Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Thanh Xà Hiện Đại

Chương 7:

Chương trước Chương sau

“Điện thoại reng, để nghe trước đã!” Vu Mục thoải mái ôm ngồi dậy, nhấc ện thoại ở đầu giường, “Alô, là…”

Tất cả động tác đều tức tốc bị đình chỉ, kh cam lòng dựa vào Vu Mục tiếp tục âu yếm, định lực của Vu Mục cũng thực sự là thuộc đẳng cấp siêu nhân, ta chỉ thỉnh thoảng chộp l ngón tay của dùng ánh mắt nói đừng qu rối, th âm nói chuyện ện thoại vẫn giống như bình thường kh chút d.a.o động.

Nghe kh được giọng nói đầu dây bên kia, nhưng theo ứng đối của Vu Mục biết hẳn là biên tập viên nào đó của nhà xuất bản. Mặc kệ là ai, vào lúc này mà còn qu rầy của khác thì kh thể tha thứ được! bắt đầu nổi giận, chuyện gì cũng làm được, nhàn nhã l**m l**m môi, cúi đầu tới gần n.g.ự.c Vu Mục vừa l**m vừa hôn.

Bên này, bên kia; ngón tay thon dài của Vu Mục vuốt mái tóc , vẫn như cũ bất động th sắc nói chuyện ện thoại. Một cái, hai cái; đầu ngón tay của Vu Mục lướt qua vành tai , hội nghị qua ện thoại vẫn được tiếp tục. kh nổi giận, động tác nhẹ nhàng nhẹ nhàng, đột nhiên dùng lực một chút!

“Đau! Đừng cắn!” Vu Mục nhảy dựng lên kêu ra tiếng.

vô tội tránh sang một bên, vẻ mặt đắc ý Vu Mục lúng túng cầm ện thoại nói: “Thật lỗi thật lỗi cũng biết Thu Đ tặng một con ch.ó con mà, kh cẩn thận bị nó cắn một cái, đừng hiểu lầm đừng hiểu lầm… Ha ha… Đúng vậy đúng vậy, là đáng yêu… Vậy cứ quyết định vậy , 8 giờ sáng mai gặp lại, ngủ ngon.”

Vu Mục bất đắc dĩ : “Vừa là biên tập viên ban biên tập vừa đổi cho , thay thế vị trí của Văn Trúc. Trò đùa dai của em đã dọa .”

“Đừng quản tên kia nữa. Tác gia tiên sinh, “con chó con Thu Đ tặng cho ” đói bụng, chúng ta thể tiếp tục chưa?” ôm Vu Mục, kh an phận nhích tới nhích lui, “Vu Mục, thực kh thể tin được, mỗi ngày đều rúc ở trong nhà viết này nọ thế nhưng lại cơ thể tốt như vậy… Đến đến đến, để ca ca hôn một cái, còn chỗ này…” cẩn thận nghiên cứu thân thể Vu Mục, trong đầu tràn đầy hình ảnh s*c t*nh.

“Thật lỗi, Thu Đ. Vừa biên tập viên kia nói cho biết ngày mai sẽ bắt đầu sắp xếp cho ra ngoài du lịch sưu tầm phong tục…” Nghe đến đó, ngẩng đầu Vu Mục, thật đúng là phân tích kh ra trên mặt ta là vẻ mặt tiếc nuối nhiều hơn hay là vẻ may mắn sống sót sau tai nạn nhiều hơn. Vu Mục vuốt vuốt tóc của , l lòng nói, “Em xem, tiểu thuyết trong tay mãi kh tiến triển cũng kh là chuyện hay. Sáng mai xuất phát, cần thời gian thu dọn m thứ muốn mang theo, máy ảnh kỹ thuật số còn sạc ện… Chờ trở về lại tiếp tục được kh?” Vu Mục th nửa ngày kh lên tiếng, vươn tay ôm đến bên , “ biết em kh dễ chịu, để giúp em…”

“Kh cần! C tác của là quan trọng nhất mà! Thật kh hiểu tại lại ham thích việc biên soạn m cố sự loạn thất bát tao này như vậy!” Tâm tình thực tồi tệ, lão tử kh cần loại ôn nhu bố thí này! kh chút khách khí đẩy Vu Mục ra, cũng kh quay đầu lại tiêu sái đến gian phòng đã lâu kh dùng của .

Đóng cửa khóa lại, mở máy tính bỏ vào một đĩa phim AV, cố ý để hai trên màn hình kêu thật lớn át cả tiếng giải thích và gõ cửa của Vu Mục tưởng tượng phía trên là , phía dưới là Vu Mục đã kh cho làm thật còn kh cho phép ảo tưởng ! trong chốc lát lại cảm th kh thích hợp… kháo! Như thế nào cố tình là tư thế cưỡi ngựa?! (bạn nào kh biết thì xin google :”>~)

Xem AV một lát thì tắm rửa, ở trong phòng tắm gương lớn biểu diễn dáng một chút, làm vài động tác tiêu chuẩn của vận động viên thể hình, sau đó nặng nặng nhẹ nhẹ kêu to hai tiếng, trong gương phản chiếu lại khuôn mặt đỏ bừng của cũng chịu kh nổi bản thân nữa, thật kh biết đây là trúng gió gì!

Trở lại phòng ngủ phát hiện căn bản kh buồn ngủ, gọi ện thoại cho Vu Diệu muốn trêu cợt nó hai câu, lại vừa vặn gặp tiểu cá chạch cùng một đống bạn học quỷ khóc sói tru cả đêm ở Karaoke, dặn dò nó uống ít rượu xong thì cúp ện thoại. Sau đó lăn qua lộn lại vật vã đến sau nửa đêm mới miễn cưỡng ngủ được trước khi ngủ còn xem AV vậy mà lại kh mộng xuân cả một đêm thống khổ.

Bảy giờ tỉnh dậy phát hiện theo thói quen cuộn về một bên giường đôi, thầm mắng bản thân một tiếng đê tiện, rời giường nóng giận liền bùng nổ. Tùy tiện cào tóc hai cái ra khỏi phòng, th Vu Mục lộ ra hai vành mắt đen thui khả ái hướng chào buổi sáng, trong lòng một chút đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn là nghiêm túc kh để ý tới ta.

Vu Mục tiếp tục mỉm cười: “Thu Đ, ểm tâm làm xong , nh rửa mặt tới đây dùng cơm .”

Kh mảy may bị tiếu dung còn hơn cả ánh mặt trời của tên gia hỏa kia mua chuộc, kh thèm đáp lời ta, nhưng trình tự động tác lại y theo đúng lời nói của Vu Mục kh nửa ểm sai lệch tính khiết phích của thật sự kh cho phép vì bực bội mà thể kh rửa mặt đã ăn cơm.

Đang cao hứng ăn thì chu cửa vang lên, đoán là Văn Trúc nha đầu c.h.ế.t tiệt kia đến gây phiền, làm bộ kh nghe th, mặt gần như vùi vào trong chén bột yến mạch sữa bò. Vu Mục đứng lên mở cửa.

Theo sau Vu Mục vào kh là Văn Trúc, mà là một nam nhân trẻ tuổi dáng cao gầy, ta vừa vừa cùng Vu Mục nói chuyện: “Vu lão sư, thật lỗi sớm như vậy đã tới qu rầy. Đều là do chị Văn Trúc kêu em tới giờ này.” th liền gật đầu thăm hỏi, “Xin chào, Hạ tiên sinh. Em tên là Phan Ninh.” Nói xong m chữ này mặt của ta thoáng chốc đỏ lên!

dùng ánh mắt đầy chấm hỏi Vu Mục, vậy mà cũng đỏ mặt! Đỏ mặt cái gì chứ? kh hiểu tình hình, đành gật gật đầu: “Tiểu Phan xin chào, ăn cơm kh? Văn Trúc kh tới đây?” còn đang ở nhà tô mày vẽ mắt kh vậy? Cùng Vu Mục hẹn tám giờ xuất phát, đã bảy giờ rưỡi còn chưa lộ diện, lại cho một tên lính mới tới đây l lệ.

Phan Ninh gật đầu như gà mổ thóc: “Ăn ăn. Chị Văn Trúc lập tức tới liền.”

Vu Mục nói với Phan Ninh: “Tới phòng khách ngồi trước , cứ tự nhiên.”

Năm phút đồng hồ sau Văn Trúc giá lâm, quả nhiên là trang ểm xinh đẹp, lại còn một thân quần áo như sắp ăn tiệc: “Tiểu Đ chào buổi sáng!”

“Đã sắp hết sáng !” chằm chằm Văn Trúc nói, “Biên tập như cô làm ăn kiểu gì vậy, kh nói bắt đầu từ hôm nay sẽ dẫn Vu Mục sưu tầm phong tục ? th cô hoá trang như vầy kh hề giống sắp xa.”

“Ha ha, xem trí nhớ của đó, đã quên nói với . Kh và Vu Mục sưu tầm phong tục, là Phan Ninh! Là tổng biên tập quyết định, ta nói là một cô nương gia lại cùng nam tác gia sớm chiều ở chung sẽ nhiều bất tiện, cho nên để Phan Ninh !” Văn Trúc cười tủm tỉm vừa nói vừa giũa móng tay thế nào cũng là bộ dáng của một tú bà lầu x, “Tiểu Phan vừa mới tốt nghiệp đại học, ở trong đại học còn là sinh hoạt dã ngoại viên thuộc hiệp hội…” Nói tới đây cô ta nháy mắt m cái chỉ tay về phòng khách, “ xem , giúp Vu Mục sửa sang lại tư liệu đó, chuyên nghiệp a! Để nó theo Vu Mục nhà thì cứ yên một trăm hai mươi tâm ! Nó còn kỹ tính hơn , nhất định sẽ chăm sóc Vu Mục tốt!”

đột nhiên nhớ Văn Trúc đã từng nhiều lần xin giả bộ ngoại tình để k*ch th*ch linh cảm của Vu Mục, lúc cô nàng hình như nói “Trong ban biên tập mới một thực tập sinh, tên là Phan Ninh. Bộ dáng là đáng yêu, lúc đó đã hỏi nó một ca ca tên là Phan An (một mỹ nam nhân nổi tiếng trong lịch sử) kh! Thu Đ nhất định sẽ thích nó!”

… Đây là một âm mưu! nháy mắt minh bạch mọi thứ, bởi vì kiên trung bất khuất cự tuyệt viên đạn bọc đường của Văn Trúc, thế nên Văn Trúc mới lập tức nghĩ kế khác, đem viên đạp trực tiếp phát cho tên kh lập trường hay làm chuyện bất lương, Vu Mục! tuy rằng nhất thời nửa khắc kh nghĩ ra được Vu Mục đã làm chuyện lỗi gì với , nhưng vẫn kiên quyết chụp mũ cho ta! cái gì mà tổng ban biên tập cân nhắc nam biên tập và nam tác gia thì thích hợp hơn, cái gì mà sinh hoạt dã ngoại cái gì mà chuyên nghiệp… dám chắc đây đều là một tay Văn Trúc bày ra!

Văn Trúc tránh né ánh chăm chú của , cất giũa móng tay, đến phòng khách: “Tiểu Phan, nhớ rõ lời nói của tổng biên a, nhất định chăm sóc tốt cho Vu lão sư!”

Phan Ninh mang vẻ mặt nghiêm túc đặc biệt của lính mới nói: “Kh thành vấn đề. Vu lão sư ngài cứ tin vào , nửa tháng tới nhất định cố gắng làm việc, hảo hảo biểu hiện!”

Vu Mục nói: “Kh cần câu nệ, cứ như bằng hữu cùng nhau du lịch là được. Đương nhiên sẽ kh quên c việc, tin là nhất định sẽ thuận lợi.”

Ba cùng bày tỏ thái độ cố gắng, ở cửa phòng khách một lát cảm th thật sự là kh chỗ cho xen mồm vào, đành trở vào phòng ngủ chuẩn bị thay quần áo làm.

Mở tủ quần áo vào bên trong thiếu mất một chồng áo sơmi, cảm nhận Vu Mục sắp mất lại trở nên chân thật vài phần.

Tính toán của Văn Trúc là gì đã tương đối rõ ràng: cố ý để Vu Mục và Phan Ninh cùng xuất môn thu thập phong tục, khơi lên đố kị của , sau đó Vu Mục thể quan sát phản ứng của mà viết tác phẩm của .

Hừ hừ, còn lâu mới trúng kế, cho dù muốn giúp tác gia của bọn họ tìm linh cảm cũng kh nên đem Hạ Thu Đ trở thành chuột bạch! Tạm thời nghĩ kh ra cách đối phó, quyết định l bất biến ứng vạn biến, cứ cư xử thản nhiên như kh việc gì là được .

Lại sâu vào phân tích một phen, Vu Mục hẳn là kh biết gì về âm mưu này, vậy sẽ kh truy cứu ta. Nhưng còn Phan Ninh? Thằng nhóc nghĩ như thế nào? Nếu nó là straight, đối với loại nhiệm vụ kỳ cục “Giả bộ ngoại tình với BF của nam nhân khác” chẳng lẽ kh bài xích ? Đương nhiên cũng kh loại trừ ta nóng lòng muốn biểu hiện thái độ làm việc của trước mặt lãnh đạo ban biên tập, cho nên vô luận là việc gì cũng đều chấp nhận nhớ năm đó cũng từng như vậy.

Suy nghĩ trên đây là trường hợp tốt nhất. Nếu… Nếu Phan Ninh kh straight, lại vừa vặn Vu Mục là style của ta, như vậy cơ hội l việc c làm việc tư này với ta mà nói chẳng là đúng ngay ý nguyện?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh-th-xa-hien-dai/chuong-7.html.]

Nơi hoang vu dã ngoại chỉ hai bọn họ… Loại chuyện này Vu Mục đúng là đã tiền án, lần đầu tiên của hai chúng kh là như vậy ?!

Dừng! lắc lắc đầu bắt buộc bản thân ngừng cái loại nghĩ ngợi lung tung ngu xuẩn này, cũng bởi vì quan hệ nghề nghiệp, chỉ toàn cùng kỹ sư xây dựng c trình lăn lộn một chỗ, vấn đề lo lắng vĩnh viễn luôn là “Các tình huống cực cực bất lợi nhất”. Hạ Thu Đ a Hạ Thu Đ, mày nghĩ nhiều quá, hoàn toàn kh cần thiết a!

để bản thân vào gương lớn trong tủ quần áo cười một cái, một tiểu tử tuấn tú, sức cạnh tr vẫn còn mạnh! Bỗng nhiên nghe th từ hướng phòng khách truyền đến tiếng cười của Phan Ninh và Vu Mục, bọn họ hẳn là mới biết nhau hôm nay, làm thế nào mà nói chuyện hợp ý nh như vậy?!

“A Mục!” gọi, âm ệu vừa thân thiết vừa ngọt ngào. “A Mục!” lại gọi, đem âm cuối kéo thật dài. Thực hối hận tới bây giờ vẫn chưa cho Vu Mục chọn cái tên thân mật buồn nôn nào, lúc này chỉ hy vọng trí tuệ của Vu Mục thể giúp ta nghe hiểu tiếng kêu của .

Giây lát, trong phòng khách truyền tới th âm vừa hoảng vừa sợ của Phan Ninh: “Vu lão sư, Hạ tiên sinh hình như đang kêu ngài…”

Vu Mục rốt cục xuất hiện ở trước mặt : “ còn đang thắc mắc em đang kêu cái gì. Làm vậy?”

ở trong lòng phê bình Vu Mục kh ăn ý với , nâng cao âm lượng nói: “q**n l*t màu lam của em ở đâu ?” (ặc ặc =)))

Kh đợi Vu Mục đáp lời đã nghe th Văn Trúc kêu to: “Tiểu Đ đừng làm trước mặt ngoài chúng rõ ràng như vậy được kh? Đêm qua lúc Tiểu Phan gọi ện thoại cho Vu Mục nhà cũng ở bên cạnh đó, lúc đó làm cái trò xấu xa gì vậy? Làm Tiểu Phan bị dọa thật kh nhẹ nha!”

A?! Mặt của thoáng cái đỏ lựng, đêm qua tưởng là Văn Trúc hay là m nha đầu ên khác ở ban biên tập gọi tới, nghĩ dù các nàng cái gì cũng biết , chút k*ch th*ch nhỏ đối với các nàng chẳng là gì. Ai biết, ai biết lại là biên tập viên thực tập đến ngày hôm qua vẫn còn mờ mịt kh biết gì! Thật là mất mặt…

Chột dạ Vu Mục, ta cười khổ một tiếng lắc đầu.

“Ai…” cúi đầu thở dài, rốt cục hiểu được màn đỏ mặt ý vị bất minh vừa của Vu Mục và Phan Ninh. Rõ ràng kh làm gì, nhưng lại giống y như bị ta bắt gian tại trận, đặt vào nào cũng đều sẽ cảm th xấu hổ.

Rốt cuộc kh dùng được cái gì lẳng lơ thiêu thân, ổn định thay quần áo, chỉnh lại đầu tóc.

Vừa ra đến cửa liền th Vu Mục và Phan Ninh đang sôi nổi thảo luận vấn đề ai sẽ xách hành lý, trong lúc nhất thời kh biết l đâu ra dũng khí, thẳng một mạch đến trước mặt Vu Mục ôm cổ ta mạnh mẽ hôn tạm biệt một cái, “thì thầm” lớn tiếng: “Sớm trở về một chút, sẽ nhớ mỗi ngày đó!”

Chỉ là động tác đơn giản như vậy, nhưng lại khiến cho mọi mỗi một vẻ: Vu Mục chưa bao giờ được đại lễ này thụ sủng nhược kinh nói kh nên lời, Phan Ninh giả vờ n tin mặt đỏ đến mang tai, Văn Trúc chắc hẳn là lần đầu th hai nam nhân kiss một trong đó lại còn là tác gia cô phụ trách sắc mặt âm tình bất định, còn là lần đầu tiên ở trước mặt cả quen lẫn lạ diễn một màn k*ch t*nh nên ít nhiều chút mất bình tĩnh, tay chân luống cuống mở cửa ra ngoài.

Buổi sáng ở nhà làm lỡ nhiều thời gian, tới c ty đã là chín giờ hơn, Pinka giật kêu to: “Đ ca, kh chứ? Nhân vật hàng năm đều l hết toàn bộ tiền thưởng chuyên cần như cư nhiên cũng sẽ muộn?”

vừa muốn nói chuyện Chu Kim Bảo đã tới nắm vai , nhưng lại hướng về phía Pinka nói: “Chuyện này gì kh thể lý giải chứ! Pinka em ngẫm lại xem, Hạ kỹ sư của chúng ta mới ở cùng bạn trai gần một năm, chính là đang ở thời ểm tình nồng ý ngọt gắn bó keo sơn a!” Nửa câu sau lại hướng , “Thu Đ đáng thương, ta kết hôn còn kỳ nghỉ trăng mật d chính ngôn thuận, thỉnh thoảng tình cảm mãnh liệt liền đến trễ, kh được! kh che đậy cho nữa, đổi sang quốc tịch Thụy Sĩ kết hôn !”

đem Chu Kim Bảo ném sang một bên: “Nói bậy cái gì đó! Hôm nay Vu Mục bắt đầu ra ngoài sưu tầm tư liệu, buổi sáng cùng biên tập của ta nói hai câu nên ra cửa chậm! Pinka em đừng để ý đến , thằng nhãi này từ trước đến nay kh hề đứng đắn!”

Phỏng chừng Pinka ngay từ đầu cũng tâm tình hiếu kỳ, nghe nói kh gì thú vị như thế, liền dặn dò hai chúng buổi chiều hội nghị thường kỳ đừng tới trễ, xong xoay ra.

Nhãn châu Chu Kim Bảo ở trong con mắt dài mảnh đảo một vòng: “Nói như vậy, tạm thời trở lại cuộc sống độc thân? Ăn mừng một chút ! biết một nơi tốt, buổi tối kh?”

“Kh rảnh, còn chút chuyện, tìm khác .” đích thật là đang tìm cớ chối từ, cũng kh rõ lắm là vì . Nói hồng hạnh xuất tường (ngoại tình) thật sự là dùng từ kh đúng, chỉ đơn thuần cảm th Vu Mục mới vừa ly khai liền ăn chơi đàng đ**m quả thật là kh tốt lắm.

Cái gọi là hội nghị thường kỳ chính là đại hội tổng kết mỗi tháng một lần, sự tồn tại của loại hội nghị phí tiền này là để thỏa mãn d*c v*ng b**n th** muốn phun nước miếng trước mặt mọi của tên lãnh đạo nào đó, những như chúng chỉ cần ngồi ở dưới cống hiến lỗ tai tiếp thụ SM, vào lúc bắt buộc thì vỗ vỗ tay áo rồng (áo rồng là một loại trang phục đồng bộ trong hí khúc, vằn hổ, ý Đ Đ là vỗ tay như diễn kịch).

Chiều nay cũng kh ngoại lệ, lãnh đạo bình thường khó gặp hoá trang lên sân khấu, trốn ở trong góc cầm bút chì và tập phác họa suy nghĩ thiết kế.

Muốn vẽ một cái ghế dựa hình vỏ sò, vẽ ra kiểu gì cũng giống cái củ cải trắng; làm một cái lưu tuyến phân tích, phác họa ra một thứ lại tựa như một cái đĩa lớn bên trong bày đầy dưa hấu và nho… chút buồn bực, bản thân bị cái gì vậy? Ngẩn ngơ một chút đột nhiên nhớ ra, hôm nay sau khi tan tầm tự mua thức ăn nấu cơm!

Nói thật thật sự kh ghét nấu cơm, chỉ cảm th việc suy nghĩ thực đơn phiền toái, m tháng trước đều là Vu Mục sắp xếp tốt mỗi bữa cơm tối, bây giờ gánh nặng chuyển sang vai quả thật kh thích ứng. Thực ra lúc ban đầu ăn uống vui chơi đều do tự quyết định, chưa từng th khó khăn như vầy, quả nhiên là bị Vu Mục nu chiều thành ỷ lại.

Tay chống đầu âm thầm hỏi bản thân: khoảng thời gian còn chưa gặp Vu Mục, chính mỗi ngày ăn những thứ gì? Làm những việc gì? Ban đầu làm thế nào mà vượt qua? Đột nhiên nghĩ đến m vấn đề này, liền cảm th những ngày như thế vậy mà đã trở nên xa vời đến kh thể với được.

Vào lúc tan họp hết giờ làm, Chu Kim Bảo lại nhỏ giọng nhắc chuyện chơi bar với , bởi vì mải mê suy nghĩ thực đơn bữa tối khiến cho tinh thần uể oải, sau khi cự tuyệt ta lần thứ hai lái xe về nhà.

Đã lâu kh mua đồ ăn, ở trong siêu thị rộng lớn suýt nữa lạc đường, đành từ bỏ kế hoạch bữa ăn hàng ngày đầy đủ dinh dưỡng, rốt cuộc xếp một giỏ đầy dưa chuột cà chua táo lê linh tinh gì đó lên đường hồi phủ.

Trong nhà im ắng, ở huyền quan đổi dép lê, trở về phòng ngủ cầm quần áo ở nhà tắm trước. Thư thư phục phục dọn sạch bồn tắm, lúc vươn tay l khăn tắm cảm th chút là lạ, kỹ một chút phát hiện hóa ra là trên giá khăn mặt thiếu mất một cái của Vu Mục.

“Ngu ngốc,” nhẹ giọng nói với bản thân, “Thật sự bắt đầu nhớ ta …”

Cười khổ một tiếng, vừa lau khô tóc vừa ra phòng tắm, ban nãy đã đem rau dưa hoa quả vừa mua để vào trong bếp, nh chóng rửa ăn còn xem gi tờ nhiệm vụ nữa.

Càng đến gần nhà bếp, dường như ngửi th mùi đồ ăn căn bản kh khả năng, Vu Mục đã ra ngoài thu thập tư liệu . Thảm thảm , đã đói đến nảy sinh ảo giác! cười nhạo chính kh tiền đồ, nhưng vẫn kh từ bỏ ý định k*ch th*ch hai lỗ mũi, ảo giác chưa biến mất?! Bước nh vào nhà bếp, mở đèn lên th trên bàn đã bày vài đĩa rau dưa thịt cá được bọc cẩn thận!

Trên bàn còn một tờ gi, cầm lên là chữ của Vu Mục: “Cơm ở trong lò vi ba, đồ ăn hâm nóng hãy ăn. Trong tủ lạnh rau thịt đã được chuẩn bị, cuối tuần nhớ mua đồ ăn. Nửa tháng này nhất định chăm sóc tốt bản thân.”

-

đến cuối cùng em Đ vẫn kh thực hiện đc giấc mơ làm 1 của =))))

đọc đoạn cuối Đ Đ nhớ Vu Mục thiệt dễ thương quá .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...