Chồng Tôi Mỗi Ngày Đều Tự Độc Thoại Nội Tâm
Chương 7:
Chìa khóa… chỉ .
Giấu kỹ vậy, chẳng lẽ đúng như nghĩ?
nổi cả da gà.
Kh trách được m hôm nay th hiền quá mức, đôi mắt đôi lúc còn ngây thơ giả trân ra là đang diễn!
đúng là quá ngây thơ .
Đáng c.h.ế.t thật.
Cuối cùng, một tối tr thủ lúc ngủ say, rón rén xuống tầng hầm.
Thời cơ tới.
âm thầm theo .
Ngay lúc mở cửa…
“Tạ Lẫm.”
giật làm rơi cả chìa khóa.
“ em lại ở đây?”
c ngay cửa, như sợ x vào.
nheo mắt:
“Bên trong gì?”
bị đến căng thẳng cực độ, nuốt nước bọt.
“…Em hứa trước là đừng chửi biến thái.”
Trúng tim đen .
gượng cười:
“Kh đâu kh đâu, tránh ra nào.”
lắc đầu kh chịu.
bắt đầu đếm ngược: “Ba, hai”
“Vào .”
Tạ Lẫm lập tức né , mở cửa.
bước vào.
Một phút sau… kh chịu nổi.
“…Biến thái.”
Tạ Lẫm đỏ mặt, nhỏ giọng kháng nghị:
“Em hứa mà…”
Tự ý giữ lại toàn bộ đồ cũ của .
Nếu kh biến thái thì là gì?
bảo dạo này bàn chải đánh răng cứ thay liên tục, mỗi ngày một cái mới.
M cái dây buộc tóc “mất tích” cũng đều nằm gọn trong đống đồ cất riêng.
Ánh mắt rơi vào một chiếc ện thoại.
Vừa đưa tay ra, đã chặn lại.
“Cái này… đừng xem nữa được kh?”
Càng cấm càng muốn xem.
liếc mắt một cái đầu hàng.
mở album.
Chủ yếu là video.
Tùy tiện bấm đại một cái.
Chỉ nghe th trong đó, nói mớ lúc ngủ:
“…Tạ Lẫm…”
lập tức tắt , trả lại ện thoại.
“…Thôi, buồn ngủ ghê á.”
chặn trước mặt .
“Phó Đinh Vũ.”
Gọi đầy đủ họ tên thì chắc c chuyện.
cố tình kh để ý.
đưa tay, như vuốt cằm một con mèo, nhẹ nhàng gãi dưới cằm .
Nhột c.h.ế.t mất.
Tạ Lẫm cười khẽ:
“Chuyện em nghi ngờ ngoại tình m hôm trước … kh nên bồi thường chút gì à?”
Gì nữa đây?
Bắt đầu lật sổ cũ ?
nghiêm túc nhận lỗi:
“Xin lỗi.”
đầy ẩn ý:
“Câu này nghe . Đổi câu khác .”
vùng vẫy một chút:
“ muốn nghe gì?”
cụp mắt, ánh rơi xuống môi :
“Em… chưa từng gọi là ‘chồng’ lần nào hết.”
…
buột miệng:
“Chồng…”
Tạ Lẫm im lặng vài giây.
“Kh đúng.”
“Giống máy đọc lệnh .”
“Làm lại.”
…
Lại phát bệnh à?
Thôi, lỗi thật, nhịn.
Lần này thêm nụ cười dịu dàng:
“Chồng ơi~”
Tạ Lẫm ho khan vài tiếng, vẫn chưa thỏa mãn:
“Ổn hơn chút .”
“Nhưng mà… chưa cảm xúc.”
…Lắm chuyện quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-moi-ngay-deu-tu-doc-thoai-noi-tam/chuong-7.html.]
“Vậy thì để em cho tí cảm xúc!”
nắm cổ áo , kéo lại… Hôn luôn.
đơ ra mất vài giây.
chậm rãi ôm l eo .
Sáng tỉnh dậy trên giường, cảm giác đầu tiên là: đau lưng, tay rã rời, phía trong đùi cũng âm ỉ nhức.
Thì ra chuyện cưỡi ngựa trong tiểu thuyết… giá trả lớn đến thế.
nằm bẹp thở dốc, kh còn chút sức sống.
So với , Tạ Lẫm đúng là tỉnh như sáo.
Còn biết ều mà xoa lưng cho .
“Th ?”
Ý là hỏi cảm giác tối qua.
Nói thật thì… sướng thì sướng thật, nhưng đúng kiểu như bị yêu quái hút khô tinh khí.
cảm giác gần như tàn phế luôn .
gương mặt , đầy mong đợi mà cố kìm nén:
“Vợ chắc c hài lòng. Tối qua phục vụ đỉnh như vậy, chắc c vợ kh nỡ rời đâu. Thật muốn được ôm ôm mỗi ngày…”
Cái gì cơ?!
Mỗi ngày???
cố tình lạnh mặt:
“Cũng… bình thường thôi.”
Khoảnh khắc im lặng đó, thực sự nghe được tiếng trái tim tan vỡ.
đơ , sắc mặt c.h.ế.t lặng, nghẹn lời.
th hơi quá tay.
Vội chữa lại:
“Kh đâu, thật ra cũng… khá ổn mà.”
Kh nói thì thôi, nói xong mặt Tạ Lẫm đen hơn cả đáy nồi.
mò tay vào túi quần, thầm lẩm bẩm:
“Biết thế mang theo thuốc .”
“Giờ phút này cần bình tĩnh…”
“Đáng c.h.ế.t thật, kh mang lại hạnh phúc cho vợ thì thôi, còn để cô dỗ dành tự ái của nữa.”
bắt đầu th hối hận.
Câu nói đó sát thương quá lớn .
định cứu vớt:
“Xin lỗi, thật ra là em chỉ muốn…”
Tạ Lẫm đưa tay lên ấn giữa chân mày, ra hiệu đừng nói nữa.
“Kh đâu, còn trẻ.”
“Cho cơ hội nữa.”
“Lần đầu mà, ai cũng trải qua thôi.”
…Hửm?
làm thế nào mà chỉ trong chưa đến một giây đã tự an ủi xong tinh thần vậy?
Mãi đến sau này mới thú nhận với Tạ Lẫm rằng thể nghe được tiếng lòng.
im lặng hồi lâu, giả vờ bình tĩnh:
“Vậy à…”
“Vậy em nghe được nói những gì?”
vẻ mặt là biết đang toan tính chuyện gì trong đầu .
nghiêm túc, mặt kh đổi sắc:
“ từng nói… ba tuổi vẫn tè dầm.”
“Năm tuổi leo cây bắt chim, bị chim mẹ ị lên đầu.”
“Bảy tuổi tỏ tình với bạn gái lớp bên, bị bố cô cầm chổi đuổi đánh.”
“Mười tuổi thì”
“Dừng!!”
Tạ Lẫm lập tức bịt miệng , mặt đỏ tới mang tai.
“Kh ! thể là loại như thế chứ?!”
Đùa thôi, bịa đ.
Chơi đùa một hồi, kh biết lại bắt đầu trở nên trầm lặng.
Thở dài:
“Phó Đinh Vũ…”
cau mày: “Kh làm.”
giật : “Kh đâu! Em nói linh tinh gì vậy!”
cau mày thêm lần nữa: “Hôn cũng kh cho.”
lập tức rối rắm, như thể bị bóp đúng chỗ yếu.
Bắt đầu nói linh tinh:
“Từ giờ sẽ lạnh nhạt với em!”
Ồ? Sợ quá cơ.
đợi xem lạnh nhạt thế nào.
Đợi a~~~
Tạ Lẫm lạnh mặt nấu cơm, lạnh mặt gắp đồ ăn cho , lạnh mặt giặt đồ lót của , lạnh mặt rửa chân cho , lạnh mặt chỉnh nhiệt độ ều hòa.
Sắp tới đoạn lạnh mặt đắp chăn cho thì…
kh nhịn nổi nữa, nắm tay .
“ đã nói , đang lạnh nhạt với em đ”
nhếch mép cười lạnh:
“Giờ mới định dỗ à? Muộn .”
…
ngay lập tức đổi giọng:
“Ủa tay lạnh thế này? Chồng sưởi cho nào~”
Hôm sau, cuối cùng vẫn tiếp tục được trải nghiệm sự "lạnh nhạt" Tạ Lẫm.
đặt trà sữa, chờ mãi kh th mang qua.
Cuối cùng phát hiện ly trà sữa bị nhét trong tủ đá, đ cứng như cục gạch.
Wow.
Đúng là lạnh thật.
_HẾT_
Chưa có bình luận nào cho chương này.