Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Anh Lính Công Binh

Chương 1:

Chương sau

Một tên xăm trổ đầy xe máy ép sát xe đạp của Minh Ngọc vào lề đường.

“Chào em. Làm quen được kh?”

Minh Ngọc th dáng vẻ kh đàng hoàng của lập tức cảm th lo lắng. Tuy rằng cô cũng được học võ nhưng xét về chênh lệch sức lực giữa nam và nữ khả năng đánh tg cũng kh cao.

Hơn nữa việc luyện tập của Minh Ngọc cũng kh thường xuyên, nếu ba của cô nhắc nhở nhất định cô sẽ “múa” vài đường. Nếu kh thì… Minh Ngọc thích vẽ tr, vào bếp hoặc bắt rận cho Milo hơn.

“Xin lỗi. đang vội. Phiền tránh đường.”

thế? Cô em kiêu à?”

còn kh tránh ra là la lên đó.”

Gã đàn cười lớn:

“Em thử kêu lên xem, giờ này ta mải lo cơm nước kh ai ra đường đâu. Hơn nữa đây để ý em nhiều lần . Đây chính là đoạn đường vắng nhất mà em qua.”

theo dõi hả?”

“Ấy chết. em lại nặng lời thế. thích em nên để ý thôi.”

Minh Ngọc nắm chặt hộp đựng gi vẽ trong tay. Xét ra cái hộp này cũng khá dài và nặng, nếu thật sự cần cũng thể dùng làm vũ khí.

Gã xăm trổ Minh Ngọc:

”Thế nào, đồng ý chứ em.”

“Tránh ra. Nếu kh đừng trách kh báo trước.”

“Để xem em làm được gì.” Vừa nói, gã th niên vừa vươn tay định chạm vào má của Minh Ngọc.

Bỗng nhiên Minh Ngọc kêu lên khi th một mặc quân phục đang tới:

”Ba, ba ơi, bắt nạt con.”

Gã th niên kia quay về phía sau, lập tức bị “vũ khí” trong tay Minh Ngọc đánh trúng vai. xoa xoa vết thương cười lớn:

”Cũng khá lắm.”

Minh Ngọc bật cười:

”Quá khen.”

Vừa dứt lời Minh Ngọc tung ra một cú đá trúng vào “một bộ phận quan trọng” của gã xăm trổ.

Lúc này, mặc quân phục đã xuống xe. Đập vào mắt là cảnh một đàn đang nằm trên mặt đất, còn cô gái đang cầm một ống đựng gi vẽ đánh tới tấp vào ta.

Là một sĩ quan Quân đội, kh thể bỏ qua khi th chuyện bất bình, tiến tới giữ l tay cô gái, kh cho cô dùng “vũ khí” tấn c khác:

”Cô gái, dừng tay lại. Cô mà đánh nữa là án mạng đ.”

Minh Ngọc quay lại th niên trong bộ quân phục.

Một cô gái nhỏ n xinh đẹp như vậy mà khi tức giận còn nguy hiểm hơn thuốc nố TNT. Biết là nguy hiểm nhưng kh hiểu lại nắm tay cô gái chặt hơn trước, như thể bu tay ra cô gái này sẽ mất vậy.

Minh Ngọc cảm nhận được lực từ tay của mới tới, cô biết kh thể dùng sức mà thoát ra được nên quay sang cười cười:

“Chú bộ đội kh th cháu đang trừng trị kẻ ác à? Làm gì kiểu làm quen nào như ta kh? Chặn xe của cô gái yếu đuối định làm bậy à?”

Cái gì? Yếu đuối ? nh chóng l lại bình tĩnh, lập tức bu tay.

Lúc này, gã xăm trổ vẫn nằm trên mặt đất sau cú đánh của Minh Ngọc:

bộ đội, cứu . Cô gái này quá hung dữ. chỉ muốn làm quen với cô thôi.”

Minh Ngọc tiến đến gần gã th niên kia nói:

“Thế nào? Còn muốn làm quen nữa kh?”

Bị đánh một trận thảm hại như vậy, đến gặp lại Minh Ngọc còn chẳng muốn nói gì tới làm quen. chắp tay:

“Xin tha cho . Kh ngờ em lại lợi hại như vậy.”

“Ha ha. Chỉ tại quá kém thôi. Mới trúng vài chưởng đã kh chịu được . Từ giờ trở bỏ cái kiểu làm quen này nhá.”

Vừa nói Minh Ngọc vừa xếp hộp gi vẽ vào trong giỏ xe. Tên xăm trổ kia cũng sợ hãi mà lên xe bỏ chạy.

Minh Ngọc vừa định rời thì phát hiện chiếc xe máy mà th niên mặc quân phục chính là xe máy của ba cô:

chú lại xe của ba cháu?”

“Em là con gái của thượng tá Vinh ? Thảo nào…”

“Ý của chú là gì?”

th niên bật cười, tháo bỏ khẩu trang:

tên Thành Trung, là lính của ba em. Em th già lắm hay mà một ều chú hai ều chú vậy?”

Minh Ngọc ngẩn , nụ cười của Thành Trung dường như sức cuốn hút lạ thường. Thảo nào đường ta đeo khẩu trang, nếu kh kh biết sẽ bao nhiêu vụ tai nạn xảy ra nữa.

thế? Em kh nói chuyện được nữa à?”

Minh Ngọc bừng tỉnh, cách xưng hô thay đổi theo chiều hướng tích cực:

còn chưa trả lời, nói “thảo nào” là ý gì? Mà tại lại xe của ba Vinh.”

Thành Trung mỉm cười:

“Vừa em đánh gã đàn kia, thật giống với hình ảnh mãnh tướng g.i.ế.c địch, nét giống với thượng tá Vinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-1.html.]

Thành Trung nói tiếp:

”Còn chuyện cái xe, là ba em mượn xe của để về nhà, nhờ sửa xe xong thì mang tới.”

Minh Ngọc vui vẻ nói:

“Ba Vinh vội về nấu cơm đó. chạy xe đến nhà số 442 đường Phạm Ngọc Thạch trước . Cũng sắp tới .”

“Em trước , sẽ lái xe thật chậm phía sau em.”

Minh Ngọc mỉm cười, lên xe về phía trước.

Bóng dáng cô gái nhỏ cùng chiếc xe đạp hiện lên trên đường do ánh sáng từ đèn xe máy. Tiếng động cơ quen thuộc bên cạnh, thật giống với trước đây, mỗi lần học thêm về muộn ba của cô sẽ theo sau bảo vệ cho cô như vậy.

Thành Trung mới về nhận c tác tại đây nhưng cũng từng nghe nói thượng tá Vinh cưng chiều cô con gái nhỏ, còn thường xuyên mua kẹo béo về cho con nữa.

Hôm nay, cũng vì vội về nhà làm sinh nhật cho con gái mà mượn xe của Thành Trung. Dù cũng là đến nhà thủ trưởng lần đầu, lại đúng hôm sinh nhật con gái nữa, Thành Trung ghé qua cửa hàng tạp hóa gần do trại mua m gói kẹo làm quà.

Về tới nơi, Minh Ngọc xuống xe mở cổng liền nhận ra ba của cô chưa về đến nhà. Cô mời Thành Trung vào trong chờ ba cô.

Vừa vào trong sân, một chú chó chạy ra đón Minh Ngọc. Nó quẫy đuôi mừng quên cả trời đất, sau đó nó quay sang Thành Trung kh chớp mắt.

“Milo, đây là lạ. Kh nên sủa vài tiếng ?”

Đúng. Dù to cao đẹp trai vẫn cứ nên sủa vài cái:

“Gâu gâu.”

Thành Trung đưa tay ra bắt tay Milo:

“Chào Milo. Mày là chó nghiệp vụ đúng kh?”

Minh Ngọc ngạc nhiên:

biết Milo là chó nghiệp vụ?”

Thành Trung xoa xoa đầu Milo:

”Th dáng vẻ của nó, cộng thêm việc nó hiểu tiếng như vậy nên đoán thôi.”

Minh Ngọc Milo nói:

“Milo là ba Vinh nhận về đó. Nó thi trượt nên kh thể thành chó nghiệp vụ được.”

Cái gì? Chuyện này mà chị cũng khoe ra à? thi trượt hay lắm hay mà khoe. Hôm đó nếu kh con rận nó cắn trong lỗ tai thì cũng thi được nhá.

Milo dụi dụi vào tay Thành Trung, đẹp trai đừng coi thường Milo này. Nếu kh thì chị Minh Ngọc bị hốt từ lâu . Cứ bạn nam học cùng đến nhà là đuổi đó. Nhưng thì khác, thích đ, vừa đẹp trai vừa con mắt tinh tường, lập tức ra khí chất bất phàm của .

Tóm lại là “duyệt”. Nghĩ tới đây Milo quyết định theo sau Thành Trung, vừa nó vừa vẫy đuôi tỏ ý chào đón.

Thành Trung l túi kẹo từ trên xe đưa cho Minh Ngọc:

”Th ba em hay mua kẹo cho con, mua đến tặng sinh nhật em gái em.”

Minh Ngọc bật cười:

“Ba em mỗi em à. Kẹo là ba mua cho Milo đó.”

Milo nghe th kẹo, chạy vội ra gạ gẫm.

Thành Trung đứng hình vài giây, mấp máy môi:

“Vậy hôm nay là sinh nhật em?”

“Vâng. Hôm nay em tròn 18 tuổi.”

xin lỗi, kh chuẩn bị quà cho em. Tại tưởng…”

“Kh cần đâu ạ. Em với cũng mới gặp mà.”

Thành Trung gãi gãi đầu:

còn chưa biết tên em.”

“Em tên Minh Ngọc.”

Lúc này Milo sủa lớn hai tiếng:

”Gâu gâu.”

Minh Ngọc và Thành Trung quay ra thì th thượng tá Vinh về đến nơi. Trên tay còn cầm theo một chiếc bánh sinh nhật:

“Thành Trung đến sớm vậy? Xe sửa xong à?”

“Chào thủ trưởng. Xe chỉ bị lỏng bugi thôi ạ.”

“Ngoài giờ làm việc cứ gọi chú xưng cháu là được .”

“Dạ vâng. Vậy cháu xin phép quay về đơn vị đây.”

Thượng tá Vinh mỉm cười:

”Hôm nay kh trực. Ở lại ăn cơm với chú và Minh Ngọc luôn.”

Thành Trung vui vẻ nhận lời. ra xe, cầm bánh sinh nhật hộ thượng tá Vinh:

”Để cháu cầm giúp chú.”

Milo cảnh tượng này lập tức ngồi xuống, đuôi cũng kh còn ngoáy lộn lên như trước.

“Thôi xong . còn chưa rửa tay đâu đ đẹp trai.”


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...