Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Chương 49: Mua sắm ---

Chương trước Chương sau

Nhưng Tống Gia Thành từ nhỏ đã lớn lên trong nhung lụa, hoàn toàn kh khái niệm gì về tiền bạc. Đỗ Kh vì số tiền này mà hưng phấn đến vậy, trong lòng cũng cảm th vô cùng thích thú.

th Đỗ Kh đột nhiên ngừng cười, cũng kh nghĩ nhiều. đường rộn ràng nhộn nhịp bên ngoài, khẽ nói: “Giờ chúng ta tiền , mua một số đồ vật độc đáo ở thế giới này . Cầm về Khánh triều, bán lại là kiếm được một món hời lớn.”

Đỗ Kh kh để ý đến ý đồ sâu xa của Tống Gia Thành, ngược lại còn hăm hở lên kế hoạch thay .

“Kh gian trong chiếc giường gỗ kh lớn, nên kh thể để đồ vật quá cồng kềnh. Chỉ nên mua những món tinh xảo và hiếm lạ thôi.”

Tống Gia Thành gật đầu: “Ta th cái gương trong phòng cô khá tốt, còn m miếng kính khảm trên cửa sổ nữa. M thứ này mà mang đến Khánh triều, chắc c sẽ giá cao ngất ngưởng trên thị trường.”

“Gương thì dễ , ngoài phố nhiều, chỉ cần thể xách được là mua bao nhiêu cũng .”

ều, kính cửa sổ... thì hơi khó mang.”

Tống Gia Thành tỏ vẻ nghi hoặc: “Chẳng lẽ kính đắt ?”

Đỗ Kh vội vàng lắc đầu: “Kh , giá rẻ, chỉ là nó dễ vỡ, góc cạnh lại sắc bén, kh tiện khuân vác. Chi bằng đổi sang cái khác, đồng hồ thì ? Số vàng này cũng là do đổi được từ đồng hồ mà ra.”

Tống Gia Thành suy nghĩ một lát, cười gật đầu: “Cũng được, tiện thể mua thêm vài chiếc gương. Nhưng số lượng kh nên quá nhiều, vài cái là đủ. Đồ hiếm mới quý, nếu hàng khan hiếm thì mới bán được giá cao.”

Thị trấn này chỉ bé tí, tổng cộng cũng chỉ hai con phố. Đỗ Kh tìm th một cửa hàng văn phòng phẩm, mua được vài chiếc gương phong cách cổ ển.

lẽ để thỏa mãn thị hiếu thẩm mỹ của nữ sinh, chủ tiệm đã cải tiến chúng: gương cầm tay đường kính hơn hai mươi centimet, tay nắm được chạm hoa văn hình hoa hồng, cầm trên tay thoạt còn chút hơi hướng cổ xưa.

M chiếc gương này đã nằm trong tiệm hơn nửa năm. Giờ học sinh trung học chút tiền đều thích ăn vặt hoặc chơi game, ít ai chịu bỏ ra ba, bốn chục nghìn để mua một chiếc gương.

Hiếm lắm mới gặp được tiêu tiền như Đỗ Kh, vì thế chủ đưa cho cô mức giá ưu đãi25 đồng một chiếc, gần như là bán với giá vốn.

Sau khi mua được vài chiếc gương tinh xảo, Đỗ Kh tiếp tục chọn thêm một số vật dụng khác cho đủ số lượng. Ngoài những chiếc gương phong cách này ra, hầu hết đều là gương với khung nhựa bình thường.

Đỗ Kh vốn hơi do dự, nhưng Tống Gia Thành trấn an cô rằng kh cả. chỉ cần mặt gương. Khi mang về Khánh triều, sẽ bỏ khung ngoài , tìm thợ mộc giỏi nhất để làm khung mới.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đỗ Kh kh khỏi giơ ngón cái tán thưởng Tống Gia Thành đầu óc thật linh hoạt, còn biết cả chiến lược về sản phẩm và bao bì!

L gương xong, Đỗ Kh chuẩn bị tính tiền. Cô vừa mới rút ện thoại ra thì Tống Gia Thành đã ôm một đống lớn đồ vật tới.

ôm khư khư cả một núi đồ trong lòng, đến mức lại cũng khó khăn, Đỗ Kh vội vàng tiến lên đỡ giúp một ít.

những thứ trong tay , tò mò hỏi: “ mua cái gì nhiều thế?”

Vừa Tống Gia Thành đã một vòng qu tiệm và mua:

Bút máy, mực. Hai thứ này còn thể hiểu được, vì phần lớn thời gian Đỗ Kh đều th đọc sách, lẽ thích đồ dùng của đọc sách. yêu sách th văn phòng phẩm mới lạ mà muốn mua là chuyện thường tình.

Nhưng còn vải vẽ, gi vẽ phác thảo, cùng một đống lớn bút chì và sổ ghi chép thì là ? định làm họa sĩ à? Cứ như học sinh tiểu học đang mua sắm trước ngày khai giảng vậy.

Nghe Đỗ Kh hỏi, Tống Gia Thành vội vàng cúi đầu những món đồ vừa lựa chọn kỹ lưỡng, giọng thấp thỏm hỏi: “M thứ này đắt lắm ? Nếu đắt quá thì kh mua nữa.”

Đỗ Kh nào chịu được câu này, th Tống Gia Thành thoáng hiện vẻ thất vọng, lại nghĩ đến quãng thời gian ở cổ đại đã chăm sóc nhiều, cô vội vàng vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Mua! Ý chỉ muốn mua chừng này thôi ?”

Để chứng minh lời nói là thật, Đỗ Kh còn chớp chớp mắt với Tống Gia Thành.

Nghe Đỗ Kh nói thể mua, Tống Gia Thành lập tức mặt mày hớn hở.

Mà nói cho cùng, những thứ Tống Gia Thành mua cũng kh đắt đỏ gì, thêm vào đống gương Đỗ Kh mua lúc trước cũng chỉ hết hơn hai trăm đồng.

Đỗ Kh theo thói quen rút ện thoại ra quét mã, trả tiền nh chóng rời .

Vì cô đang bị thương, chỉ dùng một tay kh tiện xách đồ, nên Tống Gia Thành nhận xách hết các túi đồ.

Ra khỏi cửa hàng văn phòng phẩm, Đỗ Kh nhớ đến chiếc ba lô thuốc còn để ở cổ đại, liền quay tới tiệm thuốc mua thuốc trị thương mới.

Sau khi nhờ chị gái trong tiệm thuốc thay băng giúp, Đỗ Kh và Tống Gia Thành mới chuẩn bị đến trung tâm thương mại để mua đồng hồ.

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...