Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 172: Bảo đảm (2) ---
Nói ra cũng th kỳ lạ, rõ ràng trước kia bà và phu quân đều đã chuẩn bị tâm lý con trai sẽ độc thân đến già, nhưng tiểu Hạ vừa xuất hiện, bà liền kh cách nào giữ được bình tĩnh.
Thật ra mà nói, Tần thị ngay cả một ngày cũng kh muốn chờ, hôm nay liền muốn cho hai đứa thành thân cử hành động phòng hoa chúc.
Bất quá chuyện thành thân này hiển nhiên kh thể hành sự vội vã, Tần thị kh quá tình nguyện nói: “Đây chính là lời con nói, năm sau để ta bế cháu, chúng ta tuyệt đối kh ép buộc con.”
Tống Gia Thành th vẻ vui mừng hiện rõ trên nét mặt mẫu thân, y dở khóc dở cười gật đầu đáp: “Đúng, đúng, đúng, là con tự nói, mẹ kh ép con.”
Tưởng tượng kh lâu nữa là thể bế được cháu nội, trong lòng Tần thị kích động đến nỗi kh biết nên nói lời gì cho . Nghĩ đến cơ thể gầy yếu của tiểu Hạ, bà liền kh khỏi bận lòng.
“Nói cho cùng, tiểu Hạ đứa nhỏ này quá mức gầy yếu, còn cần bồi bổ thêm, sau này mang thai sinh nở mới kh chịu khổ. Trong kho nhà còn chút tổ yến trắng từ trong cung. Lát nữa ta sẽ sai hầm, m ngày nay mỗi ngày đều để con bé uống một bát nhỏ. Khi trở về con cũng mang theo một hộp, mỗi ngày nhớ kỹ hầm một bát mà uống.”
Tống Gia Thành cười khổ đáp ứng, nội tâm lại dâng lên nỗi lo âu. Việc hầm c dưỡng sinh y còn chưa học thành thạo, giờ lại thêm chuyện hầm tổ yến, cũng kh biết đến lúc đó y thể xử lý tốt được kh đây.
Tống Gia Thành ở chủ viện cùng Tần thị nói chuyện gia sự, Đỗ Kh cũng từ từ tỉnh lại.
Tống Hải vẫn luôn chú ý nghe ngóng ở bên ngoài, lúc này nghe th động tĩnh truyền ra từ trong phòng, vội vàng hỏi: “Đỗ cô nương, đã tỉnh ?”
Lúc tới, Đỗ Kh đã thay bộ cổ trang lần trước. Nàng nghe được giọng Tống Hải, vội vàng rời giường đứng dậy, một bên sửa sang lại vạt áo và mái tóc, một bên nói vọng ra ngoài: “Ta đã tỉnh. Chủ nhân các ngươi ở đâu?”
Tống Hải cung kính đáp: “C tử đã đến chủ viện vấn an phu nhân. Vân Nhi đã chờ ở ngoài viện, nếu cô nương đồng ý, nô tài sẽ gọi nàng vào phục sức.”
Việc đầu tiên Tống Gia Thành làm khi đến chủ viện, chính là căn dặn Vân Nhi tới Nghênh Phong viện chờ, đợi Đỗ Kh vừa rời giường, liền phục sức, chải đầu cho nàng.
Cho nên th Đỗ Kh đã rời giường, Tống Hải liền muốn mời Vân Nhi vào viện.
Đỗ Kh nghe vậy vội vàng ngăn lại: “Chờ đã, đợi ta về phòng hãy gọi Vân Nhi vào.”
Hiện tại nàng còn ở trong phòng Tống Gia Thành. Nếu lúc này gọi Vân Nhi tiến vào, bộ dạng mới rời giường của nàng, trong mắt Vân Nhi, kh biết sẽ bị suy diễn thành thế nào đây.
Phỏng chừng kh cần tới nửa ngày, tin tức nàng đã cùng phòng với Tống Gia Thành sẽ truyền khắp cả phủ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Nhi mất chừng mười lăm phút để hoàn thành việc phục sức cho Đỗ Kh.
Nàng cẩn thận, chú ý th xiêm y trên Đỗ Kh chính là bộ của lần trước nàng xuyên qua, cho nên đã mở tủ quần áo chọn cho nàng một bộ váy áo màu thiên th khác.
Nếu kh Vân Nhi mở tủ y sam, Đỗ Kh cũng chưa hề hay biết, chỉ mới rời phủ hơn một tháng, số lượng y phục bên trong tủ đã tăng lên gấp bội.
Dựa theo cái tốc độ gia tăng này, e rằng chờ đến khi mặc thu trang, tủ quần áo trong phòng nàng cũng cần đổi mới.
Đỗ Kh khuôn mặt được trang ểm theo kiểu cổ xưa trong gương, kh khỏi phần ngẩn .
Nàng tự nhủ, chiếc giường gỗ này quả thực thần kỳ khó tả, rõ ràng ngày hôm qua ta còn đang khoác áo blouse trắng ở bệnh viện làm phẫu thuật, hôm nay đã thể xuất hiện tại cổ đại với bộ dạng của một tiểu thư khuê các.
Đỗ Kh quay đầu về phía Vân Nhi, bởi vì động tác của nàng, chiếc bộ diêu trên đầu cũng xôn xao vang lên tiếng động vui tai: “Sau đó thì , hiện tại ta nên nơi nào?”
Vân Nhi bu chiếc lược ngà voi trong tay xuống, cụp mi rũ mắt cung kính trả lời: “Lúc nô tỳ lại đây, c tử chuyển cáo cho cô nương, đợi cô nương tỉnh lại thì trực tiếp đến chủ viện.”
Nói xong, Vân Nhi vỗ vỗ đầu , bổ sung thêm: “Đúng , c tử còn dặn, để Tống Hải quản sự đem cái gọi là mạt chược đưa tới chủ viện.”
Đỗ Kh nghi hoặc thầm nghĩ: Mang mạt chược làm gì? Chẳng nhẽ muốn tới chủ viện chơi mạt chược cùng Tần phu nhân?
Tuy rằng trong lòng thầm lẩm bẩm, nhưng Đỗ Kh vẫn đứng dậy ra phía ngoài: “Vậy để ta tìm, Tống Hải vốn dĩ cũng kh biết mạt chược tr như thế nào.”
Vân Nhi làm một tiểu nha hoàn kh biết gì hết, tuy rằng kh rõ vì đồ vật đặt trong phòng c tử mà Tống Hải quản sự lại kh biết, ngược lại Đỗ cô nương lại thể tìm được, bất quá nàng chỉ cần nghĩ đến chuyện, vốn dĩ c tử đối xử với Đỗ cô nương đặc biệt, trong lòng cũng bình thường trở lại.
Hiện tại trong viện còn hạ nhân khác đang quét tước, cho nên Tống Hải cũng kh thể dọn đồ vật trên giường ra bên ngoài. Khi Đỗ Kh tới, như một vị môn thần oai vệ c giữ trước cửa phòng Tống Gia Thành, một khi tới gần, liền sẽ bị lạnh giọng quát lớn đuổi .
Cũng ngay lúc này, Đỗ Kh mới thay đổi ấn tượng cố hữu trong lòng về vị Tống Hải này.
Trước kia nàng chỉ coi Tống Hải là một tùy tùng vẻ ngây ngô bên cạnh Tống Gia Thành, luôn thể vào lúc thập phần thỏa đáng, nói ra vài chuyện làm ta cảm th nhẹ nhõm.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.