Chủ Động Dấn Thân
Chương 2:
Ngày hôm sau, sau khi tan làm, đến đó l hộ chiếu.
Kh ngờ, mở cửa kh dì Dương – bảo mẫu – mà lại là Tô Triếp.
ta và Liễu Điệp đã về nước ?
ta một cái, muốn bước tới ôm , nhưng đã né tránh. ta cũng kh để ý, l ra một đống đồ từ vali.
"Này, quà cho em."
Một chiếc cốc phiên bản giới hạn, nhẫn kim cương hồng, cùng với một con mèo nhồi b mũm mĩm. ta cười ném tất cả vào lòng .
Một giọng nói ệu đà vang lên: “Tất cả số quà này là em giúp đàn chọn đ. đúng là một đàn khô khan, đâu biết con gái chúng ta thích gì đâu."
Cô ta sờ vào chiếc vòng cổ kim cương hồng cùng kiểu đang đeo trên ngực, bĩu môi: “Đàn tốt với chị Du Quất thật đ, tặng chị nhẫn kim cương lớn như vậy, còn em thì chỉ một viên bé xíu."
Tô Triếp véo nhẹ mũi cô ta, cười: "Kh chính em nói thích viên bé xíu này ?"
Liễu Điệp lè lưỡi, vẻ đáng yêu.
thì kh tâm trạng xem họ diễn kịch: "Nếu chê nhỏ thì cứ đeo viên kim cương lớn kia vào . sau đó ôm mèo nhồi b, dùng cốc phiên bản giới hạn uống m.á.u nai , cả thế giới này đều là của cô đ."
Tô Triếp nhíu hàng l mày đẹp đẽ: "Lâm Du Quất, em đang nổi nóng với ai đ?"
Liễu Điệp cắn môi, liếc đôi dép lê hình thỏ b xù đang dưới chân: "Chị Du Quất, chị đang giận vì em mượn dép của chị ?"
Ồ, cái này là do quên vứt trong lần trước chuyển nhà.
cười một tiếng: " lại thế chứ? Nếu cô sở thích dùng đồ cũ của khác thì cứ dùng ."
Sắc mặt Liễu Điệp trắng bệch, vành mắt dần đỏ hoe. Cô ta kéo va li, ra vẻ như muốn bước ra ngoài: “Đàn , em đây, tìm một khách sạn nào đó để ở cũng được, em kh dám ở nhà nữa. Em kh muốn bị ta mắng là giả nai, là dùng đồ cũ… Mẹ em cũng sẽ kh muốn em bị mắng như vậy đâu."
Nhắc đến mẹ cô ta, ánh mắt Tô Triếp tối sầm lại. Dù lời nói hướng về Liễu Điệp, nhưng ánh mắt của ta lại dán chặt vào : "Đi đâu? Trong nhà này, muốn ai ở thì đó ở. Du Quất, bé Điệp sẽ ở đây một thời gian, em ý kiến gì kh?"
Suýt thì bật cười thành tiếng: "Kh bất kỳ ý kiến gì, cũng chẳng liên quan gì đến ."
Nói xong, quay lên lầu, vội vàng tìm hộ chiếu.
Khi xuống lầu, Liễu Điệp cảnh giác chằm chằm.
tốt bụng khuyên cô ta: "Đừng tr giành với làm gì. Bây giờ giữa chúng ta kh gì để tr giành với nhau nữa, kể cả con ."
quay ôm dì Dương, bảo mẫu. Bao nhiêu năm qua, dì đã chăm sóc nhiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Cháu đây, sau này sẽ kh đến nữa đâu."
Tô Triếp khó hiểu với vẻ khó hiểu: "Em định đâu?"
Sắc mặt ta lạnh : "Lâm Du Quất, em bao nhiêu tuổi mà còn giận dỗi bỏ nhà ?"
Suýt nữa thì bị chọc tức đến mức bật cười: "Ai nói bỏ nhà chứ?"
Dì Dương vốn im lặng từ nãy đến giờ, kh kìm được mà mở lời: “Thưa chủ, cô Lâm đã chuyển từ bốn tháng trước ạ. kh biết ?"
Tô Triếp còn chưa kịp nói gì, Liễu Điệp đã lớn tiếng quát mắng dì Dương.
"Dì chỉ là một bảo mẫu thôi, lại kh biết giữ ý thế hả, dì đang chất vấn chủ nhà đ à? Đàn của kh biết chuyện là bình thường. vừa ra nước ngoài được m ngày đã gặp tai nạn xe hơi , dưỡng bệnh trong bệnh viện một thời gian dài. Chị Du Quất, em kh ý gì đâu, nhưng chị đối xử với bạn trai như vậy, lại còn ngang bướng bỏ nhà như thế, chị kh th bản thân hơi quá đáng ?"
liếc Tô Triếp. Trên trán ta quả thật một vết sẹo mới. Khóe mắt cũng hốc hác hơn trước vài phần.
ta gặp tai nạn xe hơi ?
Nhưng ều đó thì liên quan gì đến chứ?
cười: "Vậy cô biết chuyện và ta đã chia tay kh?"
Chuyện xảy ra ngay vào cái ngày ta quyết định bỏ mặc đám cưới, bỏ mặc để ra nước ngoài với Liễu Điệp.
Mắt Tô Triếp thoáng động đậy, nhưng ta vẫn kh nói gì. Liễu Điệp đứng ngây ra đó một lát, suy xét xem lời nói rốt cuộc thật giả ra .
kh thèm để ý đến bọn họ nữa, cầm hộ chiếu lên, định bỏ .
Nhưng đằng sau lại vọng đến giọng ệu hơi sốt ruột của dì Dương: " chủ, con bé Cúc đã chuyển thật rồc. kh giữ cô lại ?"
Tô Triếp bình thản đáp: "Kh cần đâu. Vài ngày nữa, cô sẽ tự quay về thôi."
Tô Triếp luôn như vậy.
Trong mối quan hệ của chúng , ta luôn tin chắc rằng kh thể rời xa ta.
Dù thì đã thầm yêu ta từ tận thời cấp hai. trai trẻ mặc áo trắng th tú, lịch thiệp là bạch mã hoàng tử khiến ta rung động thời th xuân của biết bao cô gái, trong đó cả .
Tình cảm của chúng đến tận đại học mới đơm hoa kết trái.
Tất cả những ai quen biết chúng cũng đều nói rằng: "Lâm Du Quất kh thể rời xa Tô Triếp được."
Nhưng thực ra, ý nghĩ muốn chia tay đã nhen nhóm từ lâu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.