Chồng Theo Tiểu Tam, Bà Nội Trợ Cầm Lá Bài Tẩy Ra Tòa
Chương 2:
nâng tách trà, nhẹ nhàng thổi, khẽ đáp: “Thứ muốn, cho kh nổi đâu.”
“Tô Tình!” Sự kiên nhẫn của ta cạn kiệt, gương mặt lộ vẻ dữ tợn: “Cô đừng được voi đòi tiên! Cô thật sự nghĩ kiện được , kiện được Thiên Khung ? Đừng mơ mộng hão huyền!”
cười: “ là mơ hay kh, chúng ta cứ chờ xem.”
đứng dậy, ra cửa mở cửa ra: “Mời.”
Trần Việt chằm chằm, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Cuối cùng, ta vẫn sập cửa bỏ .
Tấm séc trên bàn, kh hề động đến. Nó như một tờ gi lộn, nằm đó chế giễu một cuộc tình đã chết.
xé nát tấm séc.
mặc kệ mọi thị phi bên ngoài.
Gươm đao trên mạng kh thể làm tổn thương dù chỉ một chút. gọi một cuộc ện thoại đã được mã hóa. Bên kia là giọng của luật sư Châu Chính.
“Cô Tô, tình hình dư luận bất lợi cho chúng ta.” Giọng cô chút lo lắng.
“Trong dự liệu cả thôi.” thản nhiên đáp: “Luật sư Châu, cứ tiến hành theo kế hoạch. Thuê đội ngũ chuyên gia giám định kỹ thuật số hàng đầu thế giới, khởi động kế hoạch ‘Phượng Hoàng’.”
ngừng lại một chút, ra màn đêm ngoài cửa sổ.
“Đã đến lúc cho họ biết, nền móng bị rút ruột sẽ như thế nào .”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó truyền đến một giọng nói vô cùng cung kính.
“Rõ, thưa sếp.”
, “sếp”!
Cái tên Tô Tình là dành cho vợ nội trợ của Trần Việt. Còn một thân phận khác của đã ngủ yên quá lâu, lâu đến mức chính cũng gần như đã quên.
Phiên tòa thứ hai, đội ngũ luật sư của Trần Việt hùng hậu hơn.
Họ trình lên hàng trăm bằng chứng, chứng minh c nghệ của Thiên Khung là kết tinh trí tuệ của cả đội ngũ, là kết quả của những ngày đêm miệt mài của Trần Việt cùng hàng trăm kỹ sư, hoàn toàn kh liên quan gì đến , Tô Tình, một bà nội trợ.
Đến lượt chúng đưa ra bằng chứng.
Luật sư Châu chỉ trình lên một tài liệu duy nhất.
“Thưa quý tòa, đây là bằng chứng đầu tiên mà phía chúng trình lên tòa.”
Trên màn hình lớn hiện ra một chuỗi ký tự.
Đó là giá trị hash của một kho mã nhân được đặt ở chế độ riêng tư trên GitHub – nền tảng lưu trữ mã nhất toàn cầu, cùng với dấu thời gian đã được c chứng bởi một cơ quan thẩm quyền.
Giọng của luật sư Châu rõ ràng và đ thép: “Thời gian c chứng là 13 năm trước, sớm hơn ngày thành lập c ty Thiên Khung đến tận ba năm.”
Phía đối diện, đội ngũ luật sư của Trần Việt bật ra những tiếng cười khẩy bị đè nén. Vị luật sư trưởng đứng dậy, mặt đầy vẻ khinh miệt.
“Thưa quý tòa, phản đối! Cái gọi là bằng chứng này hoàn toàn kh liên quan. Một chuỗi hash mà chẳng ai hiểu nổi thì chứng minh được cái gì? Đây rõ ràng là đang lãng phí thời gian quý báu của tòa.”
Thẩm phán cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Trần Việt tựa lưng vào ghế, hai tay kho trước ngực, ánh mắt chế nhạo gần như tràn ra ngoài.
ta lẽ nghĩ thật sự đã ên , cùng đường bí lối nên mới bày ra trò vớ vẩn này.
ngồi ở ghế nguyên đơn, mặt kh một gợn sóng.
Một chuỗi hash kh ai hiểu nổi thì tác dụng gì? Bây giờ nó vô dụng nhưng nó là một hạt giống.
Một hạt giống sắp mọc thành cây đại thụ, chọc thủng cả thế giới của ta.
Trần Việt, ta sẽ kh cười được lâu nữa đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-theo-tieu-tam-ba-noi-tro-cam-la-bai-tay-ra-toa/chuong-2.html.]
Kh khí phiên tòa chút kỳ lạ. Luật sư Châu đối mặt với sự chế nhạo của đối phương, kh hề nao núng. Cô quay sang Trần Việt ở ghế bị đơn.
“Xin hỏi tổng giám đốc Trần, bên một câu hỏi, hy vọng thể trả lời thành thật.”
Trần Việt hất cằm, ra hiệu cho cô hỏi.
“Xin hỏi, kiến trúc c nghệ lõi mà quý c ty vẫn luôn tự hào, tên mã phát triển nội bộ là Phoenix 1.0 kh?”
“Phoenix – Phượng Hoàng.” Luật sư Châu nhấn mạnh từng chữ.
Sắc mặt Trần Việt khẽ biến đổi nhưng ta nh chóng l lại bình tĩnh.
“ thì ? Phoenix nghĩa là phượng hoàng niết bàn, tượng trưng cho sự tái sinh và đột phá. Điều này phù hợp với tinh thần khởi nghiệp của c ty chúng . Chẳng lẽ đặt một cái tên mã cũng cần báo cáo với cô Tô ?”
ta thản nhiên hỏi ngược lại.
“Chỉ là một sự trùng hợp thôi.” Luật sư Châu cười cười ngồi xuống: “Được , hỏi xong .”
Phiên tòa kết thúc, Trần Việt bước ra khỏi tòa án với vẻ mặt âm u đáng sợ. ta vừa lên xe đã lập tức gọi ện.
“Lão Trương, triệu tập tất cả thành viên đội kỹ thuật lõi họp ngay lập tức! Tất cả!”
Phòng họp cao cấp của c nghệ Thiên Khung, kh khí nặng nề đến nghẹt thở.
Trần Việt ngồi ở ghế chủ tọa, ngón tay gõ nhịp xuống mặt bàn.
“Ai thể cho biết, cái tên mã Phoenix 1.0, ban đầu là do ai đề xuất khônh?” Ánh mắt ta như d.a.o găm quét qua từng một.
Kh ai dám lên tiếng. Cuối cùng, ánh mắt ta dừng lại trên CTO Trương Đào. Trương Đào là bạn học đại học của ta, cũng là trụ cột kỹ thuật của c ty.
“Lão Trương, nói .”
Ánh mắt Trương Đào chút lảng tránh, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng: “Tổng giám đốc Trần, cái này... chắc là mọi cùng nghĩ ra thôi, ý nghĩa tốt mà.”
ấp úng, kh dám thẳng vào mắt Trần Việt.
Trần Việt chằm chằm.
Một ký ức bị chôn vùi bỗng trỗi dậy từ sâu trong tâm trí ta.
Đó là những ngày đầu thành lập c ty, ta đau đầu vì việc thiết kế kiến trúc nền tảng. Chính Trương Đào đã tìm đến ta vào một đêm khuya với một chiếc USB.
“Việt, xem cái này . Một bạn của tớ là thiên tài c nghệ, tiếc là đẫ mất sớm. Đây là vài thứ để lại, một bộ mã tảng cực kỳ xuất sắc, lẽ sẽ giúp được chúng ta.”
Lúc đó, ta vui mừng như ên, bỏ ra một số tiền lớn để mua lại bộ mã này từ tay Trương Đào và l đó làm nền tảng, mới được đế chế Thiên Khung ngày hôm nay.
ta chợt nhớ ra, lúc đó đã hỏi Trương Đào, bộ mã này tên là gì. Trương Đào đã trả lời thế nào nhỉ?
“Phoenix.”
Một luồng hơi lạnh buốt từ lòng bàn chân Trần Việt xộc thẳng lên đỉnh đầu. ta dường như đã nhận ra ều gì đó. Một ý nghĩ hoang đường, đáng sợ nhưng lại vô cùng rõ ràng.
ta mới là tên trộm bị bịt mắt b lâu nay ư?
ta bật dậy, vơ l áo khoác: “Tan họp!”
ta gặp một ngay lập tức, xác nhận một chuyện.
ta lao ra khỏi phòng họp, đúng lúc này ện thoại rung lên ên cuồng.
Là giám đốc truyền th gọi tới.
Trần Việt bực bội nghe máy: “Chuyện gì?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói gấp gáp.
“Tổng giám đốc Trần, quên ? Buổi phỏng vấn trực tiếp tối nay! Kênh truyền th tài chính hàng đầu, livestream toàn mạng, 5 phút nữa bắt đầu ! chuẩn bị xong chưa ạ? Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta đập tan tin đồn, tẩy trắng cho đ!”
Bước chân Trần Việt khựng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.