Chủ Tiệm Cơm Là Một Con Ma Đẹp Trai
Chương 2:
vớ l cán lăn bột, đứng trong bếp xoay một vòng, giọng nói cũng trở nên gay gắt: ' hấp bánh bao thì cứ hấp, ai cho phép dùng nhiều nhân của thế hả? biết một cân thịt của giá bao nhiêu kh? Nấm hương cũng là tiền, ga cũng là tiền, tưởng mở quán từ thiện chắc?'
Chẳng ai đáp lại .
Chỉ một làn hơi trắng nhè nhẹ bay lên bên cạnh chiếc bếp cũ.
mắng thêm một lúc nữa, trút hết nỗi uất ức trong vài tháng qua ra ngoài.
Từ chuyện bị sa thải đến chuyện bị đòi nợ, từ tiền thuê nhà đến giá cả leo thang, cuối cùng đến cả bản thân cũng bị lôi ra mắng c.h.ử.i một trận.
tự nhủ một ngày chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, quán mới nhận còn chưa kịp khai trương đã vớ con ma phá hoại nguyên liệu, đúng là xui xẻo hết chỗ nói.
Mắng xong, thở dốc ra phía trước, chuẩn bị đẩy cửa quán để bắt đầu buôn bán.
Kết quả vừa được hai bước, lại khựng lại.
Quầy thu ngân đã được lau chùi, mặt kính sáng bóng.
Cuốn sổ ghi chép hôm qua tiện tay ném trên bàn giờ đã được xếp gọn gàng, bên cạnh còn đè một cây bút.
Dưới sàn bếp một hàng dấu chân ướt, từ phía bồn rửa kéo dài tới tận bếp cũ, dấu chân nhỏ, tr giống chân phụ nữ.
chậm rãi quay lại, chằm chằm vào cái bếp cũ đen sì kia.
Cái bếp đó vốn là bếp đất được cải tạo lại, phía sau nối thêm đường ống gas mới, mặt bàn còn trát xi măng, các góc cạnh đều đen kịt, tr như đã nhiều năm chưa từng được cọ rửa sạch sẽ.
Trong góc còn đặt một cái lồng hấp cũ, những th tre đã chỗ bong tróc.
nuốt nước bọt, nắm chặt cây cán bột trong tay hơn.
một lúc lâu sau, mới lầm bầm một câu: "Ma mà biết làm việc thì còn hơn là ma thích quậy phá."
Phía sau bếp kh động tĩnh gì.
thử cầm một chiếc bánh bao lên, cân thử trọng lượng, miệng bánh nặn chặt, nếp gấp còn đẹp hơn cả làm.
c.ắ.n răng hấp mẻ đầu tiên, kh dám ăn mà mang ra ngoài bán trước.
Kh ngờ trời vừa hửng sáng, m c nhân ở c trường gần đó đã kéo đến, mỗi mua bốn năm cái, vừa ăn vừa nói vị hôm nay còn ngon hơn quán trước đây.
kh đáp lời, mắt cứ về phía gian bếp.
Sáng hôm đó, bánh bao bán chạy.
Gần đến chín giờ, số bánh hấp từ đêm qua gần như đã sạch trơn.
đứng trước lồng hấp trống kh, hơi ngẩn , trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ.
Nếu con ma này ngày nào cũng giúp gói bánh bao, thì hình như còn thể sống thêm được một thời gian nữa.
3
Đêm đó, kh dám ngủ sâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
kéo ghế xếp ra cửa bếp, tay cầm ện thoại giả vờ xem hóa đơn nhập hàng, thực ra lỗ tai luôn dỏng lên nghe ngóng.
Cả quán đều yên ắng, ngoài cửa cuốn thi thoảng xe ện chạy qua, cán vào vũng nước tạo nên tiếng động lép nhép.
Đến nửa đêm, thực sự kh chống đỡ nổi nữa nên lên lầu nằm một lát.
Chẳng biết ngủ được bao lâu, bỗng cảm th n.g.ự.c nặng trĩu.
Giống như thứ gì đó đè lên .
bừng tỉnh ngay lập tức, trong phòng kh bật đèn, rèm cửa cũng kh kéo kín, ánh đèn đường bên ngoài lọt qua khe hở chiếu vào một chút ánh sáng xám bạc.
Ánh sáng đó yếu, nhưng vẫn th.
Bên cạnh giường một phụ nữ đang đứng.
Kh đúng, nói chính xác hơn là thứ đang đè lên kia đang dần hiện ra hình dáng con .
Cô ta ở gần, gần đến mức thể ngửi th mùi tro bếp nhàn nhạt, cùng với hơi lạnh phả thẳng lên mặt .
Gáy bị một bàn tay lạnh buốt ấn chặt.
muốn cử động nhưng kh thể.
Chân tay như bị thứ gì đè cứng, đến hơi thở cũng kh đều.
Tim đập nh, nh đến mức tai chỉ nghe th tiếng m.á.u chảy rần rật.
Cô ta cúi xuống, giọng nói vang lên ngay sát bên tai .
"Tại lại quay về?"
Giọng nói kh chói tai, cũng chẳng hề bay bổng, ngược lại trầm, như thể đã đè nén lời muốn nói từ lâu .
Trong phòng rõ ràng lạnh, vậy mà trán lại đổ mồ hôi hột.
Cổ họng thắt lại, nhưng miệng vẫn cứng: "Vì nó rẻ, cô ý kiến gì à?"
Bàn tay đang ấn trên gáy hơi khựng lại.
kh rõ toàn bộ khuôn mặt cô ta, chỉ th một đôi mắt đen sâu thẳm, cứ như kh mắt của sống.
Qua vài giây, cô ta lại lên tiếng: "Đây kh nơi nên đến."
th sợ, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Vậy cô trả lại tiền thuê nhà cho ."
Vừa nói dứt câu, lực đè lên bỗng nhiên nhẹ bẫng.
Cô ta dường như kh ngờ lại đáp lại như vậy, đứng khựng cả ở đó.
tr thủ lúc đó hít mạnh một hơi, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
phụ nữ chằm chằm lâu từ từ lùi lại phía sau, đường nét cơ thể cũng mờ dần trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.