Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Bé Chín Đời Được Cưng Chiều

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

bịt chặt tai, rúc vai .

vẫn thấy câu cuối cùng .

sẽ hối hận! sẽ cho tất cả nhà họ Thẩm loại gì! Chỉ vì một đứa trẻ ba tuổi mà Thẩm Nghiễn Từ đến lục cũng nhận!”

Bước chân trai khựng một chút.

tiếp tục lên.

“Chú Triệu.”

.”

“Báo cho bộ phận pháp chế.”

“Chuẩn thư luật sư.”

“Tội xâm phạm danh dự, cố ý gây thương tích, đe dọa trẻ vị thành niên.”

sót một tội nào.”

👉 Chương CHƯƠNG 3

Đêm hôm đó ngủ ngon.

trai cứ ôm , chườm túi đá lên mặt .

Vết sưng bớt một chút, vẫn còn hằn dấu.

mơ mơ màng màng ngủ tỉnh, mỗi tỉnh dậy đều ở đó.

bên giường , màn hình điện thoại vẫn sáng, ánh mắt luôn dõi theo .

Sáng sớm hôm .

còn tỉnh hẳn.

lầu truyền đến một tràng động tĩnh lớn.

tiếng phụ nữ .

tiếng đàn ông quát.

Còn tiếng đồ vật rơi xuống đất.

giật tỉnh giấc, dậy mếu máo sắp .

trai từ ngoài cửa bước : “Niệm Niệm đừng sợ, ở đây.”

lầu… ai đang cãi ?” dụi mắt hỏi.

xổm xuống, giúp mang giày.

, Phương Duệ đến. Em cần xuống, để xử lý.”

Phương Duệ?

còn kịp phản ứng thì giọng phụ nữ lầu vang vọng xuyên cả tầng.

“Nhà họ Thẩm ý gì ? Chẳng chỉ đôi trẻ giận dỗi thôi ? Các gửi hẳn thư luật sư đến nhà ? Còn định đóng băng tài khoản công ty chúng ? Nhà họ Thẩm các ỷ thế hiếp !”

Ngay đó giọng bố.

Trầm thấp, bình tĩnh, từng câu từng chữ đều mang theo áp lực.

“Bà Phương, khuyên bà nên xem đoạn camera giám sát . Xem xong mà bà vẫn cho rằng chỉ mâu thuẫn giữa các cặp đôi, thì gặp ở tòa.”

Cả phòng yên lặng một phút.

đó, giọng Phương Duệ đổi.

“Đây… đây …”

.” Giọng bố hề dao động. “Con gái bà tay với con gái ba tuổi . Tát con bé một cái, còn bịt miệng cho nó kêu cứu.”

“Bà Phương, cả đời , Thẩm Bắc Uyên, từng ai dám động đến dù chỉ một sợi tóc con gái .”

lầu chìm im lặng.

trai bế lên: “Niệm Niệm ngoan, đưa em ăn sáng, chúng những chuyện .”

gật đầu, vùi mặt vai .

Khi ngang qua khúc rẽ cầu thang, lén xuống một cái.

Trong phòng khách.

Bố ở vị trí chủ tọa, bộ vest thẳng thớm, tách mặt còn bốc khói hề nhấp một ngụm.

bên cạnh bố, lớp trang điểm vẫn tinh tế, môi mím chặt thành một đường.

Phương Duệ đối diện bàn , mặt trắng bệch, hai chân như đang run rẩy.

Phương Duệ phía , còn chút vẻ ngạo mạn ngày hôm qua.

cúi gằm đầu, hai vai co rúm .

thấy .

dậy, giọng lớn cả phòng khách đều rõ:

“Niệm Niệm, đây để xem mặt nào.”

trai đặt xuống.

bước từng bước nhỏ chạy đến mặt .

xổm xuống, thấy vết đỏ má trái vẫn tan hết.

Bà nhẹ nhàng đưa tay chạm .

khẽ run lên.

“Đau…”

Vành mắt lập tức đỏ hoe.

.

dậy xoay , chằm chằm Phương Duệ.

“Ba tuổi.” Giọng bình tĩnh đến bất thường. “Cao một mét. Nặng mười ba ký. Một trưởng thành như cô, tát một cái mặt một đứa trẻ ba tuổi.”

“Cô còn mặt mũi trong phòng khách nhà ?”

Phương Duệ càng cúi đầu thấp hơn.

kéo cô một cái.

“Mau xin ! Quỳ xuống xin !”

Phương Duệ cắn chặt môi, đầu gối khuỵu xuống.

cần.”

Bố lên tiếng.

quỳ cũng vô ích.”

Ông cầm một tập tài liệu bàn , đẩy đến mặt hai con Phương Duệ.

“Ba dự án hợp tác giữa Công ty Vật liệu xây dựng Phương thị và Tập đoàn Thẩm thị, kể từ hôm nay chấm dứt bộ. Việc phê duyệt khu đất ở Đông Thành các , sẽ phản ánh tình hình thực tế với cơ quan liên quan. Còn khoản vay các ở Ngân hàng Đỉnh Thịnh…”

!” Mặt Phương Duệ trắng bệch. “Chủ tịch Thẩm, đến mức đó . Chỉ một đứa trẻ thôi, trẻ con nhớ chuyện …”

nhớ.”

Bố bưng tách lên, nhẹ nhàng thổi một .

, Thẩm Bắc Uyên, thù dai.”

Phương Duệ đột nhiên ngẩng đầu, mắt đỏ hoe trai .

“Thẩm Nghiễn Từ! cứ trơ mắt bố đối xử với nhà em như ? Chúng ở bên hai năm , …”

Một tay trai đặt lên vai .

Phương Duệ.

tức giận.

do dự.

Chỉ một câu.

“Cô nên động con bé.”

Ngày hai con Phương Duệ đưa .

Chân Phương Duệ mềm nhũn, để dìu mới nổi.

khi khỏi cửa, cô ngoái đầu một .

Trong mắt oán hận, cam lòng, hối hận.

nhiều hơn cả dám tin.

lẽ đến chết cô cũng tin.

Cái giá một cái tát.

sự sụp đổ cả gia đình .

cũng nghĩ xem…

đánh.

cô gái mà nhà họ Thẩm mong ngóng suốt chín đời mới .

khi tiễn hai con họ .

ôm lòng, lâu vẫn buông.

“Niệm Niệm còn đau ? xem, còn chỗ nào khó chịu nữa ?”

lắc đầu.

đau nữa , tối qua trai chườm đá cho con.”

Cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống.

Bà ôm chặt lấy , cằm tựa lên đỉnh đầu , bờ vai run lên từng đợt.

bảo vệ con nên công tác… đáng lẽ ở nhà…”

đưa bàn tay nhỏ vỗ nhẹ lên lưng .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...