Chúng Mình Đã Cưới Trước Yêu Sau.
Chương 75: Tình yêu của ba – Sự cưng chiều từ người ba ruột.
Khi hai nhóc song sinh được sáu tháng tuổi, Yên Hàm trở lại c việc, thường xuyên di chuyển giữa trong nước và Paris, mỗi tháng dành một nửa thời gian ở mỗi nơi.
Khi cô đến Paris, Tịch Quyền thường sắp xếp một tuần để gặp cô, cả gia đình bốn quây quần bên nhau.
Dù lịch trình khá bận rộn, nhưng đây đã là phương án tốt nhất, vừa cân bằng được c việc, vừa thể dành thời gian cho gia đình. Hai nhóc tì cũng hợp với Paris. Khi chưa đầy một tuổi, chúng hoặc theo Yên Hàm đến Paris, hoặc được Tịch Quyền đưa sang để gặp mẹ. Nhưng chỉ cần mẹ ở bên, chúng thích ở lại đó, lẽ cũng thừa hưởng chút gen của cô.
lẽ vì cuộc sống quá đỗi êm đềm, dễ chịu, kh gì phiền lòng, thời gian trôi qua thật nh.
Trong hai năm qua, Yên Hàm dần bớt bận rộn. Thương hiệu của cô đã vững chân tại Paris – kinh đô thời trang. Mỗi show diễn của cô đều xa hoa, thu hút đ đảo giới thượng lưu và truyền th.
Thoắt một cái, hai nhóc song sinh đã tròn ba tuổi.
Đầu tháng 12, Tịch Quyền rời Paris về nước để tổ chức hội nghị thường niên của Tịch Thị. Biết Yên Hàm cuối năm bận, trước khi , quyết định đưa Tịch Sách về nước, để lại cô c chúa nhỏ ở cùng mẹ.
Tại sân bay, cô bé ba và trai với vẻ mặt lưu luyến kh rời.
Nhóc con xinh xắn này dần lớn lên, các đường nét ngày càng giống Yên Hàm, đặc biệt là đôi mắt long l như ngọc lưu ly, sáng rực như bầu trời . Cô bé ôm chặt l ba, kh rời, miệng nhỏ thầm thì: “Ba ơi…”
Trái tim Tịch Quyền mềm nhũn, suýt chút nữa đã định để cả nhà ở lại cùng nhau.
dỗ dành cô bé lâu, hứa rằng chỉ mười ngày nữa là cả nhà sẽ gặp lại, mẹ sẽ về. Cuối cùng, cô nhóc mới chịu để ba và trai rời .
Trên máy bay, Tịch Quyền dỗ nhóc ngủ trước, sau đó bắt đầu làm việc. Hai tiếng sau, tiếp viên phục vụ bữa tối.
Đó là món mỳ Ý.
Nữ tiếp viên xinh đẹp và dịu dàng đặt khay xuống, l chiếc yếm ra và cúi xuống định buộc cho nhóc.
Tịch Quyền giơ tay nhận l: “Để làm.”
Cô tiếp viên mỉm cười, lùi về.
Tịch Quyền nghiêng , cẩn thận buộc yếm cho con trai, xoa đầu : “Ăn nào.”
vốn ăn nh, nhưng vì con trai ở bên, nhóc con ăn chậm, thỉnh thoảng còn , nên cũng chậm rãi theo. Trong lúc đó, tr thủ suy nghĩ xong lịch trình c việc cho cả tuần tới.
Cuối cùng, sau khoảng 40 phút, dĩa mỳ của sạch sẽ, còn nhóc cũng ăn hết phần lớn khẩu phần nhỏ của .
Sau khi nhóc con được đưa rửa mặt, rửa tay, Tịch Quyền định đặt con lên chỗ ngồi để ru ngủ và tiếp tục làm việc. Nhưng nhóc con kh chịu ngồi vào chỗ, mà trèo lên đùi , ôm chặt l .
Tịch Quyền hơi sững lại, sau đó ôm con vào lòng: “ vậy?” l tấm chăn nhỏ đắp cho con, khẽ cười.
Nhóc con im lặng vài giây, vùi đầu vào n.g.ự.c , nhỏ giọng gọi: “Mẹ…”
Tịch Quyền nghe xong liền khựng lại, sau đó nhẹ nhàng ôm l con, vỗ về dỗ dành.
Tuy nhóc con này ra đời trước em gái vài phút, vóc dáng lớn hơn em một chút, nhưng suy cho cùng, nhóc vẫn là đứa trẻ chưa tròn ba tuổi, cũng lúc kh nỡ xa mẹ.
Tịch Quyền càng thêm dịu dàng, khẽ dỗ:
“ ba ở đây, vài ngày nữa là gặp mẹ , được kh? Hay giờ ba gọi mẹ qua video nhé?”
Nhóc con dụi đầu vào n.g.ự.c , chiếc laptop đã bật, lắc đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn kh muốn làm phiền c việc của ba.
Tịch Quyền th vậy liền bỏ ý định làm việc, bế con đến bên cửa sổ máy bay. Hai ba con cùng ra bầu trời đêm đầy và ánh đèn từ thành phố phía dưới.
chậm rãi kể chuyện, giọng nói trầm ấm, từng chút làm nhóc con chuyển hướng chú ý. Kh lâu sau, nhóc rúc vào lòng , ngủ say.
Tịch Quyền bế con thêm vài tiếng, đến khi con ngủ sâu mới nhẹ nhàng đặt vào giường nhỏ bên cạnh, đắp mền cẩn thận.
Sáng hôm sau, lúc 8 giờ, máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh.
Tịch Quyền bế con trai đang ngủ say xuống máy bay, lên xe trở về nhà.
Buổi sáng hôm sau, sau khi ều chỉnh múi giờ, Tịch Quyền chuẩn bị trở lại với c việc. Khoảng 8 giờ sáng, dùng bữa xong và lên tầng xem nhóc đã dậy chưa.
Tịch Sách đã tỉnh, nhưng nhóc vẫn mặc bộ đồ ngủ hoạt hình màu đen trắng, ngồi trên chiếc giường lớn với dáng vẻ mơ màng, như chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Th Tịch Quyền bước vào, lập tức mở to mắt, kh chớp l một lần, cất giọng trong trẻo gọi: “Ba!”
Tịch Quyền mỉm cười, bước tới ngồi xuống bên giường: “ vậy? Con đang gì vậy?” với l bộ quần áo đặt ở cuối giường.
giúp việc nghe tiếng cha con trò chuyện định vào giúp bé thay đồ, nhưng Tịch Quyền giơ tay ra hiệu kh cần. giúp việc mỉm cười lùi ra ngoài.
Tịch Quyền cầm áo len, nhẹ nhàng giúp con mặc vào.
nhóc ngơ ngác hỏi: “Chúng ta đang ở đâu… ba?”
“Chúng ta về nước .” đáp, mỉm cười. “Hôm qua vừa về đây. Con chưa quen à?”
nhóc khẽ gật đầu.
Sau khi mặc áo xong, Tịch Quyền chuẩn bị thêm một chiếc áo khoác, bế con lên, xoa đầu : “Hôm nay ba làm.”
“Dạ.”
“Con chơi ngoan ở nhà nhé, được kh?”
“Dạ.”
nhóc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đầu ngoẹo qua ngoẹo lại, qu quất nhưng kh tỏ ra phản ứng gì đặc biệt.
Tịch Quyền bỗng th buồn cười. So với cô em gái hay làm nũng, thường ôm chặt l kh chịu rời, thi thoảng còn rúc vào n.g.ự.c gọi “ba ơi”, thì nhóc này tuy kh hay làm nũng, nhưng cũng đáng yêu theo cách riêng.
đưa con vào phòng tắm, tự tay bóp kem đánh răng và giúp con chải răng. Sau đó, chuẩn bị nước ấm để rửa mặt cho con. Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, hai ba con cùng xuống tầng.
Tịch Quyền đã ăn sáng xong, nhưng vẫn ngồi bên bàn đọc báo để chờ bé ăn xong bữa sáng.
Bữa sáng theo phong cách phương Tây, món ăn kh quá nóng hay quá nguội nên kh cần đợi lâu. Vì vậy, chỉ sau vài trang báo, Tịch Quyền đã th nhóc ăn xong. Tính cách ăn uống của bé phần giống – nh gọn, kh lãng phí thời gian.
9 giờ sáng, Tịch Quyền chuẩn bị làm.
Ban đầu, định đưa con trai tới nhà bà nội để chơi, sau đó tan làm sẽ đón về. Nhưng ngay trước khi ra cửa, nhớ lại chuyện hôm qua trên máy bay – khi nhóc trèo vào lòng và thủ thỉ nhớ mẹ – nên khựng lại.
lái xe đứng cạnh xe, lịch sự mở cửa sẵn.
Tịch Quyền ngồi xổm xuống, chỉnh lại cổ áo khoác đen trắng cho con trai. Bên ngoài đang tuyết rơi nhẹ, trời khá lạnh, nhóc giơ tay đón tuyết với vẻ thích thú.
Vừa chỉnh sửa, Tịch Quyền vừa hỏi: “Con muốn theo ba đến c ty kh?”
Tịch Sách dừng động tác, ngẩng đầu chằm chằm.
Hai ba con đứng dưới mái hiên biệt thự, những b tuyết nhỏ li ti rơi trên tóc và vai, ánh mắt nhóc sáng long l, gương mặt nhỏ n với những đường nét rõ ràng – như một phiên bản thu nhỏ của , vừa đẹp trai vừa đáng yêu.
ba kh chớp mắt, kh nói gì, nhưng Tịch Quyền dường như hiểu ý con. bé ềm tĩnh hơn so với tuổi, hiểu chuyện. Ngay cả khi kh nỡ xa , cũng sẽ kh nói ra.
mỉm cười, đưa tay bế nhóc lên: “Vậy với ba tới c ty nhé. Tối nay chúng ta tan làm qua bà nội ăn cơm, được kh?”
“Dạ, được ạ.” Đôi mắt bé ánh lên niềm vui, nhưng vẫn kiềm chế, chỉ gật đầu nhẹ hai lần.
Tịch Quyền tài xế, khóe môi cong lên.
lái xe mỉm cười, nói: “Tính cách của nhóc thật sự giống .”
Nghe vậy, Tịch Quyền cúi đầu con trai. nhóc vẻ ngạc nhiên trước lời nhận xét, quay lại ba bằng đôi mắt ngây thơ, khiến kh nhịn được bật cười.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nửa tiếng sau, chiếc Rolls-Royce dừng lại tại tầng hầm thứ hai của tòa nhà Tịch Thị. Lúc này đã là giờ làm việc, tầng hầm gần như vắng lặng, chỉ vài quản lý cấp cao đang ra ngoài gặp đối tác.
Những mặt th xe của Tịch Quyền đỗ lại, định tiến tới chào hỏi, nhưng cửa xe mở ra lại th một nhóc bước xuống trước, sau đó mới là một đôi chân dài thẳng tắp của Tịch Quyền.
nhóc vẻ thích thú vì tầng hầm vắng , liền chạy nhảy xung qu. Tịch Quyền vừa xuống xe đã lập tức dõi theo con trai, ánh mắt kh rời. Hai ba con một lớn một nhỏ cùng về phía thang máy riêng. Những định chào hỏi đều ngừng lại, kh nỡ qu rầy.
Trong thang máy, nhóc gần như muốn ngủ gục, nên Tịch Quyền bế con lên, khẽ cười.
Tới văn phòng, mở phòng nghỉ bên trong, đặt con trai xuống: “Con muốn ngủ thì ngủ, muốn chơi thì cứ chơi.”
Ra ngoài, th trợ lý Ôn Uyên Thụ bước vào báo cáo lịch trình trong ngày. Nghe xong, dựa vào lưng ghế, suy nghĩ một lúc trầm giọng nói: “ mua vài hộp đồ chơi mang về đây.”
Ôn Uyên Thụ ngạc nhiên: “ chủ thích chơi gì ạ?”
Tịch Quyền suy nghĩ, l bút viết ra một d sách, bao gồm: mô hình địa cầu, bộ Lego đơn giản, và vài món khác. Sau đó, đưa d sách cho Ôn Uyên Thụ, lập tức rời để xử lý.
Kh lâu sau, đồ chơi được mang tới.
Khi đó, trong văn phòng, nhóc ba tuổi đang đứng giữa thảm, ngẩng đầu ném một chiếc máy bay gi. Chiếc máy bay bay thẳng về phía Ôn Uyên Thụ, và bị bắt l.
nhóc chăm chú, ánh mắt ngạc nhiên nhưng khuôn mặt vẫn ềm tĩnh.
Ôn Uyên Thụ mỉm cười trêu: “Xin lỗi, chủ, cướp máy bay .”
Tịch Sách: “…” nhóc ngơ ngác kh hiểu “cướp máy bay” là gì, bèn quay lại ba.
Tịch Quyền vừa xem tài liệu vừa bật cười, liếc mắt ra hiệu cho Ôn Uyên Thụ đặt các hộp đồ chơi lớn xuống thảm.
Những món đồ chơi này ở nhà bà nội hay nhà chính đều sẵn, nên khi th, Tịch Sách kh hề xa lạ. nhóc nh chóng ngồi xuống thảm, mở từng hộp ra và chìm đắm trong việc chơi.
Tịch Quyền quan sát một lúc, mỉm cười cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.
con trai của quả thật nổi tiếng là ềm tĩnh, kh qu phá. Tuy còn nhỏ, chưa hiểu biết nhiều, nhưng các trò chơi đều tự biết cách chơi, và thể chơi hàng tiếng đồng hồ. Trừ khi em gái thức dậy, gọi cùng chơi, còn kh, kh làm phiền bất kỳ ai.
kh qu rầy Tịch Quyền, nhưng ngược lại, Tịch Quyền thỉnh thoảng vẫn ngẩng đầu con.
Phòng tổng giám đốc rộng. Ngoài cửa sổ, tuyết mỏng nhẹ rơi từ những tầng mây cao. nhóc ngồi chính giữa tấm thảm, mải mê chơi Lego, dáng vẻ chăm chú đáng yêu vô cùng.
Khoảng 11 giờ, Tịch Quyền vừa kết thúc một cuộc gọi c việc, định cầm bản hợp đồng mới lên xem. Nhưng khi vừa lật trang đầu tiên, ánh mắt lại hướng về phía nhóc đã ngồi chơi hơn một tiếng đồng hồ mà kh nói lời nào.
Tịch Quyền đặt tài liệu xuống, đứng dậy.
Tịch Sách vẫn đang chìm đắm trong thế giới đồ chơi, kh để ý đến sự di chuyển của ba.
Tịch Quyền đến cửa, khóa lại quay lại, ngồi xổm xuống. Lúc này, nhóc mới ngẩng đầu lên.
xoa đầu con, kéo vào lòng nhẹ giọng nói: “Ba chơi với con nhé?”
nhóc ngơ ngác một lúc, bất chợt nhoẻn miệng cười rạng rỡ.
Tịch Quyền cảm th trái tim như mềm , bèn ngồi xuống thảm, cùng con chơi Lego.
Khi hai ba con chơi cùng nhau, thời gian dường như trôi qua nh hơn. Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng trò chuyện và tiếng cười trẻ thơ.
Ngoài cửa, Ôn Uyên Thụ – trợ lý của Tịch Quyền – vài lần định gõ cửa vào, nhưng nghe th tiếng động nhẹ bên trong, do dự lại lùi bước, kh muốn làm phiền.
Đến giờ nghỉ trưa, bữa ăn từ khách sạn Tịch Thị được mang tới. Lúc này Ôn Uyên Thụ mới vào phòng, th báo với Tịch Quyền.
gọi Tịch Sách rửa tay, sau đó cả hai ngồi vào bàn ăn trong phòng nghỉ. Hôm nay bữa ăn là món Trung.
Ăn món Trung cần dùng đũa, nhưng Tịch Sách chưa quen dùng vì ở nhà kh ai vội dạy quá sớm. Th bé lóng ngóng với đôi đũa khảm vàng thủy tinh, Tịch Quyền định l muỗng cho con. Nhưng nhóc lại tò mò cầm đôi đũa lên trước, tự thử.
Tịch Quyền quan sát một lúc, chậm rãi đưa tay chỉ cho con cách cầm đũa đúng.
nhóc lóng ngóng, mỗi lần gắp hai ba lần mới thành c, nhưng Tịch Quyền kiên nhẫn, luôn chờ gắp xong mới ăn phần .
Dần dần, Tịch Sách trở nên quen tay hơn, tốc độ ăn cũng nh hơn. Tuy đôi khi vẫn cầm lệch, Tịch Quyền lại bỏ đũa xuống, nhẹ nhàng chỉnh lại giúp con.
bé dường như thích cảm giác được ba trực tiếp hướng dẫn, ánh mắt ánh lên niềm vui.
Tịch Quyền cũng bất giác cảm th hạnh phúc hơn khi ăn cùng con. Trong lòng nghĩ: “Thằng bé thật th minh, lẽ dạy trước nửa năm cũng kh .”
Ý nghĩ vừa lóe lên, nhóc bỗng ngẩng đầu , nói: “Nhưng kh giống nhau.”
Tịch Quyền nhướng mày, lại đôi đũa trong tay : “Kh giống gì?”
“Ba cầm khác con.”
“Giống mà, chỉ là tay ba dài hơn, cầm thoải mái hơn. Nếu con cầm lỏng quá thì đũa sẽ rơi.”
“…”
Hai ba con nhau trong im lặng. nhóc bị ba “phản bác” liền gật đầu yếu ớt, cúi đầu ăn tiếp.
Tịch Quyền bật cười, tiếp tục dùng bữa.
Vì ăn cùng con, bữa trưa kéo dài hơn bình thường, đến tận 1 giờ mới xong. Sau đó, Ôn Uyên Thụ tr thủ thời gian vào báo cáo c việc.
Tịch Quyền vừa nghe vừa để ý con trai. Khi ký duyệt xong tài liệu, Tịch Sách cũng đã ăn xong, tự leo xuống ghế rửa tay.
Tịch Quyền đứng dậy, bế con vào phòng vệ sinh. Sau khi rửa tay và súc miệng cho con, để nhóc tự chơi trong phòng nghỉ.
Xong xuôi, cầm ện thoại gọi video cho vợ.
Lúc này ở Paris mới 7:30 sáng. Tịch Quyền biết Yên Hàm thường dậy sớm cho con ăn lại ngủ tiếp, nên gọi ngay.
Cuộc gọi được bắt máy ngay lập tức.
cong môi cười, phụ nữ vẫn còn mặc váy ngủ: “Chào buổi sáng, vợ.”
Yên Hàm khẽ cười: “Chào buổi trưa, Tịch.”
Cô nhận ra ánh mắt đang lướt xuống cổ , bèn kéo áo khoác choàng lên, mỉm cười: “ gì vậy? Mắt để đâu đó?”
Tịch Quyền trầm giọng, quyến rũ: “ vợ thì gì sai? Đâu phạm pháp.”
“Qua màn hình mà cũng kh đàng hoàng. Đừng làm bậy, em ôm c chúa nhỏ đây.”
Tịch Quyền ngồi xuống sofa, nhóc Tịch Sách đang ngắm tuyết ngoài cửa sổ nghe th tiếng mẹ liền chạy tới, trèo vào lòng ba.
bé vào màn hình, lập tức reo lên:
“Mẹ ơi!”
Yên Hàm bật cười ngọt ngào: “Ừ, mẹ đây. Bé cưng của mẹ ngoan quá!”
Cô tò mò hỏi Tịch Quyền: “Kh đúng, Tịch Quyền l, giữa trưa lại ở nhà? Kh làm à?”
“Ở c ty mà.”
“Hửm? Vậy… đưa con đến c ty ??”
“Đúng vậy, sáng nay mang con . Ở đây vừa chăm con vừa thể tr thủ chơi cùng thằng bé.”
Yên Hàm ngạc nhiên, sau đó bật cười. Cô hai ba con qua màn hình, lòng bỗng th ấm áp.
nhóc trong lòng Tịch Quyền dường như lọt thỏm vào vòng tay rộng lớn của . Cảnh tượng tràn ngập tình yêu thương, khiến cô kh kìm được xúc động.
Chưa có bình luận nào cho chương này.