Chú Chó Không Ngoan
Chương 4:
thở phào nhẹ nhõm, may quá kh .
Nhưng bạn số 6 lại kh đứng dậy.
Đôi mắt dài hẹp của đàn lướt qua, ngữ khí lạnh nhạt: "Số 6 bỏ tiết, lớp trưởng ghi lại."
Tim chợt thắt lại, kh hiểu một dự cảm chẳng lành đột nhiên dâng lên.
Quả nhiên, giây tiếp theo, số thứ tự của đã được đối phương thản nhiên thốt ra: "Số 16, ở đây kh?"
run rẩy đứng dậy: " ạ."
Đàn liếc một cái, hình như hơi sững sờ, ho khan một tiếng: "Đọc đáp án của em , từ câu 1 đến câu 5."
dùng ánh mắt cầu cứu cô bạn, nhưng cô bạn cũng là đồ học kém, đành bất lực xòe tay ra.
Thế là đành cắn răng bịa đại: "AABBC?"
Lời vừa dứt, cả lớp đột nhiên im lặng vài giây, bật cười ồ lên.
Đàn đứng trên bục giảng, dường như khẽ cong môi: "Thầy các em giao bài tập tính toán."
nhắm chặt mắt, thật tuyệt vọng.
Đàn kh nữa: "Ngồi xuống , chép lại m câu này và bài tập về nhà hai lần, nộp cho thầy trước buổi học lần sau."
Cô bạn đồng cảm với : "Quả nhiên, hoa đẹp thì thường gai."
khẽ lẩm bẩm: "Kh , những thứ kh thể đánh gục được ..."
"Số 16 vẫn còn nói chuyện, em lên giải bài này ."
Mẹ kiếp, những thứ kh thể đánh gục được , cứ liên tục đánh .
Nửa tiết học sau nghe chăm chú, sợ lại bị gọi lên trả lời câu hỏi, thế nên mãi đến lúc tan học mới phát hiện trai ở trại chó vẫn chưa trả lời .
"Bận cái gì mà lâu thế."
lẩm bẩm một câu, vừa dọn sách vở vừa n tin: [ trai ơi? Đã nhận được bưu phẩm chưa?]
Một tiếng "tinh" vang lên, ện thoại rung.
sững sờ, th trên bục giảng phía trước, đàn nh chóng cầm ện thoại lên.
Trùng hợp vậy ?
cũng kh để tâm, nh chóng dọn đồ xong chào tạm biệt bạn: " về trước đây!"
Cô bạn gọi lại: "Tối thứ Sáu buổi giao lưu đó, kh?"
lắc đầu.
Cô bạn lại nháy mắt với : "Đàn khoa Thể dục trước đây theo đuổi đặc biệt nhờ hỏi đó, thật sự kh ?"
Đàn khoa Thể dục?
Ai thế nhỉ?
Sự suy nghĩ của trong mắt cô bạn lại biến thành sự do dự, cô cười híp mắt vỗ vai : "Đi mà, coi như cùng ! đăng ký tên đó!"
"Ấy..."
muốn từ chối, nhưng cô bạn đã chạy xa .
Thôi vậy, lát nữa n tin nói sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chu-cho-khong-ngoan/chuong-4.html.]
vác cặp sách chuẩn bị rời , ngẩng đầu lên, ánh mắt chợt khựng lại.
Thế mà đàn dạy thay vẫn chưa , còn đang nữa chứ.
theo bản năng muốn hỏi chuyện gì, nhưng ánh mắt lại rơi vào gói hàng trong lòng trước.
Hừm, cái túi này... lại quen mắt thế nhỉ?
Cái túi đựng áo hoodie và khăn quàng cổ của cũng màu này.
còn chưa kịp kỹ, đàn dường như đã nhận ra ánh mắt của , lập tức nhét gói hàng vào ba lô, tr vẻ hơi lúng túng.
Đến mức đó , một cái cũng kh được, cướp đâu.
Thầm nghĩ một câu, cũng kh muốn tự làm mất mặt ở đây, chỉ nói qua loa một câu "Tạm biệt đàn " định chuồn.
"Khoan đã."
phía sau đột nhiên lên tiếng gọi lại, ngập ngừng một lát mới hỏi: " vừa nghe các em nói về buổi giao lưu à?"
Chà, kh ngờ đóa hoa trên núi cao này lại còn hứng thú với m chuyện đó nữa chứ?
đáp một tiếng: "Đúng vậy, vào thứ Sáu tuần này, do khoa tổ chức, chắc là nhiều sẽ lắm."
Đàn mím môi, , dường như muốn nói ều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: " biết ."
Rời khỏi lớp học, bắt đầu chế độ "khủng bố tin n", liên tục gửi tin n cho trai ở trại chó:
[Bé cưng của đâu ? Bé cưng của đâu ?!]
[Trả lời chứ! Kh lẽ mang bưu phẩm của bỏ trốn chứ!]
[Ôi ôi bé cưng Tiểu Trác của mẹ, mẹ kh thể con nữa ...]
Điện thoại rung lên một cái, cuối cùng cũng tin n trả lời:
[ đây.]
[Kh bỏ trốn.]
[Tại ... lại là mẹ?]
chớp chớp mắt: [ kh thể là mẹ của bé cưng Tiểu Trác ?]
Nuôi mèo con ch.ó con chẳng ai cũng tự gọi như vậy ?
Bên kia im lặng nửa phút: [Kh gọi ra miệng được...]
biết chứ, một con ch.ó thì làm mà nói tiếng được, chẳng qua là muốn bày tỏ ý thân mật thôi mà!
Bên kia kh đợi chỉnh sửa tin n đã nh chóng chuyển sang chủ đề khác: [Đã nhận được quần áo , thích.]
gõ chữ: [Thích là được , tối nay bé cưng Tiểu Trác ôm quần áo của mẹ ngủ đ nhé!]
Bên kia gửi một biểu tượng chó con đỏ mặt: [Được.]
Lúc này mới hài lòng, nhưng ngay sau đó lại th buồn bã, giá mà mèo con ch.ó con thật sự biết nói thì tốt biết m, mềm mềm nhỏ nhỏ l lá một cục mà lại gọi "mẹ"... Á á á! Đáng yêu c.h.ế.t được!!
Nghĩ vậy, bèn trò chuyện phiếm với trai ở trại chó: [Nếu bé cưng biết gọi một tiếng "mẹ" thì chắc sẽ vui đến nổ tung mất!]
trai yên lặng một lúc: [Thật sự sẽ vui đến thế ?]
: [Đương nhiên !]
Lần này thời gian im lặng còn lâu hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.