Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 20:
Minh Ngọc và Thành Trung quyết định chỉ tổ chức tiệc cưới tại thành phố H nơi hai học tập và làm việc. Tuy nhiên trước đó họ đã làm lễ ăn hỏi và đón dâu về thành phố Q để hoàn tất một số thủ tục như đăng ký kết hôn và thắp hương ra mắt bà tổ tiên.
lẽ trước đó chỉ đơn giản là hoàn thành những việc cần thiết nên Minh Ngọc tâm lý khá thoải mái, cười nói vui vẻ cả ngày nhưng hôm nay là đêm cuối cùng trước khi lễ cưới chính thức diễn ra, cô kh tránh khỏi xúc động.
Minh Ngọc ôm theo thú nhồi b gõ cửa phòng thượng tá Vinh:
“Ba, con vào được kh ba?”
Thượng tá Vinh cũng tâm trạng kh kém gì con gái, vội vàng lau nước mắt nằm xuống giường giả vờ như đã ngủ được một lúc:
“Con vào .”
Minh Ngọc trải đệm xuống dưới nền nhà:
“Hôm nay con ngủ ở đây ba nhé. Con nhớ ba lắm.”
Thượng tá Vinh cười cười:
“Lớn mà còn khóc như hồi nhỏ vậy. Ngày mai mắt sưng lên sẽ kh xinh đâu. Mà cưới xong hai đứa vẫn ở cùng ba cơ mà.”
Tất nhiên Minh Ngọc biết ều đó. Cô và Thành Trung sẽ ở cùng ba Vinh nhưng khi chính thức kết hôn , sẽ nhiều chuyện lo, nhà nội, nhà ngoại chứ kh đơn giản như trước nữa.
Thượng tá Vinh Minh Ngọc nói:
“Ba tin tưởng con sẽ đủ sáng suốt để những hành động đúng đắn. Con đừng quá lo lắng. Cho dù chuyện gì xảy ra sẽ luôn ba ở phía sau con.”
Nghe được những lời này, Minh Ngọc kh kìm nén được cảm xúc mà bật khóc thành tiếng. Ba Vinh lập tức an ủi cô:
”Con th như này giống hồi ba con ở nhà tập thể ngày trước kh. Hồi đó còn chưa con Milo. Hay giờ ba gọi nó vào cho vui nhá.”
“Để con gọi Milo.”
Milo được vào phòng chủ liền quẫy đuôi mừng. Đang đêm hôm tưởng nằm c trộm lại được rủ vào ăn kẹo béo. Quả thực mừng đến rớt nước mắt.
“Ba ơi, hôm nay Milo vẻ thơm thế nhỉ. Ba mới tắm cho nó à?”
Thượng tá Vinh bật cười:
”Chiều nay lúc con và Thuỳ Dung ra ngoài, Thành Trung nó đến đây tắm cho Milo đó. Nó nói nhất định tối nay con sẽ khóc nên chuẩn bị trước một vài phương án để an ủi con.”
Minh Ngọc tròn mắt ngạc nhiên:
“Một vài phương án?”
Kh hiểu thằng con rể lại nghĩ ra nhiều thứ như thế. Thượng tá Vinh nói bằng giọng đầy tự hào:
“Trước hết là làm sạch Milo để con thể ôm nó cho đỡ buồn. Nếu kh tác dụng sẽ nhờ ba l kem cho con ăn. Giả sử vẫn kh được thì sẽ dùng tới cái này.”
Vừa dứt lời thượng tá Vinh đưa máy ện thoại của cho Minh Ngọc. Trong đó hình ảnh Thành Trung trong bộ áo ngủ hình Doraemon.
Minh Ngọc phì cười, cô lại bộ đồ ngủ trên . Từ hoạ tiết tới kiểu dáng y hệt. Thành Trung kiếm đâu ra cái bộ đồ như vậy chứ? Cô liền l máy n tin cho :
“ mua được ở đâu bộ đồ ngủ cỡ lớn vậy?”
Thành Trung lập tức n lại:
“ nhờ may đó. Để mặc đồ đôi với em.”
“ th em mặc bộ này lúc nào mà biết được?”
“Hôm bị sốt ở nhà em đó. nhớ em mặc bộ này.”
Minh Ngọc n lại:
“Cảm ơn .”
“Giờ em ngủ nhé. Ngày mai sẽ mệt đ.”
“Vâng. Chúc ngủ ngon.”
Thượng tá Vinh Minh Ngọc:
“Ba nghĩ ba sẽ kh bao giờ lo lắng nữa đâu. Thành Trung nó thể làm mọi thứ vì con. Ba phục nó . Bộ đồ đó mà nó cũng mặc được.”
Minh Ngọc mỉm cười:
”Bây giờ ba cũng ngủ thôi. Ngày mai ba của cô dâu sẽ vất vả đó ạ. uống nhiều rượu.”
“Con cũng ngủ luôn .”
“Dạ. Ba ngủ ngon.”
_ _ _ _ _
Tiệc cưới của Thành Trung và Minh Ngọc được tổ chức tại một khách sạn thuộc hệ thống khách sạn Thiên Nam. Màu sắc chủ đạo là màu trắng của những b hoa hồng, hoa lan, kết hợp với những chiếc rèm bằng pha lê trong suốt. Dưới ánh sáng của đèn trong bữa tiệc, những viên pha lê lấp lánh như những viên ngọc vậy.
Thượng tá Vinh dẫn Minh Ngọc vào lễ đường. Trên tay cô là bó hoa lan màu trắng tượng trưng cho nét duyên dáng, dịu dàng.
Thành Trung đứng đó trong bộ quân phục, gương mặt kh giấu được niềm hạnh phúc. kh thể rời mắt khỏi cô gái nhỏ của . Minh Ngọc trong bộ váy cưới bồng bềnh thật giống như một nàng c chúa bước ra từ câu truyện cổ tích. kh dám nhận là một hoàng tử nhưng nàng c chúa này chính là dành cho . Là sẽ luôn yêu thương, trân trọng đến hết cuộc đời này.
Minh Ngọc mỉm cười, đàn trước mặt cô chính là cô yêu thương và tin tưởng trong suốt phần đời còn lại. Một kh ngại hy sinh, gian khổ vì sự bình yên của Tổ quốc. Một chiến sỹ Quân đội Nhân dân Việt Nam.
“Ba giao Minh Ngọc lại cho con. Hai đứa sống thật vui vẻ đó.”
Thành Trung tươi cười cầm tay Minh Ngọc:
“Con cảm ơn ba. Chúng con nhất định kh khiến ba thất vọng đâu ạ.”
Lúc này nhạc bỗng nổi lên. Hình như bài hát cô đã từng nghe nhưng hiện giờ kh thể nhớ nổi tên. Thành Trung cất giọng hát:
“Đời bao buồn vui
Ngày tháng đưa ta về đâu
ơi
Nếu trong cuộc đời thiếu vắng
Một tình yêu
Nếu trong đời thiếu em
Từng đêm
Nhạc ru tiếng hát chơi vơi
Hỡi em
Đời đã cho ta gặp nhau
Từ đây
Trái tim hao gầy
Những tháng năm chờ mong
Biết chăng lòng đã bao ngày
ơi xin lặng nghe
Này con tim muốn nói
Tình yêu đó riêng cho em
Một đời mãi kh quên
Bài hát tặng em
Mối tình khát khao
Đời bao gi tố
Đời nhiều ch gai
vẫn yêu
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-20.html.]
Tình yêu em thôi
Đến suốt đời...”
Là bài “Mãi mãi”. Lời bài hát thực sự chạm vào trái tim Minh Ngọc, khiến cho cô kh thể nén được những giọt nước mắt hạnh phúc.
Thành Trung l tay lau những giọt nước mắt của cô, khẽ nói:
“Cảm ơn em. Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời . Cảm ơn vì đã đồng ý gả cho .”
Thành Trung cúi hôn lên môi Minh Ngọc, sâu vào trong mắt cô, ánh mắt chất chứa yêu thương:
” yêu em.”
Minh Ngọc mỉm cười:
”Em yêu .”
Lúc này Tuấn Khải liền nói:
“Theo đúng kịch bản thì khi khẩu lệnh từ MC là thì hai đồng chí Thành Trung và Minh Ngọc mới được hôn nhau. Nhưng chúng ta hoàn toàn thể th cảm cho đôi trẻ lần đầu còn bỡ ngỡ.”
Khách mời ở dưới bật cười, vỗ tay tán thưởng.
Tuấn Khải tiếp lời:
“Bây giờ sẽ là nghi thức cắt bánh cưới và rót rượu sâm b. Chúc cho cô dâu chú rể của chúng ta trăm năm hạnh phúc, con cháu đầy nhà.”
Cái gì mà con cháu đầy nhà chứ?
Hết cỡ là hai đứa thôi. Đầy nhà là nói quá kh?
Thành Trung cười cười, ghé vào tai Minh Ngọc:
“Tối nay chuẩn bị cho c cuộc tạo em bé. Nên sớm bắt đầu thì mới thể đầy nhà được.”
Lời nói này của Thành Trung khiến cho Minh Ngọc nổi da gà. Cô bị ám ảnh bởi câu nói đó đến nỗi vốn dĩ hoa cưới định tung cho Thuỳ Dung nhưng lại rơi vào Tuấn Khải.
Khỏi nói cảm động tới rơi nước mắt. bó hoa này biết đâu năm nay thoát ế.
_ _ _ _ _
Sau bữa tiệc, Thành Trung và Minh Ngọc trở về căn chung cư của hai do ba Vinh nói dù cũng về qua nhà riêng một chút. Hơn nữa ngày hôm sau Thành Trung và Minh Ngọc sẽ hưởng tuần trăng mật nên xuất phát từ chung cư sẽ tiện hơn.
Tối hôm đó, Minh Ngọc mặc áo choàng tắm trên nhưng kh dám bước ra khỏi nhà tắm do để quên đồ ngủ ở trong tủ.
Thành Trung sau khi tắm ở phòng bên cạnh sang th cô ở trong đó đã lâu nên đến gần hỏi, “Minh Ngọc, em cần giúp gì kh?”
Minh Ngọc ấp úng:
“Em quên chưa l đồ. thể l trong tủ giúp em được kh?”
Thành Trung bật cười:
“Em l loại nào? Doraemon hay là mèo Kitty?”
“Doraemon . Mặc giống .”
Kh th Thành Trung nói gì, Minh Ngọc yên tâm l đồ giúp cô.
Một lúc sau Thành Trung gõ cửa, Minh Ngọc mở cửa thò tay l đồ liền bị kéo ra ngoài:
”Minh Ngọc, kh em nói muốn mặc giống ?.”
Rõ ràng mang bộ đồ Doraemon theo mà. lại chỉ quấn mỗi cái khăn tắm trên như vậy?
Thành Trung liền bế cô lên:
“Minh Ngọc ngốc. Kh ai trong đêm tân hôn lại mặc đồ như vậy cả.”
Minh Ngọc nhắm tịt hai mắt. Cô sợ rằng vào cơ thể rắn chắc này khiến cho bản thân kh kiềm chế được mà nuốt nước bọt.
Chỉ tiếc rằng Minh Ngọc trí nhớ ngắn hạn về mặt hình ảnh cực tốt, hình ảnh Thành Trung hiện ra nét như SONY.
nhẹ nhàng đặt cô xuống giường:
”Minh Ngọc, .”
Minh Ngọc từ từ mở mắt, Thành Trung mỉm cười, nụ cười này đã làm cô ngẩn ngơ ngay từ lần đầu gặp mặt.
Mặt Minh Ngọc ửng đỏ như ráng chiều, cô khẽ gọi tên :
”Thành Trung.”
cúi xuống hôn lên môi cô. Nụ hôn này chứa đựng biết bao yêu thương trong đó. Đến khi hô hấp của cô trở nên khó khăn mới dừng lại, nói bằng giọng trầm khàn:
“Em sẵn sàng chưa?”
Minh Ngọc nhỏ giọng nói:
”Còn chưa tắt đèn.”
Thành Trung liền đưa tay với c tắc ở đầu giường, đèn ngủ lập tức được bật lên thay thế cho hệ thống đèn led trong phòng.
“Thành Trung, từ từ đã.”
“Cho em hai phút để trình bày.”
“ hát hay mà mãi tận hôm nay em mới biết. còn gì giấu em nữa kh?”
Thành Trung mỉm cười:
“Chỉ còn khả năng chống đẩy một trăm cái... mà chỉ cần một tay.”
Minh Ngọc im lặng. cũng thật sự biết khoe đúng lúc mà. Dùng một tay chống đẩy thì tay còn lại sẽ dùng làm gì nhỉ?
Th cô kh nói gì, Thành Trung bật cười:
“Kh em đang tưởng tượng đ chứ?”
Minh Ngọc chối ngay lập tức:
”Kh .”
“Vậy thể hỏi em một câu kh? bao giờ em nghĩ tới chuyện đó trước hôn nhân kh?”
Mặt Minh Ngọc đỏ bừng, cũng may là đèn ngủ kh quá sáng, nếu kh tr mặt cô chắc hẳn đỏ như trái cà chua chín.
“ nghĩ tới.”
“Vậy tại luôn từ chối? Là vì em kh đủ tin tưởng ?”
“Kh vậy. Chỉ là theo c trình nghiên cứu của Thạch thì chuyện đó kh hẳn là tốt đâu.”
Thạch , cái tên này quả thực đáng ghét.
“Em biết bà đó là tiến sĩ Kinh tế kh? Hơn nữa còn nổi tiếng với các c trình nghiên cứu kh dùng số liệu thực tế đó.”
Minh Ngọc ôm l cổ Thành Trung:
”Em hỏi nốt một câu cuối cùng thôi. Chống đẩy bằng một tay thì tay còn lại sẽ làm gì?”
Thành Trung bật cười:
“Làm loạn.”
Tiếp theo... chính là cảnh kh dành cho trẻ em dưới mười tám tuổi.
Tác giả cũng kh biết đã xảy ra chuyện gì do cảm th nếu còn ở đó mà viết văn tả thực thì kh thể chấp nhận nổi, chỉ biết hai bọn họ thực sự một cuộc sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
LỜI KẾT:
Tớ cảm th vui vì các bạn ủng hộ suốt thời gian qua. Nếu hỏi rằng “Yêu một giống như Thành Trung ở ngoài đời sẽ thế nào?”
Tớ thể trả lời rằng kh thiếu áp lực nhưng song hành với nó là niềm tin tuyệt đối vào tình cảm đó dành cho . Khi bạn thực sự mạnh mẽ, tin tưởng vào bản thân, chắc c bạn sẽ gặp được nam chính của cuộc đời . Chuyện tình của bạn cũng sẽ ngọt ngào kh kém những truyện được đăng trên m group đâu.
Đây là chương cuối cùng . Tớ hy vọng trước khi sang năm mới sẽ viết đủ ba ngoại truyện như đã nói. Mong các bạn đón đọc nhé.
Chưa có bình luận nào cho chương này.