Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chúng Mình Đã Cưới Trước Yêu Sau.

Chương 40: Kẻ thứ ba.

Chương trước Chương sau

Cô kh ngốc, nhưng Đàm Mẫn thì thật sự ngốc luôn , kh ngờ một chuyện lớn như vậy cũng kh thể đánh gục được cô.

Hiện tại, vị tiểu thư kia vẫn còn đắc ý lắm, tay cầm thẻ đen trai nhà mẹ đẻ đưa, của Tịch Quyền thì ở dưới lầu thay cô quẹt thẻ, còn lên tận đây hỏi cô cần mua thêm gì kh.

Bà chủ giàu này chỉ phẩy tay bảo kh cần, m món nhỏ còn lại cô tự mua và tự mang về được.

đó chỉ để lại một câu “Phu nhân chơi vui vẻ,” rời .

Đàm Mẫn nghĩ đến những ngày tháng về nhà chăm con, còn chồng thì một tuần mất hút bảy ngày, sắc mặt liền tái mét.

Buổi dạo phố tiếp theo vì thế mà mất niềm vui, chưa đến bốn giờ chiều, Đàm Mẫn đã nói nhớ con nhỏ ở nhà, muốn về sớm.

Yên Hàm tiện tay mua một món quà cho đứa bé nhà cô ta, nói là quà bù cho tiệc mừng đầy tháng.

Lên xe, Chu Nịnh kh hiểu chuyện, liền hỏi: “ còn mua quà cho con trai cô ? Kh biết hôm nay cô ra ngoài chỉ để bàn tán về ?”

“Để bịt miệng cô lại, tránh việc bị phản đòn về lại nói linh tinh, chút e ngại cô .”

Chu Nịnh bật cười: “ nghĩ xa thật đ. Mà này…”

“Hả?”

WeChat của Yên kh?”

“??” Yên Hàm kh ngờ cô lại nói thật, nhướng mày, “ thật sự định…”

Chu Nịnh hơi đỏ mặt: “Vừa bị làm xao xuyến. Khi cúi đầu chào với Đàm Mẫn, bọn đã chạm mắt một chút.”

Yên Hàm chậm rãi l ện thoại ra, chia sẻ d của Yên Quân Minh cho cô :

“Th niên tài giỏi ở Bắc Kinh nhiều thế mà, lại nghĩ đến ?”

kh hiểu đâu, đó là cảm giác tim đập rộn ràng mà!”

Yên Hàm ngẩng đầu, sau đó mỉm cười, kh nói thêm một lời nào nữa.

Cô làm mà kh hiểu? Nếu kh hiểu thì đã kh âm thầm chờ đợi sự theo đuổi của Tịch Quyền đến tận bây giờ, mong mang đến cho cô một chuyện tình lãng mạn một kh hai.

Sau khi thêm tài khoản xong, tâm trạng của Chu Nịnh tốt, cô hỏi: “ còn thời gian tụ họp kh? Bao giờ thì quay lại Paris vậy?”

“Vài ngày nữa thôi.” Kỳ nghỉ là khoảng hai mươi ngày, giờ đã qua hơn nửa. Tuy nhiên, nếu đúng lịch làm việc, Tịch Quyền chắc vẫn còn đang nằm viện.

Dùng bữa tối xong, Yên Hàm trở về.

Bên ngoài trời đang mưa, Bắc Kinh vào tháng mười mưa xuống thì lạnh vô cùng. Lúc tài xế đến, mang theo cho cô một chiếc áo khoác.

Vừa th là áo của Tịch Quyền, cô liền biết ngay là do dặn mang tới, nên khóe môi nơi kh ai th khẽ nhếch lên.

Lên xe, tài xế nói tất cả đồ cô mua đã được mang về nhà, hỏi xem món đồ cô đang cầm cần mang về kh.

Yên Hàm gật đầu: “Đưa đến bệnh viện trước, sau đó giúp mang về.”

“Được ạ.”

mang đồ đến đâu vậy?”

“Đến phòng thay đồ của cô.”

“Kh, là mang đến nhà mới của hay nhà cũ của ?”

“À, nhà mới của cô.”

Yên Hàm hài lòng gật đầu. Chỗ đó cô chỉ mang một số món đồ qua, vẫn chưa lấp đầy. Nếu Tịch Quyền đã lòng muốn sống cùng, cô đành cố gắng lấp đầy thôi~

Mưa kh ngớt trên suốt đường đến bệnh viện. Lúc đến nơi, tiếng mưa tí tách che lấp tiếng bước chân, trên giường vẫn đang truyền dịch và ngủ.

Yên Hàm kh đánh thức , chỉ một ngồi ngắm mưa, tâm trạng tốt.

lẽ vì mọi chuyện đã được giải quyết, cả thân thể lẫn tinh thần cô đều nhẹ nhõm. Nhưng cũng vì ngắm mưa lạnh cả đêm, ngày hôm sau cô bị cảm, mà trời lại mưa liền một tuần, thành ra cô cảm một tuần kh khỏi.

Khi vào phòng bệnh, cô đều đeo khẩu trang, khiến Tịch Quyền mà buồn bực: “Em thể bỏ khẩu trang ra được kh?”

Yên Hàm lắc đầu: “Bác sĩ bảo đeo.”

“Gọi bác sĩ lại đây.”

“Thôi , bác sĩ nhà , làm gì mà phiền thế.”

“Bác sĩ nhà lại để em bị cảm bảy ngày kh khỏi à?”

“…”

Tịch Quyền cảm giác bị sỉ nhục.

Yên Hàm bật cười: “Sức đề kháng em kém thì biết làm , mà bây giờ sức đề kháng cũng yếu, dễ bị lây từ em, sẽ kh tốt cho quá trình hồi phục. Nếu bệnh trở nặng thì…”

nhướng mày: “Thì thế nào? Chết ?”

Sắc mặt Yên Hàm lập tức thay đổi: “ im ngay cho em, lớn thế mà cứ như trẻ con vậy, tưởng em sẽ dỗ dành hả?”

“…”

Tịch Quyền buồn bực chuyển chủ đề: “Em đâu mà cả nửa ngày kh th bóng?”

“Kh đâu cả, chỉ dạo chút thôi.”

“Đi dạo trong bệnh viện?”

“…”

“Hửm?”

Yên Hàm ngập ngừng một chút, “Đi tái khám.”

Tịch Quyền khó hiểu, “Tái khám gì?”

“Sau một tháng sảy thai tái khám.”

Ánh mắt Tịch Quyền cô chăm chú, sau đó vươn tay về phía cô.

Yên Hàm , đứng im một lát bước qua ngồi cạnh giường.

Tịch Quyền nắm l tay cô, ủ trong lòng bàn tay: “ ? Cơ thể ổn chứ?”

“Cũng ổn…”

“Kh ảnh hưởng gì chứ?”

Yên Hàm lắc đầu.

Tịch Quyền gật nhẹ, thật sự thở phào một hơi: “Vậy là tốt .” ngẩng lên, “Em sắp về Paris nhỉ? Bao giờ về?”

Yên Hàm kh nói, “Bao giờ xuất viện?”

“Sắp . Em kh cần lo cho , c việc thì cứ . Bao giờ em về?”

Yên Hàm , lại dời ánh mắt kh nói gì.

Tịch Quyền th vậy, mỉm cười: “Kỳ nghỉ của em kh thể dài thế được, đúng kh? Đã 20 ngày , em sẽ trong hai ngày tới ?”

Yên Hàm vẫn im lặng, cúi đầu chiếc váy của .

Tịch Quyền nhướng mày, bóp nhẹ tay cô,

vậy? Kh nỡ rời xa à?”

“Ai kh nỡ xa ? Kế hoạch là ngày mai kết thúc kỳ nghỉ.”

Tịch Quyền nghe xong, im lặng một lúc, khẽ gật đầu, “Ngày mai bay kh kịp, vậy bay ngày kia nhé?”

Yên Hàm , dường như cảm nhận được sự ngập ngừng lúc nãy là do chút kh muốn rời xa cô.

Hai trao nhau ánh mắt, nằm trên giường đột nhiên mở miệng: “Bỏ khẩu trang ra.”

Yên Hàm từ từ đưa tay lên, tháo dây đeo một bên, nhưng ngay lập tức bị kéo xuống, môi chạm môi, tiến vào, nhẹ nhàng chiếm l cô.

“Chờ xuất viện sẽ đến thăm em, Hàm Hàm, ngoan.”

Tim Yên Hàm run lên, khóe mắt chợt cay cay.

Rõ ràng cô chưa từng thiếu thốn ều gì, nhưng khoảnh khắc , trong lòng cô lại giống như vừa nhận được ều gì đó, cảm giác được lấp đầy, thỏa mãn.

Hôn xong, đàn chậm rãi bu cô ra, cầm ện thoại sắp xếp chuyến bay. Xong xuôi, ngẩng lên, “Tự chăm sóc bản thân cho tốt.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nói ra thì, Yên Hàm vẫn luôn kh hiểu tại hôm đó lại gặp tai nạn. “Hôm đó lái xe thế nào vậy? Kỹ thuật lái xe của chẳng giỏi ?”

nhếch môi cười nhạt, “Nghĩ về em.”

Ánh mắt Yên Hàm thoáng d.a.o động. Thực ra cô đã từng đoán rằng vì tâm trạng kh tốt mà mất tập trung, khiến chiếc xe của hai nhà họ Thẩm đ.â.m vào, nhưng khi chính nói ra, cô vẫn cảm th như một cú chấn động trong tim.

“Sau này lái xe cẩn thận, gì mà nghĩ chứ.” Cô khẽ nói bên tai .

Tịch Quyền gật đầu, “Biết . Giờ kh dám tùy tiện nữa, đang chờ mà.”

Tim Yên Hàm mềm nhũn, nơi sâu thẳm nhất trong lòng cũng bắt đầu chút kh nỡ.

Nhưng nói sẽ đến tìm cô, nên cô nghĩ thể nhẫn nại thêm một chút.

Ngày cô bay, Bắc Kinh vẫn còn mưa phùn, lạnh cắt da.

Dẫu vậy, mưa nhỏ thế này kh ảnh hưởng đến chuyến bay. Yên Hàm khoác áo dạ, một lên đường trở lại Paris.

Khi vừa hạ cánh, Vưu Nghiên đã đến để “kiếm bữa ăn”, sau đó tổng kết ngắn gọn về những gì Yên Hàm trải qua lần này: “Thật là kỳ diệu.”

Yên Hàm mỉm cười, kh phủ nhận.

Vưu Nghiên vừa ăn mì vừa cô, “Vậy Tịch Quyền thật sự tỏ tình với à?”

Yên Hàm lại khẽ cười.

Vưu Nghiên im lặng một lúc, nói: “ kh nói gì? … trong lòng vẫn th bất an, kh dám đặt kỳ vọng quá lớn vào kh?”

Yên Hàm “ừm” một tiếng.

đối diện thở dài, “Ài, hiểu mà. Chắc Tịch Quyền cũng hiểu. Ba năm trời, kết hôn hơn một năm, hai lần chuẩn bị ly hôn, mới phát hiện thích .”

Ăn xong, Yên Hàm lười biếng dựa vào ghế, thở dài, “Thôi, kh nói chuyện này nữa. C việc của ? lười biếng kh đ?”

“Lười gì mà lười? Làm việc đến mức đĩa đệm cột sống sắp thoát vị luôn .”

Yên Hàm bật cười, “Cực khổ .”

cũng đâu nhẹ nhàng, kh biết m ngày Tịch Quyền chưa tỉnh lại, làm vượt qua được.”

Yên Hàm nghiêng đầu hoàng hôn Paris ngoài cửa sổ, mỉm cười, “Dù cũng qua . Khi đó nghĩ, bọn lẽ là như vậy thôi, đời này định sẵn kh duyên ở bên nhau. cũng kh dũng khí dứt khoát mà kh lo nghĩ, chỉ cần bình an, cũng th đủ .”

Vưu Nghiên cảm thán, “ làm sợ thật đ. đã thề m lần trong đời này sẽ kh bao giờ chủ động thích ai. Như mà đau lòng thêm vài lần nữa chắc mất mạng sớm luôn.”

Yên Hàm bật cười, nhớ đến Chu Nịnh, “M chuyện này mà, chỉ là một ánh mắt cũng đủ , thật sự kh phòng nổi. Chu Nịnh ăn một bữa cơm thôi mà đã thích Yên Quân Minh nhà , kh biết tán tỉnh đến đâu .”

“Chu Nịnh? Cô gái nhà c ty ện ảnh hả?”

“Ừ, tên gì nhỉ…”

“Bắc Chu Entertainment. Kh , vị tiểu thư lăn lộn khắp các sân khấu lớn nhỏ ở Bắc Kinh này tố chất tâm lý cũng kh tệ, nếu tán kh được thì cũng chẳng . Mà chưa chắc Yên đã cao tay hơn cô .”

Yên Hàm cười ngặt nghẽo.

Vưu Nghiên cô, nói tiếp: “Còn , trình độ chắc c kh bằng Tịch Quyền đâu. Thật sự đ, kh muốn tạt nước lạnh vào mặt , nhưng đừng đặt kỳ vọng quá lớn vào . nghĩ xem, thích ba năm, yêu sâu đậm, liệu thể đạt được cùng mức độ đó kh? khi chỉ vài tháng thôi là đã chán nản mất kiên nhẫn .”

Yên Hàm chậm rãi gật đầu, “Ừ, biết mà.”

Vưu Nghiên: “Vậy nghỉ ngơi sớm , kh còn sớm nữa, còn ều chỉnh múi giờ. Mai đã hẹn chụp ảnh sản phẩm mới .”

“Chị hả?”

“Đúng vậy, nhiếp ảnh gia riêng của mà.”

“Tối mai ăn cơm với chị được kh?”

đã hẹn và sắp xếp xong , kh cần lo.”

Yên Hàm gật đầu, “Cảm ơn nhé, chị em tốt.”

Kh cần lo chuyện gì cả, nên buổi tối, sau khi rửa mặt xong, Yên Hàm nằm xuống giường, bắt đầu suy nghĩ về những lời Vưu Nghiên nói khi nãy.

Mặc dù trong lòng cô vẫn chờ đợi một chuyện tình lãng mạn từ , nhưng thật sự, cô kh kỳ vọng quá nhiều.

Bay từ Bắc Kinh đến Paris mất 10 tiếng, lệch múi giờ 6 tiếng.

Mỗi lần gặp nhau ít nhất dành ra 5 ngày, mới miễn cưỡng gọi là gặp mặt và tận hưởng chút thời gian bên nhau. Mà Tịch Quyền quản lý cả một tập đoàn lớn như vậy, hỏi thể tìm đâu ra kỳ nghỉ 5 ngày mỗi tháng đây?

lẽ ban đầu một vài lần, hoặc ba bốn lần, sau đó sẽ là mỗi quý một lần, mỗi năm một lần.

Còn cô thì vẫn sẽ kh thường xuyên quay về. Từ lúc bắt đầu thích , cô đã kh còn ở độ tuổi hành động theo cảm tính, nếu kh đã chẳng âm thầm thích suốt ba năm.

Giờ đây, cô cũng sẽ kh vì một lời nói thích mà tràn đầy nhiệt tình, ba ngày hai lượt chạy về.

Nghĩ mãi, cô nghe th tiếng chu sớm của Paris vang lên, Yên Hàm ngừng lại dòng suy nghĩ, lập tức chìm vào giấc ngủ.

Ban ngày, việc chụp ảnh kh cần cô giám sát, Yên Hàm ngủ thẳng đến chiều.

Sau khi chỉnh trang, cô đến c ty, thì nhiếp ảnh gia đã gần như hoàn thành c việc.

Chị họ cô là một nhiếp ảnh gia thời trang, cô đã gặp Tịch Quyền trong lễ cưới của chị . Nhưng tất nhiên, đó chỉ là cô biết , còn thì hoàn toàn kh chút ký ức nào đẹp đẽ về lần gặp .

Khi Yên Hàm còn chưa đến studio, đã bị một quen sơ sơ chặn lại. Đó là Lộ Tử Thấm, cháu gái của thím cô, trước đây thường qua lại nhà họ Yên, lẽ hôm nay theo chị họ cô đến đây.

“Yên Hàm.” đó chớp mắt cô.

Yên Hàm gật đầu, “Hôm nay kh lịch trình gì ? Rảnh đến chỗ chơi à?” kia làm việc trong giới giải trí, hình như là ở c ty Bắc Chu Entertainment của nhà Chu Nịnh.

đến chụp quảng cáo, hôm nay kh bận gì, cùng chị Yên Thì đến thăm cô.”

Yên Hàm gật đầu, cũng kh khách sáo quá nhiều. Dù hai quen biết từ nhỏ, nhưng đối phương lại theo đuổi hình tượng kiêu ngạo, kh biết vì theo hướng này quá lâu hay , giờ đây với ai cũng giữ vẻ xa cách. Cô đương nhiên cũng kh chủ động gần gũi.

Yên Hàm vào studio, vừa lúc nhiếp ảnh gia hoàn thành c việc. Cô chào vài mẫu, rủ mọi ăn.

Một vài ngại kh muốn làm phiền cô, chỉ Lý Thiện Thu là đủ “đẳng cấp” đồng ý cùng.

M năm trước, khi chị họ cô chưa lập gia đình, họ thường xuyên ăn cơm cùng nhau. Nhưng từ khi sự nghiệp cô bận rộn hơn, họ chỉ gặp nhau khi c việc chung.

Bình thường gặp mặt, hai thể trò chuyện đủ chuyện trên đời, nhưng hôm nay, vì mặt Lộ Tử Thấm và Lý Thiện Thu, Yên Hàm chẳng nói gì về chuyện gia đình, chỉ nhàn nhạt nói chuyện c việc.

Lý Thiện Thu kh giỏi tiếng Trung, kh nói nhiều, còn tiểu thư họ Lộ thỉnh thoảng lại nhắc vài chuyện như “lịch trình dày đặc, quá mệt mỏi, muốn rút lui khỏi giới giải trí”.

Vưu Nghiên nghe được trong studio, th vừa nói qua ện thoại rằng cô kh nhận một bộ phim vì đoàn phim kh đủ trình độ. Nghe vậy, Vưu Nghiên cho rằng câu “muốn rút lui” rõ ràng là giả, kh nhịn được liền nói: “Rút lui cũng tốt, 25 tuổi đã rút lui, quả là độc nhất trong giới giải trí, để đời nhớ mãi.”

Lộ Tử Thấm , mỉm cười nhã nhặn: “ kh đặt nặng d tiếng, mới suy nghĩ như vậy. Nếu kh, của ở đây, cần gì mà kh được.”

Vưu Nghiên càng cảm thán, “Thật là tấm gương sáng cho chúng học hỏi. Nếu một như vậy, đúng là ngồi chờ tài nguyên rơi vào tay, chẳng khổ sở gì.”

Lộ Tử Thấm mỉm cười, “Mỗi đều chí hướng riêng, luôn tự lực cánh sinh.”

Vưu Nghiên đang định hỏi một câu “Tự lực mà cô chỉ được m vai phụ thế thì khi nào rút lui chính thức đây?” thì bị Yên Hàm khẽ ho một tiếng ngăn lại, ra hiệu dừng, đừng hỏi nữa.

đành lẳng lặng dừng lại, cười uống nước.

Đúng lúc đó, ện thoại của Lộ Tử Thấm đổ chu, cô đứng dậy ra ngoài nghe máy.

Chị họ Yên Hàm liền đổi chủ đề, trò chuyện với cô về vết thương của Tịch Quyền. Nhưng vừa mở miệng, từ xa đã một phụ nữ bước đến, ngang qua bàn họ, nhấc ly nước trên bàn lên hất thẳng vào mặt Lý Thiện Thu.

Yên Hàm ngẩn , ngước mắt .

Hai bên cạnh lập tức đứng dậy, Vưu Nghiên chỉ tay vào đối phương, “Cô là ai?? Làm cái gì vậy?!”

phụ nữ kia khoảng hai mươi, ba mươi tuổi, giọng ệu mỉa mai, chỉ vào Lý Thiện Thu, mắng bằng tiếng Hàn.

Yên Hàm lập tức l gi lau mặt cho Lý Thiện Thu. Cô biết chút tiếng Hàn, nghe được m từ như “kẻ thứ ba”, “đồ hạ tiện”, trong lòng lập tức hiểu ra chuyện gì.

Cô vừa lau được vài cái, khẽ thở dài, chuẩn bị đứng dậy mở miệng nói chuyện. Ai ngờ đối phương bất ngờ chỉ thẳng vào cô, mắng luôn.

Yên Hàm: ???

Vốn dĩ cô kh hiểu câu kia, sau đó chị họ cô dịch lại: “Cô ta nói em cũng kh thứ tốt đẹp gì, một giuộc với nhau cả.”

Yên Hàm: ????

Chị họ Yên Hàm lập tức ngăn cản phụ nữ kia, “Ý cô là gì? Nói rõ !”

kia thậm chí còn muốn nhấc ly nước trên bàn, định hất vào Yên Hàm.

May mắn là chị họ cô kịp thời giữ lại, nhân viên an ninh nhà hàng lập tức mặt, kéo phụ nữ đó .

kia vừa vừa chỉ vào Yên Hàm, tiếp tục chửi bới kh ngừng.

Yên Hàm hít sâu một hơi, “Đứng lại.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...