Chồng Ta Xuyên Từ Cổ Đại Đến
Chương 99: Suối nước nóng (4) ---
Ở hiện đại, dân vùng núi xa xôi nghèo khổ, phần lớn bởi vì nơi họ sinh sống quá hẻo lánh, việc sửa chữa đường sá cần đầu tư lớn, hơn nữa chút khả năng đều đã rời núi, chỉ còn lại những ều kiện kém cỏi.
Mặc dù hằng năm quốc gia đều phát tiền trợ cấp cho họ, nhưng họ vẫn nghèo khó. Họ sống trong những căn nhà lợp ngói tự xây, thậm chí còn ở trong nhà gỗ, nhà xây bằng đất đá.
Khi đó, mỗi khoa trong bệnh viện đều cử một bác sĩ tham gia, nhưng ta, với vai trò bác sĩ khoa sản, tuyệt đối là mệt nhọc nhất.
Câu nói kia quả kh sai: Càng nghèo càng sinh nở. Những lời này tuyệt đối đúng. Phần lớn dân ở vùng núi hẻo lánh này đều dựa vào đầu để nhận trợ cấp, vì thế họ kh hề sự kiêng dè. Để thêm tiền trợ cấp, họ chưa bao giờ tránh thai, cứ thế một đứa lại một đứa liên tục ra đời.
Con gái vùng núi, nhiều mười sáu, mười bảy tuổi đã kết hôn. Họ kh hề ý thức tránh thai, kết hôn xong liền mang thai. Mang thai cũng kh cần khám thai, thậm chí bệnh viện cũng kh đặt chân đến, tự sinh con ở nhà, sau đó nhờ cán bộ trong thôn tới xác nhận, thêm vào hộ khẩu.
Trước khi tới thôn trang suối nước nóng, ta đã cho rằng dân vùng núi hẻo lánh trong ký ức của ta là những nghèo khổ nhất, nhưng hôm nay, suy nghĩ trong lòng ta đã hoàn toàn thay đổi.
Ở hiện đại, thôn dân vùng núi hẻo lánh kh thể giàu , phần lớn nguyên nhân là do họ sinh ra ở địa phương quá nghèo, một phần nhỏ khác là do họ đã quen với nếp sinh hoạt cố hữu, khó lòng thay đổi.
Nhưng tá ền tại thôn trang suối nước nóng thì khác. Bọn họ vô cùng chăm chỉ. Ta vừa th, một thai phụ, bụng đã vượt hơn tám tháng, vẫn đang gùi từng gùi ngô về nhà.
Nơi họ sinh sống lại kh hề xa xôi, chỉ cần ngồi xe ngựa nửa c giờ là thể tới Kinh thành, nơi phồn hoa bậc nhất Khánh triều.
Song, cuộc sống của bọn tá ền vẫn vô cùng lam lũ.
Tính cách của Đỗ Kh thể nói là thiện lương quá mức bởi lẽ từ bé nàng chưa từng nếm trải mùi vị cơ cực, song thân đều dốc hết sức để cung cấp cho nàng ều kiện sinh hoạt tốt nhất. đời câu, đã sống an nhàn thì khó lòng khác lầm than cơ khổ.
Thuở khi tham gia khám chữa bệnh miễn phí, Đỗ Kh đã dùng hơn hai tháng tiền lương của , mua sữa bột cùng thực phẩm bổ dưỡng cấp phát cho các thai phụ gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống.
Giờ đây, khi chứng kiến cảnh đời cơ cực của nhóm tá ền tại thôn trang suối nước nóng, nàng lại nhất thời kh biết nên tìm cách nào để trợ giúp bọn họ một cách tốt nhất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tống Gia Thành sắc sảo nhận ra tâm tình nàng chút bất ổn, nhưng kh rõ nguyên nhân, đành quan tâm hỏi:
“Làm vậy? Thân thể nơi nào kh thoải mái chăng?”
Đỗ Kh lắc đầu, đưa tay tháo chiếc túi gấm bên h xuống, l ra bốn, năm viên kẹo trái cây. Những viên kẹo này đều là nàng mua từ thế giới cũ, kh loại kẹo mạch nha tầm thường như đã đưa cho Tống Hải trước đó.
Lúc trước, nàng đã mua kh ít kẹo cứng ở quầy quà vặt, nhưng chỉ ăn vài viên. Sau này, Tống Gia Thành tặng nàng mật ong thượng hạng, nên những viên kẹo cứng còn lại đều được nàng phân phát hết cho Tống Hải, Tống Châu và Vân nhi.
Đỗ Kh vươn tay gọi một cô bé gầy gò, trơ cả xương đang đứng trước mặt lại gần. Tiểu cô nương dáng dấp chưa lớn, đoán chừng chỉ mới ba, bốn tuổi.
Dáng vẻ của nàng bé kh l gì làm khá khẩm: trên chỉ khoác chiếc áo vải thô, ống tay ống quần đều cộc lên một khúc, lại còn chân đất. Mái tóc trên đầu cũng chỉ được buộc tùy tiện bằng một mảnh vải, những sợi tóc mái lòa xòa bu xuống trán, sau tai và cổ.
Đứa trẻ nhỏ tuổi như thế này chưa thể giúp đỡ việc nhà, mà trong nhà cũng chẳng ều kiện để phân một chuyên chăm nom, thành thử chúng đành bị bỏ mặc chạy loạn khắp thôn trang.
Tiểu cô nương kh rõ Đỗ Kh gọi đến đây làm gì, nhưng chỉ trang phục quý giá của nàng, nó đã lập tức nhận ra đây chính là quý nhân mà cha mẹ thường nhắc tới. Là kẻ mà cả nhà bọn chúng kh dám đắc tội. Nàng bé sợ hãi Đỗ Kh, vẻ mặt lộ rõ sự khiếp đảm.
Đỗ Kh ngồi xổm xuống, đưa tay ra trước mặt tiểu cô nương, mở lòng bàn tay. Nàng ôn tồn nói: “Tỷ tỷ mời ăn kẹo nhé.”
Kẹo? Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng nàng bé vẫn biết kẹo tr như thế nào. Năm ngoái, phụ thân đem lương thực dư thừa trong nhà bán, liền mua cho nó và ca ca mỗi đứa một viên kẹo mạch nha.
Viên kẹo mạch nha màu nâu vàng kia tuy chỉ to bằng ngón tay cái, nhưng lại là bảo bối vô giá của hai em. Mỗi ngày chúng chỉ dám l.i.ế.m chừng hai miếng, dành dụm đến m ngày mới dám ăn hết.
Nàng bé cảm th tỷ tỷ xinh đẹp đang lừa . Kẹo rõ ràng là màu vàng sậm, còn thứ trong tay nàng lại lớp vỏ bọc tinh xảo như thế, thế nào cũng kh giống một viên kẹo.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.