Chồng Tôi Là Hồ Ly Tinh
Chương 6:
sực nhớ đến những gì Tống Hoài Cẩn và Bình luận bay kia từng nói về Chu Tự.
Chu Tự thật sự là một con cáo, mà còn là loài cửu vĩ hồ.
Nhưng… chỉ th một cái đuôi?
lật ảnh ra xem, quả nhiên, mặt sau một tấm dòng chữ:
“Cửu vĩ hồ sau khi trưởng thành hóa thành thể ẩn tám chiếc đuôi, ều kiện để kích hoạt là chạm vào xương cụt sau lưng.”
…Thế còn cái kiểu giả vờ sủa “gâu gâu”?
Còn cái vòng cổ chó mà cứ đeo?
Bình luận bay:
【Bởi vì Chu Tự từng ều tra ra em thích chó nhỏ, nên cam tâm giả làm đúng gu em thích.】
【Kh chỉ thế, còn giấu tám cái đuôi, chỉ để lại một cái để em vui.】
【Mỗi lần dừng lại ở “bước cuối” là vì sợ em chạm vào xương cụt, kích hoạt bí mật.】
【……】
thu lại ánh mắt, kh đọc tiếp Bình luận bay nữa.
định tìm Chu Tự, hỏi rõ mọi chuyện.
…
M ngày liền, kh hề th bóng dáng Chu Tự đâu cả.
Gọi cho trợ lý thì nhận được câu trả lời:
“Phu nhân, tổng giám đốc m ngày này c tác ạ.”
“C tác? Đi đâu?”
“Xin lỗi, tổng giám đốc dặn… kh được tiết lộ.”
Trước đây, mỗi khi Chu Tự rời nhà quá một ngày, đều n tin báo cáo rõ ràng thời gian, địa ểm, gặp ai từng mục từng dòng gọn gàng như văn bản hành chính.
Nhưng bây giờ…
còn tưởng hôm nay sẽ là một buổi chiều yên bình.
Kh ngờ tin đồn trên mạng lại ập đến như bão tố.
Khởi bài đăng của Tống Hoài Cẩn, trên đó là bức tr “Trà Hoa hồng và Bá Tước”.
Dòng caption kèm:
“Thế giới ồn ào, mà em dịu dàng như gió xuân. Cảm ơn em vì bức tr, thích.”
am hiểu nhận ra: bức tr đó là mua trong buổi đấu giá ở Macau năm ngoái.
Thế là dư luận bùng nổ.
đau đầu nghe thư ký đọc từng bình luận:
“Trà Hoa hồng và Bá Tước mang ý nghĩa ‘tình yêu bất tận giữa các cặp đôi’. Trời ơi, Giang Nhiễm đang tỏ tình c khai à?”
Thư ký còn đọc với đủ mọi âm sắc biểu cảm như đang dựng lại phim truyền hình, khiến muốn phát cáu.
“ nhiều tiền rảnh tay thì mua tr thôi, ai rảnh tra ý nghĩa hoa?”
ra hiệu cho thư ký đọc tiếp.
“Nghe trong cuộc nói m hôm trước th Tống Hoài Cẩn đến thẳng c ty Giang Nhiễm. Hóa ra là m mối từ trước!”
đập bàn bật dậy, nước trà trên bàn văng ra:
“Nhảm nhí! Rõ ràng là ta đến bàn hợp đồng!”
Thư ký run rẩy lau mồ hôi:
“Còn trong ngành nói, Tống Hoài Cẩn đã chuyển quyền sở hữu khu thương mại Đ Giao cho cô. Nếu kh yêu sâu sắc thì là gì…”
giật l ện thoại, tự xem.
Càng đọc, lửa trong càng bốc lên.
“Cái tên trà x này… rõ ràng cố ý!
“Khu đất đó là bỏ tiền thật ra mua để tặng Chu Tự! Đúng là một con rắn thối tha, chẳng ý tốt gì! Rắn thối! Rắn thối! Rắn thối!”
Chưa mắng hết thì ện thoại đổ chu.
Là .
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc tang thương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-la-ho-ly-tinh/chuong-6.html.]
“Em ơi… em… em thật sự thích cái con rắn thối… Tống Hoài Cẩn hả?!”
Giọng ệu như thể chính mới là bị bôi nhọ vậy.
gào lên:
“Thích cái đầu ! Ai đời lại thích con rắn đó?!”
“Kh em tặng tr cho à?! Cả Kinh Bắc đang đồn ầm lên là em bất chấp đạo đức, bất chấp hậu quả, tỏ tình trắng trợn luôn kìa!”
muốn giải thích nhưng kh biết bắt đầu từ đâu.
Chỉ thể thở dài:
“, kh như nghĩ đâu. Em với kh gì hết. Lát nữa em sẽ bảo bên truyền th ra th báo.”
vẫn nói kh ngừng:
“ kh dám tưởng tượng tâm trạng của Chu Tự bây giờ… Hức hức, em rể là duy nhất c nhận đó, em đừng để mất …”
Cúp máy xong, lập tức liên hệ bộ phận truyền th ra th cáo đính chính.
Đáng tiếc… cư dân mạng chỉ tin thứ họ muốn tin.
Kh những kh dập được tin đồn, mà còn bị nói là “lén lút nên mới chột dạ mà phản ứng mạnh thế”.
Tin đồn trên mạng càng lúc càng lan rộng, mà phía Chu Tự vẫn kh một chút tin tức.
chợt nhớ đến lời Tống Hoài Cẩn nói trước khi :
“Vài hôm nữa, em sẽ chủ động tìm .”
L mày nhíu chặt.
Ngay lúc đó, màn hình ện thoại hiện lên một tin n:
“Em gái, hình như Chu Tự đến hầm rượu .”
lập tức vơ l chìa khóa xe, lao ra khỏi cửa.
Hầm rượu nằm trên một ngọn đồi cách trung tâm thành phố khoảng năm cây số.
Hai năm trước, từng đến đó một lần, đó là lúc đó sắp cưới, Chu Tự đưa tới chọn rượu.
Đường núi buổi tối khó , mất gần một tiếng lái xe theo định vị mới đến nơi.
Vừa bước vào, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng lên đầu.
Ngay lập tức, th đang nằm sõng soài trên ghế sofa xám ở góc Tây.
Trên sàn là cả hàng dài vỏ chai rượu lăn lóc.
“Chu Tự!”
lao đến.
Chu Tự ú ớ một tiếng, nghiêng đầu :
“Em đến đây làm gì?
“Đồ phụ nữ tàn nhẫn, chỉ cười với mới, kh nghe cũ khóc.”
“Kh với Tống Hoài Cẩn à?”
Đôi mắt trong veo phủ đầy u uất, giọng càng nói càng ấm ức.
Bình luận bay:
【Chu Tự chắc c hiểu lầm .】
【Nam chính đã nằm ở hầm rượu m ngày trời .】
【Bé cáo đừng giận dỗi nữa mà】
“Ai nói với là với Tống Hoài Cẩn?”
Cơ thể Chu Tự run lên hình như say đến mơ hồ.
“Chắc là đang mơ thôi… Nhiễm Nhiễm kh thể đến tìm … Chắc c là mơ…”
gỡ chai rượu khỏi tay , vừa định đứng dậy, thì bất ngờ bị Chu Tự ôm chặt từ phía sau.
Hơi thở nóng rực phả lên cổ.
Chu Tự úp mặt vào vai , khẽ nấc:
“Nhiễm Nhiễm, em yêu Tống Hoài Cẩn thật à?
“M hôm nay đọc hết m cái tin tức trên mạng …
“Họ nói… nói rằng…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.