Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Thanh Xà Hiện Đại

Chương 11:

Chương trước Chương sau

“Hi! Chào buổi sáng!” giơ tay chào hỏi Chu Kim Bảo vừa bước vào văn phòng, mà con trước giờ luôn cười tít mắt như ta cư nhiên hôm nay lại xụ mặt thẳng đến bàn làm việc của , phẫn nộ đem chồng văn kiện nện lên bàn, sau đó lại dùng lực đem nện xuống ghế.

cùng các đồng sự khác hai mặt nhau, ai cũng kh dám chọc vào th niên đang phẫn nộ này.

“Chu… ện thoại…” Lưu Liễu th qua đường dây nội bộ chuyển ện thoại cho Chu, quay đầu hướng làm khẩu hình “Khiếu nại!”

Woa, cư nhiên khiếu nại Chu Kim Bảo? còn tưởng vừa th khuôn mặt tươi cười của ta, ai cũng kh thể tức giận được chứ.

“Con mẹ ngươi, ta mặc kệ!” Chu Kim Bảo rống giận, trong chớp mắt lại giống như con ch.ó nhỏ nhụt chí, “Nga… Hảo… Ừ…” Nh như vậy đã bị sửa lưng? Chắc là ta cũng chút đuối lý , trong tay kh việc gì làm, nghiên cứu vẻ mặt suy nghĩ âm tình bất định của Chu.

“Đ tử!” Chu Kim Bảo đột nhiên tới nắm l tay , “ nhất định giúp ! CASE lần này kh thể nhận, thay ! Làm ơn làm ơn!”

nhíu mày khó xử.

“Chỉ là một cái trang trí nội thất nho nhỏ thôi, ba phòng hai sảnh, bên A đặc biệt tiền!” Chu Kim Bảo ra sức thuyết phục.

nghiêng đầu suy nghĩ.

“Tính nợ một lần! Về sau phiền phức gì, tiểu đệ nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng kh chối từ!” Chu Kim Bảo cắn răng một cái, “Còn thêm vi cá Thuận Phong!”

“Hai phần. Nhớ kỹ lời nói đó!” vui vẻ rút tài liệu nhiệm vụ trong tay ta, xuất môn.

Theo địa chỉ tìm được khu nhà ở kia, lúc th chủ nhà Lữ Chí Viễn trong lòng tràn ngập tò mò, đàn thoạt hòa nhã vô hại như vầy lại khiến cho Chu Kim Bảo sợ hãi đến trốn kh kịp? Dường như thay đổi nhà thiết kế là chuyện ta đã dự đoán trước, dẫn vào căn phòng bán hoàn thành, nói: “Lại gặp mặt . Kh ngờ và Bảo Bảo là đồng sự.”

Hở? kh hề ấn tượng với này, đâu ra từ “lại” gặp mặt?

dừng bước, nghiêm túc đánh giá Lữ Chí Viễn lần nữa: vóc dáng cao, nhưng kh hẳn là vạm vỡ, tóc chút dài, so le kh đều m cọng nhuộm màu hạt dẻ… Trong đầu o một tiếng trầm đục, nghĩ biết là ai ! Trong đầu như ánh chớp xẹt lửa nhớ tới lời nói của Dao Dao: “… trong lúc bất tri bất giác bị như vậy như vậy, nơi này nơi đó của đều bị máy ảnh ghi lại trung thực…” Kh tự giác một trận rùng , chân tướng dĩ nhiên đúng là như thế?! Hóa ra Dao Dao đúng là chân nhân bất lộ tướng, sớm biết như vậy lúc đó đã ba quỳ chín lạy xin nàng chỉ ểm thêm !

chính là… !” nghẹn họng trân trối .

“Nhớ ra ?” Lữ Chí Viễn nhàn nhã châm thuốc, hút một hơi, “Thế giới quả là nhỏ. Bất quá nói thật, bóng lưng của và Bảo Bảo thật sự giống.”

muốn thế nào?” Đúng là bị Dao Dao dọa vỡ mật, ra vẻ trấn định hỏi, tính toán ứng đối thế nào với màn sách nhiễu kế tiếp của .

“… Ngô… Lại làm cho chạy mất, nói còn thể thế nào đây?” căn bản là đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính , mở miệng nói, “Đúng , nói cho biết, Bảo Bảo hiện giờ BF kh?”

“Hỏi cái này làm gì?” Xưng hô của với Chu Kim Bảo ái , hơn nữa nãy giờ nói được vài câu, câu nào cũng đều là về Chu Kim Bảo gần như đã xác định được mục đích của này.

nhăn mày một chút lại mỉm cười, ánh mắt sâu xa về một hướng: “ hình như đã hỏi một vấn đề ngu xuẩn. Kỳ thật biết trong lòng chỉ .”

“Thiết.” cười nhạo tự đại của , “Vậy giải thích chuyện đem CASE của giao cho như thế nào?”

“… Đúng vậy, đó là vấn đề…” tự hỏi một chút, “Về chuyện đêm hôm đó…”

bắt đầu cảnh giác, đã xem nhẹ , xem ra lời nói tiếp theo mới là trọng ểm đây.

kh thói quen lợi dụng lúc ta gặp khó khăn, cho nên xin tin tưởng đêm hôm đó chuyện gì cũng chưa làm, hơn nữa về sau chuyện gì cũng sẽ kh nói. Huống chi… đã tìm được … Thế nào em? Nếu lòng cám ơn thì hãy giúp .”

Vừa nhắc đến Chu Kim Bảo ánh mắt của liền đặc biệt dịu dàng, cái loại ánh mắt chân thành này đủ để chứng minh những gì nói. Nhưng Chu Kim Bảo đối với thái độ của quả thật đúng là… hơi băn khoăn: “ cũng kh muốn lỗi với bạn bè của .” Đương nhiên, còn vi cá Thuận Phong…

“Chúng ta kh tính là bạn bè ?” Lữ Chí Viễn từng bước dẫn dắt, “Sau này và Bảo Bảo đều sẽ cảm ơn .”

Thật vậy ? tự hỏi, tính ra cái tên Chu gia hỏa này đã cho kh ít phiền toái, nếu giúp Lữ Chí Viễn, mà Lữ Chí Viễn thật thể đối tốt với thật sự đã l ơn báo oán một th niên tốt, bạn bè tốt như vậy chỗ nào tìm a!

“Ân, nói đúng. Giúp chiếu cố bằng hữu cũng là ều nên làm.” Kh thể tưởng được vấn đề làm phiền b lâu lại thể giải quyết dễ dàng như vậy, xa một chút về cuộc sống tương lai hạnh phúc của và Vu Mục, quyết định… Kh kh kh, nói là xuất phát từ lo lắng cho cuộc sống hạnh phúc sau này của Chu Kim Bảo, quyết định dùng hết khả năng trợ giúp Lữ Chí Viễn.

“Hi vọng hợp tác vui vẻ!” Lữ Chí Viễn vươn tay.

Sẩm tối về đến nhà tâm tình phá lệ thoải mái, th Vu Mục ở phòng khách xem TV, đến gần vòng tay ôm eo ta, mặt dán vào lồng n.g.ự.c hít sâu một hơi: “ đã về.”

“Trễ như thế mới về, mệt hay kh?” Vu Mục vỗ vỗ tay của , “Ăn cơm kh?”

yêu , Vu Mục.” Th âm của chút run rẩy, chuyện yêu đương vụng trộm đã kh còn là chướng ngại vật, nhắc nhở ta, “ còn nhớ trước khi ra ngoài sưu tầm tư liệu đã đáp ứng chuyện gì kh?”

“… Đương nhiên.”

“Để yêu .” kh cố ý khàn khàn th âm, thấp giọng hấp dẫn Vu Mục.

Được ngầm đồng ý, cảm th nhân sinh đặc biệt hi vọng, thời ểm đè ta lên giường th Vu Mục vẻ mặt chút u buồn. Tham khảo tâm tình của sau lần đầu tiên bị ta làm liền hiểu được trầm mặc của , ở trong lòng thầm thề nhất định phát huy đến trình độ siêu cấp, cho Vu Mục một kinh nghiệm khó quên!

sốt ruột hôn ta, nôn nóng cởi bỏ nút áo , ở cổ của ta lưu lại dấu vết.

“Nghe nói trước đã, Thu Đ…” Vu Mục hơi hơi giãy giụa, “Sau đó vạn nhất…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh-th-xa-hien-dai/chuong-11.html.]

“Vạn nhất sinh hạ, yên tâm, mẹ xấp nhỏ, nhất định sẽ phụ trách!” x** n*n b* ng*c của Vu Mục, trêu đùa, sau đó cúi đầu hôn lồng n.g.ự.c , khi thì l**m khi thì cắn, t*nh d*c nhuộm lên ta màu sắc tươi đẹp.

“Thu Đ, nghe nói xong đã…” giữ l mặt kh cho động đậy, vén một lọn tóc trước trán ra sau tai.

“Ngoan, đừng nói nữa…” lắc đầu bỏ tay ra, môi lại giữ l môi của ta chuyên tâm cảm thụ loại thời ểm này làm còn tâm tình nói chuyện! Dùng sức c** s*ch quần áo của Vu Mục, hai tay s* s**ng ta xúc cảm thật tốt, hơn nữa quyền chủ động mong chờ đã lâu trở về càng làm cho thêm phấn khởi!

“Thu Đ.” Vu Mục dùng một chút lực ôm cùng nhau ngồi dậy, bị kiềm chế kh thể động đậy, trên chỉ mặc áo tắm đang mở rộng, l một loại tư thế thoạt thập phần đói khát ngồi trên bắp đùi ta! Hỗn đản! Trong lòng tức giận mắng, con rắn c.h.ế.t tiệt kh thể tin này. Vừa muốn kháng nghị, Vu Mục ngay tại khóe miệng của hôn một chút, “ kh đổi ý, chỉ là nói rõ trước với em, vạn nhất như thế này mà trạng huống gì em liền gọi ện thoại cho Vu Diệu, nó biết làm gì.”

“… ý gì?” Vẻ mặt của Vu Mục nghiêm túc, biết ta kh đang nói giỡn, bình tĩnh hỏi.

“Em thể kh biết, đối với nam nhân trong xà tộc mà nói, nơi đó là vị trí mệnh môn ngoài bảy tấc ( ai còn nhớ câu đánh rắn đánh cách bảy tấc trong chương 1 kh, ý Mục chỗ đó là ểm trí mạng của ảnh á), cho nên, kh biết sau khi làm thì sẽ như thế nào.”

“… Vì ?” Vu Mục vì nói với chuyện này? Vì biết rõ thân thể của kh thể bị làm còn nằm ở đây? Dùng sức vò loạn đầu , “ muốn làm gì? Làm cho g.i.ế.c sau đó cắn rứt ?”

“Kh , Vu Diệu sẽ tìm được thể cứu , kh c.h.ế.t được đâu.”

Kh biết não Vu Mục lại c.h.ế.t vào lúc này như vậy, lắc đầu: “ là nói cứ nói rõ với , kh thượng là được. Vì cái gì biết rõ bất lợi với mà còn… ?”

kh muốn khiến em cảm th bất c, cũng kh muốn giấu diếm ều gì với em.” Vu Mục nghiêm túc vào mắt , “Đây là bí mật cuối cùng của , tất cả đều đã nói cho em biết.”

“… Nói biết chuyện quan trọng như vậy, được ?” Tuy rằng hai chúng đều quần áo kh chỉnh tề, vẫn cảm th giờ phút này thần thánh một cách kì lạ. Lúc Vu Mục nói cho biết chuyện này, cũng giống như đã đem thứ gì đó giao vào tay . Trong lòng tràn đầy một loại tình tự khó hiểu, thở dài vỗ vỗ đầu Vu Mục, “Đồ ngốc, rõ ràng thể kh nói.”

Vu Mục vẫn như cũ ôm : “Còn nhớ rõ bạch xà kh? Theo góc độ pháp luật mà nói, bọn khinh bỉ bạch xà, nhưng bọn vì thích loài mà đến xã hội loài , cuối cùng đều làm theo cách của bạch xà: đầu tiên là mê hoặc thân thể, sau đó là ở cùng một chỗ.”

Kháo, kiểu nói gì đây, cứ như nói là cao thủ l*m t*nh kh bằng. khinh thường bĩu môi.

ta nói tiếp: “… Sau đó một phần rắn sẽ vĩnh viễn giấu diếm thân phận của , một phần khác sẽ tìm cơ hội nói ra bí mật của bản thân, chờ đợi được tiếp nhận hoặc là bị chán ghét. Nếu được tiếp nhận thì dễ , còn một khi bị phỉ nhổ thì thỉnh nhà thôi miên của xà tộc thôi miên kia, xóa bỏ tất cả ký ức về xà tộc. Mất sức nửa ngày lại chỉ được một đoạn tình yêu đơn phương kh ký ức em xem, Thu Đ, tình yêu của xà tộc bọn chính là vừa bị động vừa đáng thương như vậy.”

Há chỉ là đáng thương, đã thất tình còn vận động khác giúp giải quyết hậu quả, thật sự là mất mặt mất đến bà ngoại cũng kh còn! ở trong lòng giúp ta bổ sung.

Vu Mục hít sâu: “Vốn kh định để em biết là rắn sớm như vậy, nhưng cố tình lại là nh như vậy. lúc cảm th nhất định là vận mệnh đang nhắc nhở : hoặc là d.a.o sắc chặt đay rối (giải quyết dứt khoát) rời , hoặc là cùng một chỗ! Thu Đ, phát hiện em là một vừa dịu dàng vừa thiện lương, vì vậy tự nói với : vô luận thế nào đều cùng kia một chỗ, yêu cả đời… Thu Đ, thật sự yêu em. Còn lựa chọn của em?”

ôm cổ Vu Mục, cằm để trên đầu ta, cảm th ngay cả lỗ tai của cũng đang bốc hỏa, từ trên đùi ta trở nằm xuống, nằm nghiêng trên giường . Lời tỏ tình nóng bỏng như vậy vốn tưởng rằng chỉ tồn tại trong chuyện xưa… Còn nữa, nói cả đời…

Kh biết tại lại nói kh nên lời, cảm giác lần đầu tiên biết là rắn đã trở lại.

“Thật sự cần suy nghĩ lâu vậy ?” Ngón tay của Vu Mục nắm l cằm của , đôi mắt màu đen chăm chú thẳng vào .

nên nói cái gì? Vốn vẫn luôn tin rằng chân thành sở chí, kim thạch vi khai (chỉ cần chân thành thực tâm làm thì ngay cả đá cứng cũng mở ra); khó khăn đều là hổ gi; kiên trì chính là tg lợi; cho dù là tảng đá cũng nhất định thể làm nó nóng lên… Tổng kết lại một câu chính là sớm muộn gì cũng đoạt lại được quyền chủ đạo! Nhưng hiện giờ… hóa ra thể chất của Vu Mục kh thể làm 0… Nếu thật là “cả đời”, vậy chẳng khác nào đây đến già vẫn sẽ bị ta làm như vậy như vậy như vậy như vậy… ?

Nghĩ tới đã th… Thật mất mặt!

Làm bây giờ? Nói thật ít nhiều chút hoài nghi tính chân thực của chuyện này, nếu đây mới thật sự là một trong những nhược ểm của rắn, vậy ngự xà thuật (thuật chế ngự rắn) sẽ trở nên đơn giản đến cỡ nào a? Vậy mỗi năm còn nhiều c.h.ế.t vì rắn như thế? Lý luận liên hệ thực tế suy xét một chút, cảm th cũng đúng, nói cho cùng vào lúc bị rắn uy h**p mà còn tốn sức tìm “nơi đó” của rắn còn tấn c là loại chuyện khôi hài đến cỡ nào, nếu gặp loại kích thước cơ thể lớn như Vu Mục, muốn động vào nó căn bản là mơ mộng hão huyền! Khó trách loại kỹ năng bí mật này kh hề phổ biến.

Lại liên tưởng đến kịch truyền hình cải biên từ “Bạch xà truyện” mới xem m ngày trước, hai con rắn trong đó từng làm phép khiến cho một tiểu tử cấp tiến coi trọng Tiểu Th bị mất một phần ký ức, nếu chuyện của bạch xà là sự thật, vậy đoạn này hẳn là sự thần hóa của cổ nhân với thuật thôi miên, xem ra Vu Mục nói là sự thật… Trời ạ, chỉ sợ trên đời này cũng tìm kh ra thứ hai đem bộ kịch truyền hình này xem như phim phổ cập khoa học như a!

“Vẫn còn suy nghĩ ?” Vu Mục lại hỏi lần nữa, đồng thời làm động tác tựa như trườn , chậm rãi đến sát cơ thể .

“Đây là, đây là chuyện cả đời, ai mà kh suy nghĩ kỹ càng chứ? Đừng qu rối… Uy, tay để chỗ nào vậy? … nói đó!” xoay qua xoay lại chật vật trốn tránh hôn môi và v**t v* của Vu Mục, cố gắng tập trung suy nghĩ.

đang nhắc ểm quan trọng cho em, giúp em quyết định a…” Vu Mục giữ l môi , kỹ xảo khiêu khích , đầu lưỡi, hàm răng… Mềm mại lại kiên quyết kh lưu một kẽ hở, “… Thích kh?” ta khẽ c*n m** d*** của , hơi hơi th* d*c. nhắm mắt lại một bên há mồm th* d*c một bên yếu ớt gật đầu.

“Còn thế này?” ta khởi động thân , theo cổ, ngực, bụng của … Một đường l**m m*t xuống dưới, từng ngón tay x** n*n vị trí mẫn cảm của

Trong ký ức chưa từng tiền diễn lâu như vậy, mỗi một lần cảm giác lại càng mãnh liệt hơn, tay của vòng qua cổ ta chủ động dán sát vào, trong mắt kh tự giác tràn ra nước mắt, ý thức được hỗn đản này là cố ý làm cho nôn nóng, rống ra tiếng: “Xong chưa! Rốt cuộc làm hay kh… ?!”

“Như vậy… Thích kh?” ta kh trả lời câu hỏi của , vẫn cố chấp hôn.

“Ngô… biết rõ…” nâng lên thắt lưng của cọ cọ vào thân thể , hừ, kh tin hiện giờ kh khó chịu!

“Nếu vậy em còn do dự cái gì?” Vu Mục ngẩng đầu, mỉm cười.

Đúng , cư nhiên để sót mất ểm quan trọng nhất, lẽ ký ức thật sự thể xóa bỏ, quên th xà, ta quên Hạ Thu Đ, hết thảy thời gian cùng nhau trải qua đều bị xóa bỏ. Nhưng mà thân thể cũng ký ức của nó, sớm đã biết thân thể chúng hòa nhịp đến cỡ nào, cũng biết đã quen thuộc Vu Mục đến cỡ nào, thân nhiệt, xúc cảm, còn động tác của ta… Tất cả của tất cả đều tự nhiên dung nhập vào cốt nhục, khắc sâu đến kh thể xem thường. Thực tủy tri vị (làm một lần muốn làm lần thứ hai), đại khái chính là như vậy , thân thể đã bị Vu Mục dưỡng đến kén chọn, kh biết thể qua nổi những ngày thiếu dinh dưỡng hay kh?

Cả đời đều là 0… Ý thức vẫn là lưỡng lự ở vấn đề này, số lượng thuần 1 thuần 0 trong giới thể so với quốc bảo gấu trúc, trăm triệu lần kh nghĩ tới một ngày sẽ vì gia tăng số lượng quần thể động vật sắp tuyệt chủng mà làm ra cống hiến lớn như vậy…

lẽ… là bởi vì tình yêu chăng. Trong đầu nháy mắt hiện lên một câu như vậy, ngẩng cằm, tựa như đoán trúng ý, môi của Vu Mục ăn ý dán sát lại…

Hôm sau hơn mười giờ sáng, Chu Kim Bảo vành mắt đen thui vào văn phòng, phẫn nộ ồn ào với : “Hạ Thu Đ! Tiểu tử hay lắm, cư nhiên dám bán đứng ! Lữ Chí Viễn đến tột cùng đã cho ưu đãi gì?”

nh chóng bày ra vẻ mặt vô tội: “ thể nói như vậy, Chu cũng đừng xử oan cho tốt a. nghĩ lại xem chỉ gặp qua một lần… vậy? vậy? Xảy ra chuyện gì à?” kh ra tay chân họ Lữ kia nh nhẹn như vậy, phỏng chừng là vừa chộp được địa chỉ của Chu Kim Bảo đã liền muôn vàn khao khát x đến. Trộm hành động một tay chống h kh tự nhiên của ta, ở sâu trong nội tâm nhỏ một giọt nước mắt đồng tình, Chu Kim Bảo đáng thương…

Chu Kim Bảo chút do dự, cũng kh còn lẽ thẳng khí hùng như vừa nãy: “Chẳng lẽ tên khốn kia còn chiêu khác?”

theo bản năng xoa bóp thắt lưng chút đau nhức của , vội vàng kh ngừng gật đầu phụ họa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...