Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 3:
Minh Ngọc cầm bức thư xuống dưới nhà để tìm bao diêm thì Milo từ sân chạy vào hít l hít để bức thư của Thành Trung. Một lúc sau Milo kéo cô từ phòng khách vào trong bếp và sủa lên ầm ĩ.
Ban đầu Minh Ngọc nghĩ Milo muốn ăn kẹo nên l cho m chiếc nhưng nó vẫn tiếp tục sủa.
Minh Ngọc cầm một lọ gia vị lên đưa đến trước mặt Milo:
”Mày muốn chơi m cái lọ này à? Kh được đâu. Đây là đồ để nấu ăn.”
Milo quẫy đuôi mừng nhảy chồm lên, chúi mũi vào chai giấm trên giá để gia vị.
Minh Ngọc cầm chai giấm lên đưa đến gần Milo:
“Milo, đây là giấm kh nước uống. Nếu khát chị l nước cho Milo nhé.”
Minh Ngọc xoay lại định l nước cho Milo thì chú chó liên tục dụi dụi vào tay đang cầm bức thư sau đó lại chúi mũi vào chai giấm.
Lúc này, Minh Ngọc hiểu ra ều Milo muốn nói:
”Trong bức thư này giấm?”
Minh Ngọc vui vẻ nói:
”Milo giỏi thật đ. Nhưng thư bằng giấm thì đọc bằng cách nào chắc mày kh biết đâu nhỉ?”
Thượng tá Vinh ra từ nhà tắm nghe được câu nói của Minh Ngọc, trả lời:
”Viết thư bằng giấm là để khác kh th được, muốn đọc hơ trên đèn dầu hoặc nến thì chữ sẽ hiện ra.”
Nói xong, thượng tá Vinh cười lớn:
”Minh Ngọc hôm nay lại quan tâm tới thư viết bằng giấm à? Hay ai tỏ tình?”
Minh Ngọc đỏ mặt:
“Kh đâu ba.”
May mà lúc ba cô mở cửa ra cô đã kịp cất ngay bức thư vào trong túi quần. Minh Ngọc chạy vội lên phòng để đọc thư như ba cô hướng dẫn.
Thượng tá Vinh lắc đầu, hôm trước đang chơi cầu l thì nghe được tiếng thét của trung úy Tuấn Khải. Hỏi ra mới biết là uống nhầm giấm, kh vụ này lại liên quan đến Thành Trung đó chứ? Nếu Thành Trung dùng giấm viết thư tỏ tình với Minh Ngọc thì quả là bội phục, con gái của là mít đặc chính hiệu. Nói tới hóa học, lẽ ều duy nhất Minh Ngọc biết là phương trình phản ứng: H2 + O2 -> H2O
Nghĩ đến đây thượng tá Vinh cười lớn, là 2H2 + O2 -> 2H2O chứ nhỉ. Kiến thức hóa học của cũng đang dần bay biến theo thời gian .
_ _ _ _ _
Đúng như lời của thượng tá Vinh, những nét chữ dần hiện ra trên gi. Minh Ngọc lặng những dòng chữ được viết ngay ngắn.
“Minh Ngọc,
Được gặp em là ều may mắn đối với . Đây là lần đầu tiên cảm nhận được nhịp tim của tăng mạnh khi đứng trước một cô gái.
chỉ mong rằng em cho một cơ hội để hiểu về em nhiều hơn.
Đồng ý làm bạn gái của nhé.
Mong sớm nhận được câu trả lời của em.
Ký tên:
Nguyễn Thành Trung”
Lúc này mặt mũi Minh Ngọc đỏ bừng, cô nghĩ tới hình ảnh th niên trong bộ quân phục. Thật kh ngờ đó lại là làm cùng đơn vị với ba của cô, tuy rằng vẻ ngoài lạnh lùng nhưng một khi cười thì thực sự làm cho trái tim khác tan chảy.
_ _ _ _ _
Tới giờ ăn cơm tối, Minh Ngọc cùng thượng tá Vinh vừa ăn cơm vừa nói chuyện như mọi ngày.
“Con biết kh, hôm nọ trung úy Tuấn Khải ở chỗ ba vừa uống nhầm giấm đ.” Thượng tá Vinh bật cười khi nghĩ tới tiếng thét của Tuấn Khải. Nếu ta nhận ham ăn số hai ở đơn vị thì chắc kh ai dám nhận là số một.
Minh Ngọc cười cười:
” mà lại nhầm được ba? kh đọc nhãn chai à?”
Thượng tá Vinh vẫn kh nín cười được:
“Nghe đâu giấm đựng trong chai nước suối. Chẳng hiểu đứa nào lại chơi ác thế. Ba làm rõ vụ này mới được.”
Minh Ngọc chột dạ. khi nào vụ này liên quan tới Thành Trung kh? Như vậy ba cô mà làm lớn chuyện thì bị kỷ luật kh nhỉ?
Thượng tá Vinh nét mặt lo lắng của con gái liền trấn an:
” khi làm cũng kh cố ý. Nếu khai thật thể ba sẽ nương tay.”
Minh Ngọc mỉm cười:
”Vâng. khi đó dùng làm việc riêng, kh ý trêu chọc khác đâu ba.”
Bỗng nhiên Minh Ngọc im lặng như đang suy nghĩ ều gì, th vậy thượng tá Vinh lên tiếng:
“ thế con? Tự nhiên im ắng vậy?”
Lúc này Minh Ngọc mở miệng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-3.html.]
”Ba ơi, ba kể Tuấn Khải 26 tuổi mà chưa yêu. Mà mới là trung úy thôi. Vậy thượng uý thì lớn tuổi lắm đúng kh ba?”
“ những học chuyên nghiệp xong ra trường mang quân hàm trung uý. Họ phấn đấu tốt thì 3-4 năm sau thể thành thượng uý. Tóm lại là tuổi trung bình của thượng uý từ 26 đến 30.”
“Ồ.”
“Ồ là ? Ba nói đ là trường hợp bình thường nhé.”
“Vậy cả kh bình thường hả ba?”
Thượng tá Vinh cao giọng:
”Tất nhiên là . Như Thành Trung chẳng hạn. Vừa ra trường đã mang quân hàm thượng uý . Là thủ khoa của một trường đào tạo về quân sự đó lại từng tham gia hội thao quân sự quốc tế. Tóm lại Thành Trung trẻ và đẹp trai, mới 23 tuổi thôi. Con gái theo đầy ra đ.”
ba của cô “bonus” thêm nhiều th tin thế nhỉ. Minh Ngọc cảm th ba như đang guốc trong bụng vậy.
Tự nhiên cô nghĩ tới nếu hai chênh lệch tuổi tác quá lớn khi nào sẽ suy nghĩ khác nhau sớm chia tay hay kh? Nhưng hiện tại nút thắt trong lòng đã được tháo bỏ nhưng một nút thắt khác lại xuất hiện.
Cái gì mà thủ khoa đầu ra chứ? Thật quá nguy hiểm. khi nào Thành Trung vận dụng những kỹ năng của vào việc xử phạt khác nếu làm sai hay kh?
Bỗng nhiên cô chỉ nghĩ đến câu “Bắn bỏ.”
Thượng tá Vinh th con gái im lặng hồi lâu sợ con nản chí mà từ bỏ mối duyên này, liền nói:
”Con gái đến do trại tìm Thành Trung thì nhiều mà bao giờ qua được cổng đâu. Nên hiện giờ vẫn ế.”
“Để con l thêm cơm cho ba.”
Lúc này Milo kh chịu được mà sủa lên vài tiếng.
Minh Ngọc Milo nói:
“Milo đói hả. Chờ chút nữa chị l cơm cho.”
Milo ngoáy lộn cái đuôi lên ngồi xuống bên Minh Ngọc. Chị sau này đừng quên đ. Cái thứ mà con gọi là “cẩu lương” kh thể làm cho chúng no bụng được. Tóm lại là ăn cơm nh lên. Huhu. Đói quá. Từ chiều tới giờ chưa được cái gì to to vào bụng, mới được m cái kẹo béo mà hít với sủa mệt đứt hơi.
_ _ _ _ _
Tối thứ sáu, như thường lệ Minh Ngọc học tại một trung tâm tiếng tiếng tại thành phố H. Hôm nay xe của cô bị hỏng nên nhờ bạn chở đến lớp tiếng , sau đó cô sẽ bắt xe buýt để trở về nhà.
Khi cô vừa ra tới cổng thì Đức gọi với theo:
“Chị Minh Ngọc, chờ đã.”
“ chuyện gì kh?”
“Chị kh đọc lời n của em à?”
“Lời n nào?” Minh Ngọc ngạc nhiên hỏi.
“Em n tin hẹn chị sau giờ học ăn tối mà.”
“Chị xin lỗi. Chị chưa đọc. Hơn nữa em học lớp 12 tập trung học hành .”
“Nhưng em thích chị. Em muốn mời chị chơi.”
“Chị bạn trai .”
“Nói dối. Chị học ở đây cả năm ai đưa đón chị đâu. mỗi chị Dung bạn chị.”
Minh Ngọc bật cười, nhóc này để ý nhiều chuyện thật. Đúng là cô mới bạn trai được một tuần. Mà cũng kh , Thành Trung còn chưa biết cô đã coi là bạn trai của .
Minh Ngọc cố nín cười, l lại dáng vẻ nghiêm nghị:
“Em tin hay kh thì tuỳ em. Bọn chị tình cảm tốt, kh cần thể hiện ra ngoài.”
“Vậy chị nói xem bạn trai của chị tr như thế nào?”
Minh Ngọc kh suy nghĩ nhiều, mở miệng nói:
“Bạn trai chị cao khoảng 1.8m, cực kỳ đẹp trai, nếu kh cười thì vẻ hơi đáng sợ một chút nhưng nếu cười thì chị nghĩ đến em còn thích đ Đức . còn là một sĩ quan Quân đội nữa đó.”
Đức bật cười:
“Kh tin.”
Minh Ngọc hơi nâng cằm lên một chút nói:
“Trong lúc các chiến sĩ đổ mồ hôi, xương m.á.u để bảo vệ Tổ quốc mà em ở đây lại dụ dỗ bạn gái của họ. Em thử nghĩ xem hình phạt nào là thoả đáng?”
Lúc này, một giọng nói trầm ấm vang lên:
"Minh Ngọc.”
Giọng nói chút quen thuộc nhưng Minh Ngọc lại th lạnh cả sống lưng thế này. Cô quay đầu lại . Chú bộ đội cao 1.8m, nụ cười toả nắng phiên bản đời thực đứng cách cô chưa đầy nửa mét.
“Thành...Trung.”
Minh Ngọc còn chưa hết kinh hãi vì sự xuất hiện của Thành Trung thì đã tiến tới gần, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn:
“ xin lỗi. Đã khiến em đợi lâu .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.