Cô Chu, Xin Kiềm Chế
Chương 2:
Lúc này Phương Nghị mới đặt bài kiểm tra xuống, ngẩng đầu , nhe răng cười: "Cảm ơn cô nhỏ."
Cái biểu cảm đó của nó cứ như AI vậy.
bĩu môi, vừa định rời , đằng sau đã truyền đến tiếng xé gói hàng.
Cứ xé cháu trai, cháu chắc c sẽ thích món quà này!
Trong ánh mắt mong chờ của , Phương Nghị cụt hứng : "Cô, sau này cô mua đồ chơi IQ cao hơn một chút cho cháu được kh?"
như bị sét đ.á.n.h ngang tai!
Toang , bị một đứa nhóc sáu bảy tuổi khinh bỉ .
Nửa đêm bật dậy khỏi giường.
Tại cơ chứ?
Đứa trẻ sáu bảy tuổi, lại kh thích máy biến hình cơ chứ?
Ngày hôm sau trời vừa sáng, chị dâu đã đến gõ cửa.
Chị nói tối qua Phương Nghị chơi đồ chơi đến nửa đêm, ngủ quên kh đắp chăn nên bị cảm . Chị c tác, nên nhờ đưa nó khám.
bảo mà!
Kéo Phương Nghị từ trên giường dậy, bọc nó thành cái bánh chưng, cưỡi lên chiếc xe máy ện thân yêu, vội vã phóng đến bệnh viện.
Sau khi đăng ký, bước vào phòng khám.
mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang trước mặt hơi quen mắt.
Hình như đã gặp ta ở đâu ?
Sau khi kiểm tra, bác sĩ mặc áo blouse trắng nói: "Cảm lạnh do nhiễm lạnh, uống t.h.u.ố.c là khỏi."
Nói xong, ánh mắt của bác sĩ áo trắng cứ dừng lại trên .
chút cảnh giác che n.g.ự.c lại.
Bác sĩ áo trắng sửng sốt: "Cô Chu, nh vậy đã quên ?"
Hả?
còn chưa kịp phản ứng, Phương Nghị đã nh như chớp đứng dậy khỏi ghế.
"Oa, cô nhỏ, cô tìm được dượng à?"
Mặt đỏ bừng, lúc này mới chú ý tới tấm biển tên trên n.g.ự.c bác sĩ áo trắng.
Bùi Vụ!
ta... kh là hôm qua ?
Chậc!
Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!
vừa định chuồn thì Bùi Vụ đã đứng dậy, c trước mặt .
"Cô Chu làm vậy là kh hay , rõ ràng hôm qua giúp cô giải vây, kết quả cô lại vu oan cho tội bội bạc?"
Đón nhận ánh mắt hóng hớt của cháu trai, nuốt nước bọt, cố cãi lại: "Vậy, vậy ai bảo nói bậy, rõ ràng là đồ chơi mua cho cháu trai, cứ nhất quyết nói là... là loại đồ vật đó."
Phương Nghị đứng một bên trợn trắng mắt: "Cô nhỏ đừng bịa nữa, tuổi cháu chơi loại đồ chơi đó ? Cô muốn chơi thì cứ chơi, đừng lôi cháu ra làm... ưm ưm!"
Nhân lúc nó chưa nói hết, bịt chặt miệng nó lại.
Cái miệng c.h.ế.t tiệt này, đừng nói nữa!
Cháu còn muốn hiểu lầm lớn hơn nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-chu-xin-kiem-che/chuong-2.html.]
th ánh mắt như đã hiểu rõ mọi chuyện của Bùi Vụ, vỗ trán.
Xong !
Lần này hoàn toàn kh thể chối cãi được nữa.
dứt khoát bu xuôi: "Đúng là mua về chơi đ, thì nào?"
Bùi Vụ ngẩn .
Chắc ta cũng kh ngờ, lại một phụ nữ phóng khoáng đến mức thoát khỏi mọi khuôn khổ như .
ta sắp xếp ngôn ngữ một lúc lâu mới lắp bắp nói: "Cô Chu quả nhiên là, phóng khoáng thật."
dẫn cháu trai quay về nhưng Bùi Vụ lại nhắc nhở từ phía sau: "Ba ngày tiếp theo đừng quên đưa thằng bé đến tiêm thuốc."
Gì cơ?
Còn ba ngày nữa?!
G.i.ế.c cho !!
cứ nghĩ là sau này kh gặp lại nữa nên mới nói vậy, nào ngờ...
Á á á, c.h.ế.t mất thôi!
Về nhà sau khi đưa Phương Nghị tiêm, nằm trên giường lăn qua lộn lại.
Chu Nhuỵ ơi là Chu Nhuỵ.
Lần này mất mặt lớn !
Lại còn mất mặt liên tiếp ba ngày.
đào hết lỗ trên mặt đất để chui xuống .
Ngày hôm sau, đành cứng đầu tới.
Đón nhận ánh mắt thi thoảng lại hướng về phía của Bùi Vụ, th như ngồi trên đống lửa.
Ngày thứ ba, thực sự kh muốn nữa.
Đưa Phương Nghị đến cổng bệnh viện, vỗ vai nó: "Tiểu Nghị, cháu kh còn là đứa trẻ hai ba tuổi nữa, học cách tự chăm sóc bản thân đúng kh?"
Phương Nghị trợn trắng mắt: "Cô nhỏ, cô sợ bác sĩ Bùi à?"
Làm gì chuyện đ!
vội vã dặn dò vài câu, bỏ chạy.
Hai ngày nay đã làm rách hai đôi tất vì bồn chồn, dân c sở như xót ruột c.h.ế.t được.
Cô mắc nợ thì cháu trả thay.
Tiểu Nghị à, cháu hãy giúp cô chịu đựng cái tội lỗi này !
Vừa ra khỏi bệnh viện, đột nhiên th một bóng , đang vác một gói hàng khổng lồ về phía bãi đậu xe.
Cái lưng kia hơi quen thuộc.
ta, ta kh là Bùi Vụ ?
Mang theo sự tò mò, chạy theo.
Đến gần hơn, mới th.
Cái ta đang vác lại là một con búp bê hình khổng lồ được bọc trong bao tải vải bố?
Á à... bị bắt được nhé!
Chưa có bình luận nào cho chương này.