Chồng Tái Sinh Chê Tôi-Tôi Cưới Lính Cứu Hoả Sướng Quá-Lâm Kiến Sơ
Chương 150: Bàu cụ ruốt cuộc có thân phận gì?
Tô Vãn Ý lau vội khóe miệng, ánh mắt bỗng trở nên trầm mặc, kh còn vẻ nhí nhố thường ngày. Cô ra ngoài cửa kính xe, giọng nói thấp xuống hẳn:
"Sơ Sơ, ngày mai là ngày giỗ của họ thứ hai của tớ... cũng là sinh đôi của Kỷ Hàn Tiết."
Lâm Kiến Sơ bàng hoàng. Cô từng nghe Tô Vãn Ý nhắc qua về việc nhà họ em đã mất, nhưng kh ngờ lại là em sinh đôi với chồng . Hóa ra, vẻ lạnh lùng và sự kìm nén trong mắt Kỷ Hàn Tiết mỗi khi đối diện với cô, kh chỉ là tính cách, mà còn là một vết thương sâu hoắm chưa từng khép miệng.
" mất trong một vụ hỏa hoạn nhiều năm trước." Tô Vãn Ý thở dài, "Nên ngày này hằng năm, cả nhà họ Kỷ đều như bao phủ trong một tầng sương lạnh. Hàn Tiết chắc c sẽ đến nghĩa trang từ sớm. Tớ nghĩ... đó cũng là lý do dạo này bận rộn và tâm trạng thất thường như vậy."
Lâm Kiến Sơ siết chặt vô lăng. Cô nhớ lại tin n "Chiều nay cô đâu?" của . lẽ vào cái ngày mà lòng đang trĩu nặng vì ký ức về quá cố, sự lừa dối của cô dù nhỏ nhặt cũng đã trở thành giọt nước tràn ly.
"Vậy ngày mai tớ vẫn nên đến viện dưỡng lão một ." Lâm Kiến Sơ khẽ nói, "Bà cụ mong ngóng như vậy, tớ kh nỡ để bà thất vọng. Còn chuyện của ... tớ sẽ tìm cách đối mặt sau."
Sáng Chủ nhật.
Lâm Kiến Sơ trang ểm nhẹ nhàng, chọn một bộ sườn xám màu x nhạt nền nã để đến gặp bà cụ. Cô kh quên mang theo hộp kẹo hỷ loại ngon nhất mà cô vừa đặt mua gấp.
Vừa bước vào khuôn viên viện dưỡng lão, cô đã th kh khí chút khác lạ. Những chiếc xe đen sang trọng đậu thành hàng dài, vệ sĩ mặc vest đen đứng rải rác dưới các tán cây.
Tim Lâm Kiến Sơ đập thình thịch. Thân phận của bà cụ này... quả nhiên kh hề đơn giản.
Cô hít một hơi sâu, về phía phòng đọc sách của bà. Từ đằng xa, cô đã th bà cụ đang ngồi trên chiếc ghế bành quen thuộc, nhưng hôm nay bà mặc một bộ đồ nhung quý phái, tóc búi cao cài trâm ngọc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Và đứng bên cạnh bà, là một bóng dáng cao lớn, vững chãi trong bộ quân phục đại lễ trang nghiêm.
Lâm Kiến Sơ đứng sững lại, hơi thở dường như đình trệ.
Tấm lưng kia, bờ vai kia... dù chỉ là từ phía sau, cô cũng thể nhận ra ngay lập tức. Đó là chồng mà cô tưởng rằng đang ở nghĩa trang, mà cô vẫn luôn cho rằng chỉ là một lính cứu hỏa bình thường.
Bà cụ th Lâm Kiến Sơ, lập tức hớn hở vẫy tay: "Cô gái nhỏ! Cháu đến ! Mau lại đây, cháu đích tôn của bà cũng vừa tới này!"
đàn chậm rãi quay lại.
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, chiếu thẳng vào gương mặt sắc sảo như tạc tượng của . Đôi mắt sâu thẳm sau lớp kính gọng vàng (hay là đôi mắt sắc lạnh của lính?) lúc này tràn đầy sự kinh ngạc, nh chóng chuyển sang một tia phức tạp khó đoán.
Bà cụ kéo tay Lâm Kiến Sơ nhét vào bàn tay to lớn của đàn , cười ha hả:
"Hàn Tiết, đây là cô gái nhỏ mà bà kể với con đ! Kiến Sơ, đây là cháu trai bà, Kỷ Hàn Tiết. Hai đứa làm quen với nhau !"
Lâm Kiến Sơ cảm th cả thế giới như đảo ên. Kỷ Hàn Tiết cô, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, giọng nói trầm thấp mang theo sự rung động kh thể che giấu:
"Lâm Kiến Sơ... cô lại ở đây?"
Bà cụ ngơ ngác hai : "Ơ, hai đứa... quen nhau à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.