Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyên Gia Giáo Dục Xuyên Không Làm Kế Mẫu Của Tiểu Thế Tử

Chương 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

08

Sáng hôm , còn đang sung sướng vì khỏi dậy sớm học chữ, chuẩn ngủ nướng một lát. Ai ngờ ma ma bên lão phu nhân mang tới, thẳng tay lôi từ trong chăn , kéo quỳ ở từ đường.

Khi tới nơi, Tiểu thế tử quỳ hơn nửa canh giờ.

nhỏ giọng:

“Ngươi gây họa ?”

Tiểu thế tử liếc một cái, đáp.

Lão phu nhân rốt cục nhịn nổi, quát:

“Đây chính ngươi quản giáo ư? lên núi lễ Phật mới hơn nửa tháng, hôm qua hồi phủ, sáng nay phu tử tới cáo trạng, ngươi dung túng Tiểu thế tử bỏ học, chẳng những học mà còn lôi kéo nó trèo cây, đào hố, châm lửa dẫn nước! Ngươi… ngươi hủy hoại Hầu phủ, hủy hoại Tiểu thế tử !”

vội đáp:

nghiêm trọng như thế ? Vả hôm nay vốn Tiểu thế tử chuẩn …”

“Câm miệng!” Lão phu nhân run tay chỉ :

ngươi chẳng xứng, thế mà Càn nhi cứ nhất quyết cưới. Hôm nay ngươi quỳ đây mà tự vấn thật , lập tức thư cho Càn nhi, nếu nó hưu ngươi, chẳng mẫu nó nữa!”

xong, lão phu nhân phất tay bỏ , cửa từ đường khép chặt, thở dài một .

Hiếu đầu tiên, chuyện , Triệu Càn hưu e cũng .

Thôi thì hưu liền hưu. Ban đầu gả cho Triệu Càn, cũng vì báo ân, gột rửa phận . Triệu Càn đãi bạc, gửi về mấy rương vàng bạc, tùy ý cầm chút ít, tìm thôn nhỏ nương náu, cũng đủ sống.

Chỉ , quen ở nhà sang, dùng nha mỹ lệ, nay bảo rời , cũng thấy tiếc nuối.

Thấy tâm tình buồn bã, Tiểu thế tử quỳ lết gần, nâng thước giới trong tay:

liên lụy ngươi.”

khẽ :

, rốt cục cũng hưu . Kỳ thực , môn hộ cách biệt, sớm muộn cũng bỏ thôi.”

Tiểu thế tử sửng sốt:

“Hả? Nếu chắc hưu, ban đầu ngươi chịu gả cho phụ ?”

nháy mắt:

“Hề hề, mỗi bên tự lấy cái cần, mỗi bên đều toại nguyện.”

Ai ngờ hiểu lầm:

nay do phụ tuổi cao, chẳng thể thỏa mãn nhu cầu ngươi ư? đợi trưởng thành, sẽ cưới ngươi.”

ho khan mấy tiếng, kịp giải thích, gió lùa qua, cửa sổ kẽ mở.

Tiểu thế tử lườm :

“Nơi chỉ hai , ngươi còn gạt ai? Rõ ràng ngươi chê phụ già.”

hừ một tiếng:

, già, , còn thêm một đứa nhi tử dốt nát như ngươi. Cho nên ước gì sớm hưu!”

Tiểu thế tử nghẹn giọng, gần :

mới dốt nát, định sẽ chăm học thật .”

bĩu môi:

“Thế thì ngươi cứ chăm học , đợi hưu , chẳng ai chê nữa, cũng tìm phu tử học, coi chừng vượt mặt ngươi đó.”

Từ đường lặng ngắt, chỉ đôi chim sẻ sà xuống song cửa, ríu rít một hồi bay , như lữ khách vội vã.

Thật , ai cũng thể lữ khách, quan trọng cũng sống thong dong tự tại.

Một lát , bên cạnh tiếng nức nở khe khẽ. ngoảnh , thấy Triệu Tử Thành buông thước, lau lệ.

cái gì, chẳng mất mặt ? Phụ ngươi Hầu gia lãnh binh, ngươi nhớ: hổ phụ sinh khuyển tử. Hôm nay phụ che chở cho ngươi, mai cả giang sơn tất sẽ giao tay ngươi. đội vương miện, ắt gánh lấy sức nặng nó. Nam tử hán, lệ há dễ tuôn rơi.

càng to hơn:

“Ngươi đừng ? Mẫu , ngay cả kế mẫu cũng bỏ .”

bất giác chua xót.

“Đợi ngươi trưởng thành, sẽ thăm.”

lau nước mắt, nghiến răng hạ quyết tâm:

“Thôi thì để hưu cũng . Dù ngươi cũng chê phụ già thỏa mãn ngươi, đợi lớn lên, sẽ cưới ngươi!”

Phụt! suýt phun máu.

Học theo phụ truy thê ? còn nhỏ mà cũng ư!

… cái …”

Kỳ thực, từng , bản vốn kẻ xuyên tới. một chuyên gia giáo dục, gặp tình cảnh thế , thật chẳng dạy .

“Thật …”

Còn kịp hết câu, cửa từ đường bật mở.

Triệu Càn phong trần bụi bặm bước , bóng in ánh sáng.

“Tiểu tử, dám cướp phụ ngươi?”

Thanh âm như sấm chấn động, sang :

quá già—— thỏa mãn nổi nàng?”

, lời rõ ràng nhi tử ngài đó, đừng trút giận lên mà!

09

Triệu Càn hồi phủ, cả Hầu phủ lập tức bận rộn náo động.

Trong chính viện hậu viện, nha nối : kẻ bưng nước, kẻ hầu rửa mặt súc miệng, dâng , đưa khăn, bưng canh, bày cơm… chẳng dứt giây nào.

Mãi đến khi lão phu nhân hầu hạ xong xuôi cho nhi tử, Triệu Càn mới phất tay, đuổi bớt kẻ dư thừa lui .

Ánh mắt , tựa sương mai lướt lạnh, thẳng hướng . ép cúi đầu, chẳng dám đối diện.

Lão phu nhân hừ lạnh:

“Đấy chính hiền thê ngươi cưới . chỉ mới lên núi lễ Phật hơn nửa tháng, đặt chân về, kịp yên, thì phu tử đến cáo trạng, Tiểu thế tử từ khi liền chẳng còn đến tư thục, đều do nàng dạy.”

Triệu Càn chuyển mắt sang nhi tử.

Triệu Tử Thành vội quỳ xuống:

“Phụ , hài nhi !”

Giọng Triệu Càn bình thản, chẳng rõ vui giận:

Thạch tướng quân con theo luyện võ cường , điều vốn đáng khen. luyện võ đồng nghĩa với bỏ học. Thế tử mà một chữ , tương lai còn lãnh binh thế nào?”

“Phụ , dạo quả thật nhi tử xao nhãng việc học, hôm qua nghĩ kỹ, từ nay tất theo phu tử sách thật , tuyệt chẳng dám ham chơi trốn học nữa.”

“Thực ?”

lúc , nhũ mẫu Thế tử vội quỳ xuống:

“Bẩm Hầu gia, Tiểu thế tử đích xác hối cải. Hôm qua còn nô tỳ chuẩn bút nghiên, chuẩn hẳn hai bộ.”

thầm nhủ: Chỉ e một bộ trong đó chính dành cho đây.

Triệu Càn gọi tiểu đồng Thế tử tới.

“Quả thực Thế tử căn dặn nô tài hôm nay theo đến thư phòng, tuyệt chẳng để lỡ giờ.”

Lão phu nhân cùng Hầu gia thoáng ngây .

Chỉ thấy Triệu Càn liếc qua , đưa Thế tử rửa mặt , lát nữa sẽ đến.

, lão phu nhân lập tức cướp lời:

“Ngươi rốt cuộc giở trò gì? Lừa trẻ con thì , đừng mong lừa lão !”

đợi mở miệng, Phong Linh quỳ xuống:

“Lão phu nhân, Hầu gia minh giám, phu nhân vì việc học Thế tử mà khổ tâm ít. chỉ dẫn dụ Thế tử học toán , còn khiến Thế tử làm tiểu tiên sinh dạy phu nhân. Thế tử vì thế buộc khổ tư thục, về nhà tiếp tục dạy.”

Lão phu nhân mà trố mắt.

Triệu Càn che môi bằng quyền, mày mắt dần nhu hòa.

hỏi thêm mấy nha , tiểu đồng, lời khai đều khác.

Lão phu nhân liếc , thở một :

Triệu Càn :

“Thưa mẫu , xem trách nhầm A Di .”

lập tức ngẩng đầu, nghiêng dung nhan , cảm thấy cái tên “A Di” gọi thật thuận miệng. Nhớ đường về kinh, còn gọi đủ họ tên “Lạc Thiên Di” mà.

Lão phu nhân :

“Lão mới về, kịp dò xét rõ ràng, tự nhiên dọa dẫm một chút. Há thực sự định hưu nàng?”

câm lặng: hình như quên, khi nãy còn nếu chẳng hưu thì chẳng mẫu Triệu Càn nữa đó thôi…

Song lời nào dám thốt, e khơi ngòi mâu thuẫn chồng – nàng dâu.

Triệu Càn ôn giọng:

“Mẫu xưa nay thưởng phạt phân minh.”

Lão phu nhân lườm :

“Thích gì thì cứ .”

cũng chẳng khách khí:

cổ tay mẫu , vòng ngọc phỉ thúy sắc xanh ngời, chắc dưỡng nhiều năm, cho con ?”

cực phẩm đế vương lục, đời nay chẳng dễ ngụy tạo. ngắm lâu.

Lão phu nhân thế liền chống trán ngả lòng ma ma, than thở:

“Con dâu lấy mạng lão !” Than xong, mặt đầy tiếc rẻ, song vẫn tháo vòng, bảo nha đưa cho :

“Cầm , thấy ai lòng nhỏ nhen như ngươi! Ôi, tim đây…”

lẽ lầm, Triệu Càn bật .

“Mẫu , hài nhi đền cho .”

Lão phu nhân mới nguôi:

“Các ngươi phu thê một hát một xướng, dám giở trò với . Dù ngày trăm tuổi, thứ vẫn để cho các ngươi, hừ!”

cùng đồng mưu? Oan quá, đây đầu chúng thật sự sóng đôi cơ mà.

Lão phu nhân , bọn hạ nhân cũng lui hết.

Triệu Càn , giọng khàn khàn:

“Phu nhân, khổ cho nàng .”

khổ dối.

Đừng ngoài mặt an nhàn, chứ việc trông coi Hầu phủ lớn thế , quả thực chẳng dễ.

So với thuở đánh cá mưu sinh, còn cực nhọc gấp bội.

, ai chẳng vì một tấm vé thuyền mà cực khổ chèo chống?

Huống chi, thuyền Triệu Càn, chắc chắn vững vàng.

Đêm đó, rửa mặt chải tóc xong, bên giường hong mái tóc.

Triệu Càn chống nạnh tới lui, đến khi hoa mắt mới đầu, mặt đỏ, hỏi:

“Phu nhân, đêm nay ngủ ở ?”

nhướng mày, trỏ cửa:

ngài thường nghỉ ở thư phòng, thu xếp sẵn .”

Triệu Càn chau mày .

nén :

, chẳng mau ? sắp thêm hai nha hầu hạ?”

dứt lời, bước nhanh tới, vác lên vai xoay một vòng lớn, đặt xuống giường.

hoảng hồn kịp phản ứng, chỉ cảm thấy đôi chân rời đất, vòng ôm cứng cáp, nơi ngực nóng rực như lửa.

Mắt sâu thẳm, mi dài rợp bóng, bộ ánh đều rơi lên .

“Phu nhân, thử xem thật già ?”

: Thử thì thử! đây dù cũng lính Hầu phủ, thể nhát gan?!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...