Chú Út
Chương 10
13
Tan học ngày thứ Bảy.
Bước xuống xe buýt, khi sắp bộ về đến nhà, thấy ánh đèn đường một bóng quen thuộc đang sừng sững ở đó.
đó cũng thấy , liền giả lả gọi : "Ngưng Ức, tan học đấy ?"
Ngón tay bất giác siết chặt lấy dây đeo ba lô, : "Bố, bố tới đây?"
Bố bước gần, bước chân chút tập tễnh, cà nhắc.
do dự hỏi: "Chân bố làm thế?"
Bố một cách gượng gạo: "Thời gian làm việc vất vả quá, xe cán mu bàn chân."
: "Bố bệnh viện khám ?"
Bố cau chặt mày: "Tiền khám bệnh còn chẳng , lão bản quỵt tiền lương ."
im lặng lời nào.
Bố thử dò xét hỏi: " con tiền ? thể cho bố mượn ba ngàn tệ để ứng phó lúc nguy cấp ? Lão bản phát lương một cái bố trả con ngay."
trầm giọng : "Con nhiều tiền như thế ... Hơn nữa con đưa tiền cho bố để mua thuốc cho bà nội, bố cũng trả con."
Bố đột nhiên trở nên nổi trận lôi đình: "Con chuyện đó làm cái gì? Bố trả ! Con với con sống ở cái khu chung cư cao cấp thế mà tiền ? Con lừa ai đấy?"
Giọng ông lớn, bảo vệ khu chung cư liếc mắt qua một cái cũng động thái gì thêm.
Bố thấy liền trực tiếp đưa tay giật mạnh lấy chiếc ba lô : "Cái ba lô đồ mới ? lão bố hờ con tặng cho con chứ gì? Ông giàu như thế, con thể tiền ?"
Trong ba lô vẫn còn giấu cuốn nhật ký , sống chết túm chặt lấy chiếc ba lô, cho ông cướp .
Giằng co qua vài bận, ông nổi cáu, dùng lực đẩy mạnh một cái.
đập mạnh hàng cây bên lề đường, bờ vai đau đớn vô cùng, nước mắt chực trào nơi hốc mắt: "Con ba ngàn tệ, nhiều nhất chỉ tám trăm thôi."
Bố lớn tiếng quát nạt: "Con sớm từ đầu xong ? Bố đây hỏi mượn con chứ hỏi xin con, con đừng mà giả nghèo giả khổ."
mò mẫm lấy chiếc điện thoại từ tận đáy ba lô , bấm ảnh đại diện WeChat ông , nhập con .
Bố ghé sát mắt xem, chỉ tay dư WeChat: "Chẳng vẫn còn hai ngàn hai trăm tệ ? chỉ đưa cho bố tám trăm?"
Bạn thể thích: Hệ Thống Xuyên Nhanh : Boss Phản Diện Đột Kích ! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
gần như van nài: "Con còn nộp tiền sách vở với tiền cơm trưa nữa."
chạm dây thần kinh nào ông , ông vô cùng phẫn nộ: "Cái nhà đó chỉ cho con bấy nhiêu tiền để ăn cơm thôi ? con đối xử hà khắc với con đến thế cơ ?!"
Nếu tiền con bố dùng danh nghĩa già đổ bệnh để lừa mất, thì làm thể chỉ còn bấy nhiêu đây chứ? Rốt cuộc ai đối xử hà khắc với con đây?
những lời , đều nữa .
chỉ cúi đầu nhập mật mã.
Ông vẫn ngừng lầm bầm chửi rủa, chửi dượng kẻ trách nhiệm, chửi đồ hổ.
Cuối cùng, khi ông một nữa lôi chuyện cũ thật từ đời thuở nào để mắng nhiếc một đàn bà lăng loàn, liền dừng ngón tay đang nhập chữ .
"Bố còn mắng nữa con đưa tiền cho bố ." .
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ông đột ngột ngoắt đầu , chằm chằm , gương mặt hằn sâu những nếp nhăn giờ đây chỉ còn sự oán độc.
Ông giơ tay lên, giáng một cái tát nảy lửa mặt .
"Mày khá khen cho mày đấy, mày tìm cho mày một thằng bố giàu mày bắt đầu chê bai tao chứ gì? Năm đó nếu tao, mày thể dắt mày cải giá chắc? Bà sớm một bỏ chạy từ lâu !"
Bố dồn dập giáng xuống thêm mấy cái nữa, né tránh kịp, ôm khư khư chiếc ba lô ngã nhào bên gốc cây.
Bỗng nhiên ánh đèn xe sáng rực rọi thẳng về phía , ngay đó tiếng phanh xe chói tai vang lên.
theo hướng âm thanh phát , thấy đang bước ngược sáng lao tới, rõ gương mặt.
Bước chân vô cùng vội vã và nhanh chóng, chắn ngang mặt , một tay đẩy mạnh bố , nắm đấm chực lao thẳng mặt ông .
vội vàng giữ : "Đừng đánh, bố em."
kìm nén cơn giận dữ, mặt , lúc mới rõ, đó Đường Hà.
Từng ảo tưởng hàng trăm viễn cảnh ngày gặp , ngờ khoảnh khắc như thế .
Một khoảnh khắc khiến lúng túng, khó xử, và tự ti đến nhường .
đang kế hoạch , đang mặc một bộ âu phục màu đen tuyền chỉnh tề, chiếc cà vạt vốn dĩ ngay ngắn giờ lệch sang một bên theo từng động tác.
Tóc dường như dài một chút xíu, gió thổi làm cho rối bời, khẽ che khuất đôi mắt, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng.
Duy chỉ ánh mắt khi gì khác biệt so với thường ngày, vẫn luôn ngập tràn sự kiên nhẫn.
Đường Hà hỏi: " thương ở ?"
Gò má mới ăn vài cái tát vẫn còn đang đau đớn âm ỉ, vẫn : "Em ."
Bố cảnh giác chằm chằm Đường Hà, hỏi : "Đây ai?"
nhịn nhịn, mắt thấy bảo vệ chú ý đến sự hỗn loạn ở bên , đang cầm dùi cui định , liền : " thầy giáo con, bố mau , tiền con sẽ chuyển khoản cho bố."
Bố nhận lời bảo đảm liền tiếp tục kỳ kèo nữa, ông đảo mắt đánh giá Đường Hà và chiếc xe vài lượt, tập tễnh rời .
Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn lúc mới thả lỏng , cảm thấy thái dương cứ giật lên từng hồi liên tục.
Đường Hà buông , rủ hàng mi xuống, vết sưng tấy gương mặt , ánh mắt tối sầm .
một khoảnh khắc cảm giác như đang giết .
nhanh chóng kìm nén ánh mắt , ngắn gọn lệnh: "Lên xe."
Chưa có bình luận nào cho chương này.