Chúng Mình Đã Cưới Trước Yêu Sau.
Chương 30: Hối hận.
Tịch Quyền vào vòng tay trống rỗng, lại vào bóng dáng duyên dáng đang đứng trước mặt , “Chỉ như vậy mà muốn ly hôn?”
Yên Hàm , “Như vậy chưa đủ ?”
Tịch Quyền: “ kh đồng ý.”
Yên Hàm kh ngờ sẽ kh đồng ý, cô ngây , hai nhau một lúc lâu, cuối cùng cô đưa tay che mắt, thở dài nhẹ, vẻ mệt mỏi.
đàn trên sofa th vậy, nhíu mày, sau đó đứng dậy, “Em lo xong tiệc mừng của em trước đã, tối chúng ta nói chuyện sau.”
Yên Hàm kh nói gì, quả thật lúc này kh thời gian, cô vừa chỉ là kh kiềm chế được khi cứ khăng khăng muốn chơi cùng cô, kh muốn lãng phí thêm suy nghĩ vào chuyện đó, cũng kh muốn giấu ý định mà cô đã suy nghĩ trong lòng.
Buổi tiệc mừng được tổ chức trong sảnh tiệc của một khách sạn ở Paris, lại nhiều nổi tiếng trong làng thời trang và bạn bè tham dự. Mọi đều hết lời khen ngợi buổi trình diễn ngày hôm qua thành c rực rỡ, khen Yên Hàm hôm qua mặc bộ váy đầy khí chất, hôm nay lại mặc một chiếc váy bó sát màu bạc quyến rũ tuyệt vời, ều quan trọng là cô còn cùng chồng. Thật đúng là chiến tg trong cuộc đời.
Yên Hàm nghe mọi khen ngợi mà tâm trạng quả thật tốt, dù c việc mà cô đã dồn hết tâm huyết cũng đã đạt được kết quả tốt, kh ai lại kh vui mừng.
Nửa năm qua, những thăng trầm trong tâm trạng cũng được chữa lành và duy trì nhờ c việc.
Tại bữa tiệc, ngay từ ly rượu đầu tiên, Tịch Quyền đã ngăn kh cho Yên Hàm uống, kh để cô chạm đến một giọt rượu nào.
Yên Hàm cũng kh nói gì, thực ra bây giờ cơ thể cô kh thích hợp để uống rượu.
Nhưng lại uống khá nhiều, ngay cả khi kh việc gì để xã giao, vẫn liên tục nâng ly, dường như tâm trạng cũng kh được tốt.
Yên Hàm nghĩ lại cuộc trò chuyện vừa của , nâng ly uống cạn thêm một lần nữa, cô hít một hơi sâu và gọi : “Tịch Quyền.”
“Về nhà nói.”
“ đừng uống nhiều như vậy.”
“Yên tâm, kh dễ say như vậy đâu.” cười nhẹ với cô, “Em chẳng biết tửu lượng của ?”
Yên Hàm thẳng vào mắt .
Một lát sau, lại bất ngờ nâng ly và cụng với cô một cái, “Chúc mừng em, buổi trình diễn đã thành c.”
Ánh mắt Yên Hàm lóe lên một chút, sau đó cô định đưa tay ra nâng ly, nhưng ly của cô đã bị l , uống cạn cả hai ly.
Cô chằm chằm mà kh chớp mắt, cuối cùng quay .
Nhưng ngay sau đó, tay cô lại bị nắm l. Cô quay lại , th đang nhẹ nhàng xoa xoa tay cô trong lòng bàn tay, “Giữa mùa hè mà tay lại lạnh như vậy.”
Cô vài giây, định rút tay về, nhưng nắm chặt kh bu.
Yên Hàm gọi: “Tịch Quyền.”
như kh nghe th gì, vẫn nắm tay cô trong lòng bàn tay, quay đầu chào hỏi khác. Họ lập tức khen ngợi, “Cô Yên và Tịch thật là tình cảm.”
Cô cười khẽ, cụng ly, ly của cô lại bị l .
Cô mỉm cười nói: “Cơ thể kh khỏe, chồng uống thay .”
Nghe vậy, kia liền đáp: “ Tịch đúng là cưng chiều vợ quá mức, đã uống cả đêm .”
Yên Hàm mỉm cười, một cái, cúi đầu cười nhẹ.
Hai tiếp tục xã giao đến tận hơn mười giờ tối, sau đó mới cùng nhau lên xe về nhà, suốt đường kh nói lời nào.
Khi về đến nhà, Yên Hàm mới nhẹ giọng hỏi: “ uống nhiều quá kh? Uống thuốc giải rượu nhé?”
Tịch Quyền kéo lỏng cà vạt, lắc đầu.
Yên Hàm nói: “Vậy tắm , nghỉ ngơi sớm.”
Tịch Quyền đứng quay lưng về phía cô, im lặng một lúc, sau đó kh nói gì thêm mà bước vào phòng ngủ để tắm.
Yên Hàm đưa tay chạm vào trán , cảm th hơi nóng. M ngày nay cô cứ nghĩ ngợi đến nửa đêm, kh ngủ được, đầu óc quá căng thẳng, cơ thể dường như kh chịu nổi nữa.
Cô tự pha một ít thuốc cảm, đợi thuốc nguội uống. Khi cô uống xong thì Tịch Quyền cũng vừa tắm xong.
Đợi đến khi cô vào tắm và ra ngoài thì trời đã khuya, đàn trên giường vẻ đã ngủ say, nhưng khi cô vừa nhẹ nhàng nằm xuống phía bên kia giường, lại cử động, quay ôm cô vào lòng.
Yên Hàm hơi ngạc nhiên, nhưng th nhắm mắt, cô cũng kh nói gì, chỉ nhắm mắt ngủ. lẽ do cơ thể kh khỏe, tối nay cô nh chóng chìm vào giấc ngủ.
đàn ôm cô trong vòng tay kh lâu sau mở mắt, cúi đầu cô, nhưng Yên Hàm kh biết, kh biết rằng đã cô lâu.
Cuối cùng, khi định ngủ thì nhận th trán cô hơi nóng.
Tịch Quyền chạm tay lên trán cô, sờ sờ má cô, cuối cùng cẩn thận đứng dậy, vào phòng tắm l khăn.
Yên Hàm chưa bao giờ ngủ say như vậy, c việc bận rộn suốt nửa năm trời cuối cùng cũng kết thúc vào đêm nay, và trong suốt nửa năm qua, tâm trạng của cô cũng kh tốt, cô đã gắng gượng đến đêm nay, khi bữa tiệc kết thúc, cô thả lỏng và cảm th kh chịu nổi nữa.
Tịch Quyền đặt khăn ấm lên trán cô để hạ sốt, sau đó ra ngoài tìm thuốc cảm, nhưng khi th trong thùng rác trong bếp đã hộp thuốc cảm rỗng, hiểu rằng cô vừa uống thuốc.
Vậy vẫn còn sốt?
Vì thời gian uống thuốc còn quá ngắn nên kh thể uống thêm thuốc giống nhau, Tịch Quyền chỉ rót một cốc nước nóng mang vào phòng ngủ.
ngồi một lúc, thay khăn trên trán cô để tiếp tục hạ sốt.
Suốt gần một tiếng đồng hồ, th nhiệt độ giảm chút ít nhờ khăn ấm, nhưng má cô vẫn nóng, đỏ bừng, tay cũng nóng rực.
Tịch Quyền l ện thoại tra cứu nhà thuốc gần đó, sau đó đắp kín mền cho cô, thay quần áo và ra ngoài.
Chiếc Porsche trắng lao nh trên những con phố Paris trong đêm khuya, khi th một nhà thuốc 24 giờ, dừng xe đột ngột và bước vào.
Hai cô nhân viên Pháp đang buồn ngủ, đột nhiên nghe tiếng gõ mạnh trên quầy, cả hai đều giật tỉnh giấc.
Ngước mắt lên, họ th một đàn cao lớn, diện trang phục đen đứng trước mặt, gương mặt lạnh lùng.
Cô nhân viên đứng trước ngây , tưởng đang mơ.
Tịch Quyền nói: “L cho thuốc hạ sốt.”
đối diện kh phản ứng, vẫn ngẩn ngơ , nhíu mày, gõ nhẹ xuống bàn, “Thuốc hạ sốt.” Giọng lạnh như băng.
Cô gái Pháp bị khí thế và nét mặt của làm cho hoảng sợ, lập tức hoàn hồn, lúng túng chạy tìm, “Thuốc, thuốc hạ sốt đúng kh?”
“Ừ,” giọng pha chút mất kiên nhẫn, “Nh lên.”
Cô gái bị giọng lạnh lùng của ra lệnh, tay run lên như thể gặp một tên cướp giữa đêm, hộp thuốc trên tay rơi xuống đất, sau đó th ánh mắt đàn cao lớn cau lại càng sâu hơn.
Cô lập tức nhặt lên, l thêm vài hộp thuốc phối hợp khác, nh chóng mang đến quầy tính tiền, giải thích cách dùng và liều lượng từng loại thuốc. Chưa kịp nói câu “Chúc quý khách cẩn thận”, đàn đã nh chóng quay rời , lên chiếc Porsche đậu bên ngoài và phóng .
Cô nhân viên hít một hơi dài, vỗ vỗ ngực, quay sang bạn đồng nghiệp bên cạnh, “ ta tr đẹp trai, nhưng tính tình thật tệ, chẳng chút ga-lăng nào của đàn Pháp cả.”
nhân viên khác cũng cảm th cảnh tượng vừa thật khó tin, chỉ ều, cô khách quan nhận xét, “ ta mua thuốc hạ sốt, chắc c là gấp, lại chậm chạp như thế.”
“Nhưng mà kh kịp phản ứng, giữa đêm khuya lại xuất hiện một như vậy, hơn nữa, nghĩ xem, ta mua thuốc hạ sốt cho ai nhỉ?”
“Cho vợ, hoặc bạn gái.”
“Dù tính tình kh tốt, nhưng mà ta mua thuốc cho, thật là may mắn.”
Tịch Quyền nh chóng lái xe về nhà, lên lầu vào bếp rót thêm một ly nước, vào phòng ngủ.
sờ trán Yên Hàm, cơn sốt vẫn chưa hạ, hơn nữa lúc ra ngoài, kh kịp thay khăn cho cô, trán cô lại càng nóng hơn.
Sắc mặt của Tịch Quyền phần khó coi, “Em vừa uống nhầm thuốc kh?” gọi cô: “Yên Hàm, Yên Hàm, dậy uống thuốc .”
Sau khi bị gọi đến bốn, năm lần, Yên Hàm mới mơ màng tỉnh dậy, cô bị một vòng tay từ phía sau kéo vào trong ngực. Cô thoải mái tựa vào, mơ hồ nghe th giọng nói dịu dàng bên tai, “Uống nước, uống thuốc nhé.”
Cô mở miệng uống một ngụm nước được đặt ở bên môi, chiếc ly được l , sau đó đưa cho cô vài viên thuốc, lại cho cô uống thêm một ngụm nước nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chung-minh-da-cuoi-truoc-yeu-sau/chuong-30-hoi-han.html.]
“Thuốc Tây, cẩn thận đừng để mắc nghẹn.” Tịch Quyền kh dám cho cô uống quá nhiều cùng một lúc, vì đến 20 viên thuốc cần uống, mỗi lần chỉ dám cho cô uống hai, ba viên, sợ cô bị nghẹn.
Nhưng sau ba lần uống thuốc, đang sốt kh biết vì cảm th phiền hay kh mà bất ngờ nhắm mắt, mò đến nắm tay , l cả nắm thuốc còn lại đưa vào miệng, sau đó uống cạn nửa ly nước còn lại, từ từ nằm xuống.
Tịch Quyền lặng lẽ cô, bất giác mỉm cười nhẹ, sau đó kéo mền đắp kỹ cho cô.
Tiếp theo là thời gian ngồi bên cạnh chăm sóc cô, ngồi khoảng một tiếng, lại kiểm tra trán cô, th nhiệt độ giảm nhưng chậm.
ngồi đến gần sáng, cuối cùng cô cũng hạ sốt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm và leo lên giường.
Khoảng mười giờ sáng, Yên Hàm tỉnh dậy. Khi cô lật một cách uể oải, liền th ly nước và đống hộp thuốc trên tủ đầu giường. Cô ngơ ngác cầm lên xem, hóa ra là thuốc hạ sốt.
cô nhớ lại rằng tối qua đã uống thuốc cảm, cô liền sờ trán, th kh còn nóng, nhưng cơ thể thì đúng là triệu chứng mệt mỏi sau cơn sốt, yếu ớt kh sức.
Cô khó khăn ngồi dậy rửa mặt, đàn trên giường vẫn chưa tỉnh. Cô đứng bên cạnh giường , kh biết đã thức suốt đêm để chăm sóc cô kh, cô nhẹ nhàng kéo mền đắp lại cho .
Vì kh thói quen tự làm bữa sáng nên sau khi tỉnh dậy, Yên Hàm kh biết làm gì, trong khi còn quá sớm để ăn trưa.
Cô liền dọn dẹp nhà cửa và phòng làm việc, sau đó cầm máy tính ra ngồi ở phòng khách để sắp xếp c việc cho kỳ nghỉ sắp tới.
Nếu Tịch Quyền đồng ý ly hôn, cô sẽ cùng về nước trong hai ngày tới, làm thủ tục xong quay lại, sau đó tìm một nơi để nghỉ ngơi.
Đi đâu bây giờ nhỉ, thực ra cô chẳng nơi nào muốn đến, chỉ cảm th kh thể cứ mãi ở một chỗ như vậy, quá ngột ngạt.
Yên Hàm lướt qua các trang web, xem những ểm du lịch nổi tiếng.
Trước khi tốt nghiệp đại học, cô đã hầu hết những nơi thú vị trên thế giới, nhưng sau khi tốt nghiệp, cô mở c ty và dấn thân vào một ngành nghề bận rộn, kh còn thời gian nghỉ dài.
Lần này cô sẽ tận dụng cơ hội để nghỉ ngơi một chút, tiếp tục làm việc kh ngừng nghỉ thế này, cả cơ thể lẫn tâm trí đều kh chịu nổi.
Kh biết từ lúc nào, phía sau tiếng bước chân vang lên, cô quay đầu lại , ngay sau đó một bàn tay chạm vào trán cô.
Yên Hàm ngồi yên, sờ trán cô xong lại đặt tay lên trán , “Hết sốt .”
“Đêm qua, mua thuốc cho em à?” Cô hỏi.
“Ừ.” Tịch Quyền nhướng mày, “Em quên chuyện tối qua à?”
“Em kh nhớ rõ lắm.” Yên Hàm mỉm cười, “Cảm ơn .”
Nụ cười của Tịch Quyền thoáng dừng lại, cô vài giây, sau đó vào màn hình máy tính của cô, trên đó hiện lên cảnh đẹp ở Bali.
ngồi xuống bên cạnh, “Em muốn Bali à? Vậy cùng nhau. Khi nào ? Ngày mai hay ngày kia, sẽ sắp xếp máy bay.”
Yên Hàm do dự một chút, nói: “Tịch Quyền, em và hãy về nước một chuyến trước.”
Ánh mắt vào màn hình của đột nhiên trở nên u ám, như một vệt mực đen rơi vào hồ nước, lan tỏa ra kh ngừng.
Một lúc sau… hỏi: “Về nước để làm gì?”
“Để làm thủ tục ly hôn.”
“Em kh quên chuyện tối qua ?” mỉm cười nhẹ.
Yên Hàm quay sang , “Em nói nghiêm túc đ, chúng ta hãy ly hôn .”
Tịch Quyền đứng dậy, bước qua ghế sofa, “Trưa nay ăn gì? Em thích ăn gì? Để mua.”
Yên Hàm nắm l tay .
đứng yên.
Một ngồi, một đứng, cả hai kh vào nhau, chỉ là Yên Hàm vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , kh bu.
Trong căn nhà rộng lớn, mọi thứ trở nên im ắng, kh một âm th nào vang lên.
Ánh nắng buổi trưa Paris chiếu vào phòng khách, Yên Hàm thở dài trong ánh nắng chói chang, nói: “Em nói thật đ, em kh muốn mang thai lại mất nữa, em kh chịu nổi. Chúng ta cũng kh vì tình cảm mà kết hôn, lúc này, ly hôn là tốt nhất.”
“Chỉ vì lý do đó mà muốn ly hôn? đã nói , chỉ cần chúng ta bên nhau đến già, kh vấn đề gì cả.”
“Kh thể nào, gia đình …”
“Em l , kh l nhà họ Tịch.” quay đầu lại, “Nhà họ Tịch kh chỉ là con trai, kh cần con cái. Nhưng nếu em thích, lần sau em mang thai, sẽ thuê cả đội ngũ y tế bảo vệ, kh là em kh thể sinh con, sẽ đảm bảo em và con đều an toàn, kh bao giờ để chuyện như vậy xảy ra nữa.”
Yên Hàm bu tay , ngẩng đầu, “Em kh muốn sinh con.”
Tịch Quyền cô chăm chú vài giây, ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cô, “ xin rút lại câu nói đó, được kh, Yên Hàm?”
“Kh vì câu nói đó, em chỉ nghĩ rằng, giữa chúng ta thật sự kh lý do gì để sinh con, kh cần thiết bỏ ra nhiều c sức vì một đứa trẻ cũng được, kh cũng kh . Những cặp vợ chồng yêu thương nhau, tình cảm mới mong muốn con. Còn em, lần này, chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, một sự cố , bất ngờ.”
Tịch Quyền nhíu chặt l mày, chằm chằm vào trước mặt kh chớp mắt.
Yên Hàm cúi đầu, đôi mắt hơi đỏ lên, “Tại kh muốn ly hôn? Em kh hiểu.”
“ cũng kh hiểu tại em lại muốn ly hôn.”
“Em nói chưa đủ rõ ràng ?”
“Trước đây chẳng chúng ta đã sống như vậy ?”
“Em mệt .”
Tịch Quyền khựng lại.
Yên Hàm đưa tay lên che mắt ướt, “Giữa chúng ta, ngoài những dự án đang thực hiện, kh một lý do nào đáng để tiếp tục, để duy trì cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối đều kh .” Cô hít mũi, “Các dự án giữa hai gia đình sẽ kh bị ảnh hưởng, thỏa thuận ly hôn sẽ theo bản thỏa thuận lần trước.”
“ kh đồng ý.”
Yên Hàm chớp chớp mắt, ngồi đờ đẫn trên sofa, “Tại ? nói cho em biết lý do .”
“Kh lý do gì cả. Tại ban đầu em lại muốn kết hôn? Chẳng vì Quân Đình ? Giờ Quân Đình vẫn ở đó, vững mạnh, việc con hay kh tùy em quyết định, kh quan tâm. Đừng l lý do kh tình cảm để duy trì hôn nhân đòi ly hôn. Khi kết hôn, chúng ta tình cảm ?”
Yên Hàm ngồi thẫn thờ một lúc, chớp chớp mắt, nước mắt lăn dài xuống.
Tịch Quyền hơi sững lại.
Cô cầm l một chiếc gối ôm và vùi mặt vào đó.
Tịch Quyền ngơ ngác cô, th cô vùi mặt vào gối, tiếng nức nở nho nhỏ vang lên, còn đôi vai cô thì run rẩy nhẹ.
Kh lâu sau, cô khàn giọng nói: “Nếu thể chọn lại, em sẽ kh kết hôn với . Bất kể Quân Đình thế nào, em cũng sẽ kh kết hôn với . Đó là lỗi của em, em kh nên lôi vào chuyện này vì Quân Đình. Giờ em mệt mỏi và muốn rút lui, đó là lỗi của em, tất cả là lỗi của em.”
“Yên Hàm!” nhíu chặt mày.
Cô ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt, “Nhưng em muốn ly hôn, em thật sự muốn ly hôn.”
Tịch Quyền cô chăm chú.
Cô thở dốc, nói: “ thể cho em một lần cuối cùng được kh? Em kh muốn tiếp tục nữa, ba năm là đủ , em kh muốn kéo dài thêm nữa, kh cần thiết, cũng kh ý nghĩa gì.”
Tịch Quyền cảm th yết hầu của như bị thắt lại, giọng khàn , “Nếu biết em mang thai, đứa bé sẽ kh cả. Tại chỉ vì thế này mà dẫn đến chuyện như vậy?”
Yên Hàm vùi mặt vào gối, “Kh vì đứa bé này, mà là em hối hận vì đã liên hôn. Em thật sự kh muốn sinh con, bởi vì nếu con, cũng chỉ em yêu thương nó, đó là sự bướng bỉnh của em. Đúng, nói thể kh cần con, nhưng bây giờ em cũng th cuộc hôn nhân này kh còn ý nghĩa nữa, kh còn cái suy nghĩ chỉ vì lợi ích như khi chúng ta kết hôn nữa, em đã hối hận, em đã bướng bỉnh, vì vậy em muốn kết thúc. Xin lỗi.”
Tịch Quyền đứng dậy, quay lưng lại, hai tay cho vào túi.
Yên Hàm ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh , thở dốc từng tiếng nghẹn ngào, “Dù ly hôn, các dự án vẫn sẽ tiếp tục, em sẽ kh để Tập đoàn Tịch Thị chịu bất kỳ tổn thất nào. Tại kh đồng ý?”
Tịch Quyền nhắm mắt lại, kh biết, lợi ích hay kh… Tập đoàn Tịch Thị vẫn hoạt động như vậy, nhưng cảm th kh còn là nữa.
chỉ là… kh muốn ly hôn.
“Tịch Quyền.” Yên Hàm kéo tay áo , giọng cô đã khản đến mức kh còn nghe rõ, “Coi như em xin .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.