Cô Con Gái Bị Giấu Kín Của Nhà Họ Tạ
Chương 10
Cả đầu làng lập tức chìm tĩnh mịch. Tạ Minh Nghiên cạnh xe, sắc mặt dần biến đổi. Tạ Vãn Vãn đẩy cửa xe, bám tay khung cửa sang.
Ôn Lam theo phản xạ nắm chặt tay .
đàn ông rút từ trong ngực một bức ảnh cũ. Cô gái trẻ trong ảnh giống hệt Ôn Lam trong bức ảnh cũ bà.
“Lão gia tử tìm mười tám năm .” Giọng đàn ông nghẹn ngào. “Chúng nhận một email rằng thể đang ở đây. Kẹp sách, hình ảnh, hồ sơ vết thương cũ đều khớp cả. Lão gia tử dám đợi thêm, nên phái đến đón gặp ông .”
Ôn Lam . cúi đầu, đưa điện thoại cho bà xem. màn hình lịch sử email gửi đêm qua. nhận hộp thư liên lạc công khai Quỹ Khoa học Giáo dục Ôn thị. Tệp đính kèm hình chụp bức ảnh và chiếc kẹp sách bằng đồng.
Mắt Ôn Lam đỏ ửng. “Cái đứa nhỏ …”
lòng bàn tay bà:*Cứ xem thử.*
Bà nhận lời ngay. Bà chỉ : “Con cùng .”
gật đầu.
Tạ Minh Nghiên rốt cuộc cũng lên tiếng. “Khoan .”
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
Tất cả đều . đàn ông trung niên . “ các nhầm ? Dì Ôn chỉ nuôi Tạ Đường.”
đàn ông lịch sự gật đầu. “ chúng đang tìm Đại tiểu thư mất tích nhiều năm nhà họ Ôn, Ôn Dao. Còn về phần Tạ Đường tiểu thư, Lão gia tử cũng , đó đứa trẻ do Ôn tiểu thư nuôi nấng.”
xong, ông sang . “Trong xe vẫn còn chỗ. Cả hai đều thể cùng .”
Mặt Tạ Vãn Vãn tái xám . Cô chiếc xe đó, , như thể chợt nhận trống cố tình để xe ban nãy, chừa chỗ mất .
đỡ Ôn Lam lên xe. khi đóng cửa, đầu Tạ Minh Nghiên một cái. bên đường đất, lưng chiếc xe nhà họ Tạ. Gió cuốn tung bụi mù, phủ lên đôi giày da sạch bong .
lấy điện thoại , gõ một dòng chữ, qua lớp kính cửa sổ đưa cho xem.
[Gặp ở huyện nhé.]
Xe nổ máy. Ôn Lam nắm chặt tay , nỡ buông một giây nào. Lòng bàn tay bà lạnh, cực kỳ vững chãi.
bóng dáng nhà họ Tạ xa dần qua kính chiếu hậu, bỗng cảm thấy đường núi cũng chẳng khó đến thế.
Hóa những con đường, cần chen lên xe kẻ khác… vẫn thể tới đích.
Khi môn thi cuối cùng kỳ thi Đại học kết thúc, Thượng Thành đổ một cơn mưa lớn.
bước khỏi phòng thi mà mang ô. Ôn Lam bên ngoài đám đông, che một chiếc ô màu đen. Bên cạnh bà nhà họ Ôn, tay cầm áo khoác và nước ấm.
chạy ào tới. Ôn Lam nghiêng ô về phía . “Thi xong ?”
gật đầu. Bà mỉm . “ thì về nhà thôi.”
, “về nhà” mà bà căn nhà cũ núi.
Lão gia tử nhà họ Ôn xác nhận phận bà. Tên thật Ôn Lam Ôn Dao, con gái mất tích mười tám năm nhà họ Ôn. Năm đó, khi đang khảo sát các dự án công ích ở vùng núi, cô gặp sạt lở đất, xe lao xuống vách núi và già trong làng cứu sống. Khi tỉnh , cô quên nhiều chuyện, chỉ nhớ mang họ Ôn. Chiếc kẹp sách bằng đồng quà trưởng thành do chính tay Lão gia tử tặng.
Những chuyện , Ôn Lam vội vàng công khai. Bà đợi thi Đại học xong .
“Kỳ thi con quan trọng hơn những chuyện cũ .”
Lúc bà câu đó, Lão gia tử giường bệnh, đỏ hoe mắt gật đầu: “ theo Đường Đường.”
.
Từ ngữ khi thốt từ miệng nhà họ Ôn, tự nhiên hơn Tạ từng gọi.
Ngày thứ ba kỳ thi Đại học, nhà họ Tạ tổ chức lễ trưởng thành đón tuổi 18 cho Tạ Vãn Vãn. Khách sạn đặt sảnh Vân Hòa nhất ở Thượng Thành.
Tạ gửi cho một chiếc váy. “Đường Đường, con cũng đến nhé.” Giọng bà dè dặt. “Vãn Vãn trưởng thành, trong nhà đều mặt cả.”
ba chữ “ trong nhà”, vạch trần bà. Chỉ gõ chữ hỏi:[Với phận gì?]
Sắc mặt Tạ trắng bệch. Bà siết chặt chiếc hộp đựng váy. “Con lấy phận gì cũng .”
thiệp mời tên . biển tên ở bàn tiệc nhà họ Tạ cũng .
Lúc đến khách sạn, nhân viên đưa đến chiếc bàn ở góc khuất nhất. Bàn đó cùng vài học sinh thuộc dự án công ích Tạ thị, và những họ hàng xa nhà họ Tạ.
nhận , khẽ thì thầm:“Cô nhà họ Tạ tài trợ đấy ?”“Thi Đại học xong còn mặt dày đến dự lễ trưởng thành Tạ tiểu thư cơ á.”
xuống, một lời.
sân khấu, Tạ Vãn Vãn mặc bộ lễ phục màu trắng, ba Tạ dắt tay. Tạ Minh Nghiên cạnh cô . Lục Thừa Trạch cũng đến, đài, bước lên.
MC : “Tạ tiểu thư viên ngọc minh châu nhà họ Tạ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên.”
Bên vỗ tay rào rào.
cúi đầu xem điện thoại. Ôn Lam gửi tin nhắn: [ đang ở sảnh bên cạnh.]
đáp :[Đợi con.]
Ba Tạ lên phát biểu. Ông khen Tạ Vãn Vãn lương thiện, xuất sắc, trong sáng, niềm tự hào nhà họ Tạ. Tạ một bên, mắt đỏ hoe. mấy bà về phía . ánh đèn quá chói. ở một góc khuất lấp, ai chú ý.
Bạn thể thích: Chồng Giả Vô Sinh - Tôi Bỏ Trốn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
khi Tạ Vãn Vãn cắt bánh kem, MC đột nhiên :“ hôm nay còn một vị khách đặc biệt, một học sinh ưu tú từng Quỹ Giáo dục Tạ thị giúp đỡ, năm nay cũng tham gia kỳ thi Đại học. Tạ tổng, ngài mời em lên sân khấu phát biểu vài lời ?”
Nụ ba Tạ cứng đờ. Đây phần trong kịch bản. Tạ Vãn Vãn cũng ngớ . Rõ ràng MC ai đó xúi giục tạm thời, vẫn đang cố gắng hâm nóng bầu khí. “Như cũng để thể hiện nghĩa cử cao nhà họ Tạ mà.”
khán đài, một vài về phía . Tạ Minh Nghiên nhíu mày, định bước xuống ngăn cản.
dậy. Từng bước một lên phía .
Nhân viên đưa micro cho . nhận. lấy cây bút lông đặt bên cạnh, lên trống bảng ký tên:
[Chúc mừng Tạ tiểu thư trưởng thành.]
Bên rộ lên một trận khẽ. tiếp:
[Cảm ơn chú Tạ, dì Thẩm từng tài trợ cho cháu.]
từng.
Sắc mặt ba Tạ biến đổi. Môi Tạ nhợt nhạt. Tạ Vãn Vãn nắm chặt dao cắt bánh, đầu ngón tay trắng bệch. MC tắt hẳn nụ .
lúc , bên ngoài sảnh tiệc chợt truyền đến một trận huyên náo. bước vội , ghé tai ba Tạ nhỏ vài câu. Sắc mặt ba Tạ lập tức sầm xuống.
đài cũng bắt đầu dậy.“Lão gia tử nhà họ Ôn tới ?”“ sảnh , hình như ở sảnh bên cạnh.”“Hôm nay tiệc nhận nhà họ Ôn cũng tổ chức ở khách sạn ?”
Nhà họ Ôn ở Thượng Thành ít khi tổ chức tiệc tùng. Lão gia tử ốm đau nhiều năm, Quỹ Khoa học Giáo dục Ôn thị luôn hoạt động vô cùng kín tiếng. hôm nay, cửa sảnh Tinh Hà bên cạnh trải thảm dài, những tới dự đều giới giáo dục, giới nghiên cứu khoa học và những gia tộc danh giá lâu đời.
Vài vị khách quý nhà họ Tạ mời đến dậy định ngoài. Ba Tạ chẳng màng đến kịch bản sân khấu, vội bước xuống giữ .
“Trần đổng, ngài đây …”
Đối phương khách sáo. “Tạ tổng, hiếm khi Ôn Lão gia tử lộ diện, qua đó chào hỏi một tiếng.”
Tạ Vãn Vãn sân khấu, sắc mặt nhợt nhạt từng chút một. Bánh kem lễ trưởng thành cô còn cắt. Mà trong sảnh bỏ mất một phần ba.
Tạ Minh Nghiên , ánh mắt âm u. “ cô giở trò ?”
đặt bút xuống, bước ngoài. Tạ đuổi theo.
“Đường Đường, sảnh bên cạnh rốt cuộc xảy chuyện gì?”
đáp lời. bước đến cửa sảnh Tinh Hà. Cánh cửa vặn mở . Ôn Lam bên trong.
Bà mặc một bộ sườn xám màu xanh mực, tóc bới cao, cổ đeo mặt dây chuyền chiếc kẹp sách bằng đồng sửa . Bà còn dì Ôn mặc áo vải thô kệch sống vùng núi nữa. khi , ánh mắt bà vẫn giống y hệt như phụ nữ bên bếp lửa đơm cho bát mì ngày .
“Đường Đường.” Bà đưa tay về phía .
bước tới, nắm lấy tay bà.
Ôn Lão gia tử xe lăn, dáng gầy ánh mắt minh mẫn. thấy , hốc mắt ông dần đỏ lên.
“Đây Đường Đường ?”
Ôn Lam gật đầu. “Con gái con.”
Ông : “, lắm.”
tụ tập ở cửa ngày càng đông. Ba Tạ, Tạ Minh Nghiên, Tạ Vãn Vãn đều đang cách đó xa. Bọn họ lẽ vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .
Ôn Lão gia tử đưa micro cho Ôn Lam. Ôn Lam nhận. Bà .
“Đường Đường, con .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.