻ chút tôm xào cay ra ngoài, mới thể xoa dịu được m vị cô nương này, để các nàng bu tha cho Tống Gia Thành.
những đồng sự cuối cùng cũng chịu an tĩnh lại, nàng mới quay lại, cất lời với Tống Gia Thành:
“Sản phụ vừa sinh được một tiểu nhi mập mạp, nặng chừng tám cân ba (khoảng bốn cân hiện đại). Lúc ôm thằng bé ra, tay ta vẫn còn run lên bần bật.”
“ kh th đó thôi, mặt thằng bé đã chút tím tái, may mắn là đã mổ kịp thời, bằng kh hậu quả khôn lường.”
Tống Gia Thành gật đầu tán đồng. Đỗ Kh th tỏ vẻ kh m hứng thú, quan tâm hỏi: “Chắc hẳn buổi sáng ở một nhàm chán, kh? Buổi chiều ta còn một ca phẫu thuật, hay là tự dạo qu bệnh viện một chuyến?”
Tống Gia Thành đặt con tôm đã bóc vỏ vào trong bát của Đỗ Kh, lắc đầu đáp: “Buổi chiều ta muốn ra ngoài dạo phố, đợi khi nàng tan tầm, ta sẽ quay lại bệnh viện đón nàng.”
Đỗ Kh cho con tôm bóc vỏ vào trong miệng, đưa mắt , kh yên tâm hỏi: “ một , liệu ổn thỏa?”
Tống Gia Thành lập tức tỏ vẻ tự tin: “Ta cũng kh quá xa. Huống hồ, còn chỉ dẫn trên chiếc di động này, nàng cứ yên tâm, sẽ kh việc gì.”
Buổi sáng Tống Gia Thành đã bộ theo Đỗ Kh tới bệnh viện, đã nhớ kỹ con đường xung qu. Trí nhớ của vốn tốt, hiện tại cực kỳ tự tin rằng sẽ chẳng lạc lối được đâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tống Gia Thành muốn mua quà tặng cho Đỗ Kh nhưng vẫn chưa tìm được thời cơ thích hợp. Chiều nay vừa hay thể thăm dò trước một phen.
Đỗ Kh đưa chìa khóa căn phòng cho Tống Gia Thành, kh quên n nhủ: “Nếu kh tìm được đường, nhớ gọi ện thoại cho ta, ta sẽ đón .”
Tống Gia Thành lần đầu tự ra ngoài, Đỗ Kh lo lắng đến nỗi tr chẳng khác nào lão mẫu thân tiễn con xuất môn lần đầu, trong lòng chất chứa đủ loại lo âu và phỏng đoán chẳng lành.
Tống Gia Thành cảm th chính đã lầm chăng, vừa trong nháy mắt thế nhưng lại thoáng th bóng dáng Tần thị trên thân Đỗ Kh.
Bộ dạng lo lắng kh yên của Đỗ Kh hiện tại, quả thực kh gì khác biệt với Tần thị khi lần đầu ta ra ngoài du học cùng các bằng hữu.
Tống Gia Thành cầm chìa khóa của Đỗ Kh, về nhà một chuyến trước.
về l thẻ ngân hàng, bằng kh chiếc thẻ phụ Đỗ Kh mở cho e rằng kh đủ chi trả để mua một chiếc túi xách đắt giá.
Đỗ Kh cảm th tiền trong thẻ là của Tống Gia Thành, cho nên ngày hôm qua nàng đã để thẻ ngân hàng trong ngăn kéo bàn trà, cũng kh hề giấu giếm . Mật mã của chiếc thẻ này nàng cũng đã sớm nói cho biết .
Bệnh viện cách nhà Đỗ Kh gần, Tống Gia Thành dựa theo ký ức buổi sáng, dễ dàng về tới nhà.
L được thẻ ngân hàng, Tống Gia Thành vẫy một chiếc xe cho thuê ở cửa chung cư.
Ngồi trên xe, Tống Gia Thành e rằng sẽ bại lộ chuyện ta ít khi loại xe này, cho nên trước khi tài xế kịp mở miệng, đã giả bộ trấn định, cất giọng nói: “Bác tài, xin mời đưa ta tới Chúng Thái Thương Hành.”
đã tìm hiểu kỹ trên mạng. Chúng Thái là thương hội lớn nhất thành phố Vân, đa phần những thương hiệu trân quý đều cửa hàng chuyên do tại đó, thích hợp để tỉ mỉ lựa chọn quà tặng cho Đỗ Kh.
Chúng Thái Thương Hành cách chung cư một đoạn đường khá xa. Tuy rằng hiện tại là buổi chiều, giao th th thuận, nhưng ngồi xe cũng mất nửa giờ.
Trước kia Tống Gia Thành ít khi tự dạo phố. Thường thường muốn cái gì, chỉ cần phân phó một lời, hai Tống Hải và Tống Châu đã thu xếp ổn thỏa. Chuyện ăn uống, y phục, chỗ ở hay lại, chưa bao giờ cần đến sự bận tâm của .
Mà lần này mục đích của là mua quà cho Đỗ Kh, ý nghĩa kh hề giống nhau. Trước khi , đã chuẩn bị từ trước chu đáo, đủ tự tin, tin rằng Đỗ Kh sẽ thích lễ vật tỉ mỉ lựa chọn.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.