Chủ Tiệm Cơm Là Một Con Ma Đẹp Trai
Chương 15:
Văn Tê chằm chằm vào , như thể sợ rằng chỉ cần một giây sau lại nhảy xuống tiếp.
Vết m.á.u đen bên thái dương cô vẫn đang chảy xuống, rơi tới cằm từ từ nhạt dần, như thể chính cô cũng đang vừa mất sự sống vừa gắng gượng kh tan biến.
đưa tay lau, ngón tay run bần bật: "Em ên ."
" mới là ên trước."
Câu đó cô nói nhẹ, nhưng kh thể phản bác l một chữ.
Gió từ trên sân thượng thổi qua, làm mái tóc dài xõa xượi của cô càng thêm rối.
cởi áo khoác ra định khoác cho cô , nhưng khoác lên lại trôi tuột qua một nửa, hành động vụng về đến nực cười.
Văn Tê , bỗng nhiên hốc mắt cũng đỏ ửng.
"Em chỉ là c.h.ế.t thôi." Cô nói, "Chứ kh là kh muốn ở bên nữa."
23
và Văn Tê ngồi trên sân thượng, kh ai cử động.
Thân hình cô vẫn cứ mờ nhạt dần, chỉ thể nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , sợ rằng chỉ cần bu ra là cô sẽ tan biến mất.
Gió đêm lạnh, nhưng giọng cô lại ngày càng rõ ràng, như thể những ký ức bị đè nén nhiều năm cuối cùng cũng thể tuôn trào.
Cô nói, vốn dĩ cô là con gái của chủ tiệm cũ này.
Nhiều năm trước, nơi này chưa là khu nhà tập thể, mà là phố cũ.
Nhà cô mở tiệm ểm tâm ở đây, buôn bán kh quá lớn, nhưng luôn khách tới.
Từ nhỏ cô đã lớn lên bên bếp lò, biết nhào bột, biết làm nhân, biết c lửa.
Sau đó một năm bếp cháy, lửa đến quá nh, mẹ cô chạy ra ngoài gọi , còn cô ở lại định tắt bếp và khóa bình ga, kết quả là kh chạy ra được.
"Lúc em c.h.ế.t, suy nghĩ cuối cùng chính là kh được để bếp phát nổ." Cô thì thầm, "Với lại, nhà về bát cơm nóng."
Ý nghĩ đó đã giữ cô lại trong bếp lò.
Cô trở thành linh hồn c bếp, kh rời lửa, cũng kh xa được.
Sau đó phố cũ bị giải tỏa, tiệm đóng lại mở, thay lại đổi bảng hiệu, nhưng bếp vẫn ở đó, cô cũng luôn ở đó.
Hầu hết thời gian, cô chỉ lờ mờ ở đó, nghe được ta nói chuyện, th được hơi nước bốc lên từ nồi, nhưng khó để thực sự hiện thân.
Cho đến khi còn nhỏ ở nhà bà nội, đã từng triệu hồi cô một lần.
" ngồi xổm bên bếp, ôm bát cơm, mắt khóc đỏ hoe." Văn Tê , " bảo muốn ăn cơm cùng em, đừng để em một ."
Sống mũi cay xè, cúi đầu kh nói gì.
"Thế là em ra ngoài." Cô nói tiếp, "Sau lần đó, em đã nhận ra ."
Sau đó bà nội phát hiện ra ều chẳng lành, bèn tìm đến Mã Hội Sơn và những hạt bàn tính để trấn áp đoạn nhân quả xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đã quên, nhưng cô thì kh.
Cô bị đè ép trở lại, chỉ thể đứng từ xa .
Đến khi lớn lên vào thành phố, ngọn lửa mệnh dần yếu , bà nội cũng ngày một già yếu. Cô thể cảm nhận được sợi dây liên kết kia vẫn còn đó, nhưng mãi chẳng thể nắm chặt l.
Mãi về sau, khi rơi vào đường cùng, quay lại khu làng trong phố, tiếp quản căn tiệm cũ này và nhóm lại ngọn lửa bếp.
- Cuối cùng cũng thể trụ vững hơn một chút. - Cô nói.
ngẩng đầu cô , hốc mắt nóng rát: - Vậy nên thứ mà em c giữ, từ trước đến nay chưa bao giờ chỉ là cái tiệm này.
- Ừm. - Cô đáp khẽ - Là đứa trẻ từng ngồi xổm bên bếp lò, cầu xin khác ăn cơm cùng .
Gió đêm thổi vào khiến mắt cay xè, kh nhịn được mà bật cười, nhưng cười lại muốn khóc.
- Em ngốc kh chứ. - Giọng khản đặc - Chỉ vì một câu nói của lúc nhỏ mà em c giữ đến tận bây giờ ?
Văn Tê , kh trả lời câu hỏi , chỉ chậm rãi đưa tay lên chạm vào gương mặt .
Tay cô vẫn lạnh, nhưng lần này kh né tránh.
- Em chỉ là đã c.h.ế.t thôi. - Cô lặp lại một lần nữa - Chứ kh là kh muốn ở bên nữa.
Câu này vừa thốt ra, thực sự kh kìm được nữa.
cúi đầu, trán tựa vào vai cô , bu thõng bờ vai vốn đã gồng cứng suốt bao năm.
Những thứ cứ đè nặng trong lòng bao năm qua, dường như cuối cùng đã tìm được một nơi để trút xuống.
kh khóc thành tiếng, nhưng nước mắt cứ lã chã rơi xuống, nóng đến mức chính cũng th bàng hoàng.
Văn Tê kh nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng, vụng về vỗ về tấm lưng .
Như đang dỗ dành một đứa trẻ.
24
Khi trời sắp sáng, đưa Văn Tê về tiệm.
Cô hiện giờ vẫn còn yếu, kh thể rời xa chiếc bếp cũ, vừa vào đến gian bếp hình bóng cô mới vững vàng hơn một chút.
vịn vào mép bếp đứng vững lại, ngẩng đầu lên, lá bùa dán ở cửa bếp đã nứt ra một đường.
Chắc là lúc cô liều x ra vừa đã làm lá bùa trấn bếp lung lay.
đưa tay định chạm vào, Văn Tê ngăn lại: - Đừng xé vội.
- Vậy làm ?
- Đợi lửa lên. - Cô nói - Lửa vượng , nó sẽ tự lỏng ra.
gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, ngoài cửa cuốn vọng lại tiếng bước chân. Mã Hội Sơn lại tới. Ông ta đứng ở cửa, th Văn Tê đã xuất hiện trở lại, sắc mặt rõ ràng thay đổi.
- Cô thực sự x ra được à? - Ông ta hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.