Chúng Ta Gặp Lại Đúng Lúc
Chương 7:
Giống như th hết những góc tối, những yếu đuối, sự ích kỷ trong .
Sau khi mọi chuyện về Tuế Tuế được giải quyết xong xuôi,
Kỷ Hoàn nhất quyết đòi chuyển đến nhà ở.
Nói là “chuyển đến”, nhưng ngoài bản thân ra thì kh mang theo bất cứ thứ gì.
bất lực hỏi:
“Kh mang gì khác thì thôi, đến cả quần áo cũng kh mang?”
tựa vào khung cửa, cười nhàn nhã:
“Vợ biết may đồ, mang quần áo theo làm gì?”
Mặt “soạt” một tiếng đỏ bừng:
“Ai là vợ , đừng gọi linh tinh.”
“Với lại, cũng đâu cái gì cũng biết may.”
Kỷ Hoàn gật gù tỏ vẻ đồng ý, nhưng vẫn tự nhiên bước vào phòng thay đồ, l ra một chiếc thước dây, đưa cho :
“Thế thì may nốt bộ vest lần trước chưa làm xong, nhé?”
Nghe nói vậy, mới nhớ ra đúng là còn nợ một bộ.
gật đầu, cầm thước đo l số đo cho .
Vẫn là cổ, vai, tay, cổ tay, ngực…
Nhưng lần này, Kỷ Hoàn kh còn ngoan ngoãn nữa.
Lúc đo cổ, yết hầu chuyển động liên tục, đến cuối còn tiện thể hôn một trận dài mới chịu dừng.
Lúc đo thân trên, cứ đòi cởi áo sơ mi ra để đo cho chuẩn.
Kh thể phủ nhận, vóc dáng Kỷ Hoàn thật sự đẹp.
Vai rộng, eo hẹp, cơ bắp rắn chắc, đường nét rõ ràng, gân x trên cánh tay kéo dài tới tận mu bàn tay.
Tim đập loạn, mỗi lần ngón tay chạm da đều vội vàng rụt lại.
Kỷ Hoàn lại nắm l cổ tay ,
cười khẽ:
“ lần này lại run?
làm gì em đâu.”
“Kh .”
kh ngẩng đầu, rút tay ra tiếp tục đo.
Nhưng vẫn kh thoát nổi.
Kỷ Hoàn đưa tay nhéo nhẹ mặt :
“Nóng thật đ.”
giả vờ lo lắng cúi xuống, áp sát mặt :
“ sốt kh?”
nghiến răng:
“Đừng nhúc nhích, như thế đo vòng eo kh chuẩn.”
Kỷ Hoàn bất ngờ ôm l eo , cười mờ ám:
“Vậy à?
Vậy biết cách đo chuẩn hơn.”
cúi đầu, hơi thở lướt qua vành tai :
“Em dùng tay đo.
Từng chỗ, từng chỗ một.”
… chín cả .
[Phiên ngoại]
Kỳ nghỉ đ trước Tết.
Chúng dẫn Tuế Tuế và Xích Hứa c viên giải trí.
Khi ngồi ngựa gỗ, ngồi cùng Tuế Tuế,
Kỷ Hoàn ngồi với Xích Hứa.
Tuế Tuế cười ngoan ngoãn, yên tĩnh, chụp hình cũng hợp tác.
Còn Xích Hứa thì… hoàn toàn ngược lại.
Hồi mới gặp m lần đầu còn tưởng thằng bé ít nói, quen mới biết: Đây là cái máy nói chính hiệu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi ngồi ngựa xoay, thằng bé luyên thuyên:
“Chú Kỷ ơi, trong sở thú kh con ngựa này?”
“Ngựa của cháu chạy chậm quá, còn thua Tiểu Nho chơi bóng.”
“Cái bạn kia buồn cười ghê, kh leo được ngựa x thì khóc luôn!”
“Chú Kỷ kh trả lời cháu là vì chú cũng kh leo được ngựa x à?”
Chụp hình thì bày đủ trò làm mặt xấu.
Tuế Tuế bị chọc cười khúc khích.
Chỉ Kỷ Hoàn mặt đen như đáy nồi, bất lực lắc đầu:
“Cuối cùng cũng hiểu vì bố thằng bé lại mừng rỡ khi nhờ được tr con…
Thì ra là đẩy vị tổ t nhỏ trong nhà sang cho .”
Chơi xong mệt lả, cả bọn ngồi xếp hàng trên ghế đá, mỗi đứa ôm một cây kem.
Xích Hứa ăn xong kem vị dưa gang của , liếc sang cây dâu tây của Tuế Tuế, nuốt nước bọt đánh ực.
Tuế Tuế hào phóng đưa sang:
“ ơi, chỗ này em chưa l.i.ế.m đâu.”
Xích Hứa mắt sáng rỡ, nhưng chưa kịp thè lưỡi đã bị Kỷ Hoàn túm cổ lôi lại.
“…Đừng vứt mặt bố mày khắp nơi như thế.”
Xích Hứa đành luyến tiếc rời mắt khỏi cây kem.
kh đành, mua thêm cho nó một cây.
Thế là nó vừa ăn vừa ôm chặt l chân , kh bu:
“Dì Châu tốt quá mất, con thích dì Châu nhất luôn đó!”
Tim chợt ấm áp, kh kìm được xoa đầu nó một cái.
Giữa lúc , giọng Kỷ Hoàn vang lên đột ngột:
“Châu Thiển, em đồng ý l nhé?”
kinh ngạc quay lại.
Th đang quỳ một gối xuống, tay nâng một chiếc nhẫn kim cương.
Ánh chiều tà bu xuống, ánh hoàng hôn phủ đầy bóng , tỏa ra hơi ấm dịu dàng.
Mắt dần nhòe nước.
Vừa định mở lời…
… Thì ai đó kéo nhẹ vạt áo .
Xích Hứa nghiêm túc ngẩng đầu, trên mép còn dính kem, nói rõ ràng:
“Dì Châu, kh được đồng ý.”
khựng lại, cúi lau miệng cho nó, hỏi nhỏ:
“ thế?”
Xích Hứa liếc Kỷ Hoàn, thì thầm:
“Con mới nghe chú gọi ện, nói tối sẽ bao nguyên du thuyền cầu hôn vợ ảnh.
Ảnh vợ đó!”
Kỷ Hoàn xoa trán.
Một lúc sau, rút ện thoại gọi cho bố Xích Hứa:
“Tới rước con về ngay.
…Gì mà kh rảnh? sắp bị con chọc cho tăng huyết áp đây!”
bật cười thành tiếng.
“Em đồng ý.”
Kỷ Hoàn c.h.ế.t sững, ện thoại còn chưa kịp cúp.
“Em… em nói gì cơ?”
giơ ngón áp út ra, từng chữ rõ ràng:
“Em nói, Kỷ Hoàn, em đồng ý l .”
Thời ểm tốt nhất để hạnh phúc là sáu năm trước.
Thứ hai chính là ngay lúc này.
HẾT
Chưa có bình luận nào cho chương này.