Cô Dâu Quân Nhân Thập Niên 90: Chồng Đặc Công Biệt Tích
Chương 91: Nhờ giúp đỡ, phải thêm tiền
Cẩm Thư bước qua Lâm Mỹ Lệ, ngồi xuống cạnh Tôn , hành động này chọc tức Lâm Mỹ Lệ.
“ lớn đã cho phép cô ngồi đâu? Đại ca, xem , con nhỏ này kh một chút quy củ gì cả!”
Hai đàn trong phòng, một là chồng của Lâm Mỹ Lệ, một là bác của Lâm Nghị Hiên, Lâm Loa.
Lâm Loa bị Lâm Mỹ Lệ - cây đũa thối kia - xúi giục mà nổi cáu, ta bĩu môi lên, chuẩn bị ra vẻ bề trên để mắng Cẩm Thư, thì Tôn lên tiếng.
“Bây giờ là thời đại nào , còn l m cái quy củ rác rưởi của xã hội cũ đáng ghét ra nói? Nhà kh giảng những thứ đó đâu.”
Cẩm Thư về muộn, Tôn cũng kh vui lắm.
Nhưng dù kh vui thế nào, đây cũng là chuyện riêng của nhà bà, chưa tới lượt ngoài chỉ tay năm ngón.
Trước mặt ngoài, Tôn bảo vệ con dâu .
“Cô gái về nhà này cũng được một thời gian , chúng làm bậc trên kh tới thăm cô, cô cũng kh thời gian tới thăm chúng ?” Lâm Loa phát khó.
“Đúng là kh thời gian ạ, lẽ là vì lúc mẹ chồng hôn mê, kh họ hàng nào giúp đỡ, một bận kh xuể.” Cẩm Thư trả lời kh nhạt kh vừa.
Trong mắt Tôn lóe lên tia hài lòng, bà hài lòng với câu trả lời của Cẩm Thư.
“M hôm đó, vừa vắng nhà c tác.” Lâm Loa miễn cưỡng tìm lý do.
“Ồ, vậy ra lần này tới là để nhờ mẹ chồng giới thiệu đối tượng cho ?”
“Vợ còn sống tốt, giới thiệu cái gì đối tượng?” Lâm Loa bị cô hỏi cho ngây , kh theo kịp đầu óc của Cẩm Thư.
“Ông kh tới được, nhà cũng kh tới, vậy chắc kh góa vợ thì cũng độc thân, lên cửa là muốn mẹ chồng giới thiệu đối tượng cho .”
“Cô!!!” Mặt Lâm Loa bị cô ta chọc tức đỏ cả lên.
“Ha ha ha!” Tôn bật cười.
Bài hát trên radio, vừa khéo chuyển từ “Tống biệt” sang “ biết em đang chờ kh”, thật là hợp cảnh.
“Bác ơi, bác biết cháu đang chờ bác kh, nếu bác thực sự quan tâm đến nhà cháu?” Cẩm Thư chỉ thiếu chút nữa là hát lên .
Bình thường cô chỉ ít nói thôi, kh nghĩa là cô kh biết chọc tức khác.
Lâm Loa bị Cẩm Thư chọc tức đến mức suýt quên mất ý định tới đây, may mà chú họ Lâm bên cạnh đẩy ta một cái, Lâm Loa mần kìm nén cơn tức nói ra ý định.
“Lần này chúng tới tìm cháu, là muốn nhờ cháu giúp một việc.”
“Ồ.” Nhờ giúp đỡ mà còn thái độ thế này?
Cẩm Thư quyết định, dù ta nói gì, cô cũng sẽ từ chối.
“Nhà cô một họ hàng xa, trong tay quyền thế, cô giúp chúng qua lại một chút.”
“Cháu qua lại thì tác dụng gì, ta biết cháu là ai?”
Cẩm Thư hơi kinh ngạc.
Nhà họ Vu tính khí nhỏ nhen như thế, mà còn quen được họ hàng quyền thế?
thái độ của Lâm Loa, dường như họ hàng xa kia thân phận kh thể coi thường.
Chắc c là kh dính dáng gì tới nhà họ Vu, quan hệ khá xa.
Bằng kh Trương Chiêu Đệ đã kh đến nỗi kh tiền mua đơn t.h.u.ố.c bí truyền sinh con trai, nhiều lần chạy tới chỗ cô vặt l cừu.
“Ngày kia, là thượng thọ sáu mươi sáu của bà nội cô, họ hàng đó chắc c sẽ tới, kh tới, thì phu nhân của cũng sẽ tới, cô chỉ cần ở trước mặt họ nhắc tới nhà máy của chúng , để bà ấn tượng là đủ .”
“Ngày kia tiểu thư nhà chưa chắc đã thời gian, để bàn sau .” Tôn lên tiếng, đưa ra câu trả lời mập mờ.
L cớ nói kh khỏe, bảo Cẩm Thư tiễn khách.
Đóng cửa lại, trong nhà chỉ còn hai mẹ con.
“Mẹ, mẹ cũng muốn con ạ?” Cẩm Thư hỏi Tôn .
Vừa câu trả lời mập mờ của mẹ chồng, kỳ thực đã là biểu thị thái độ , bà muốn Cẩm Thư về.
Chỉ là Lâm Loa bọn họ trí th minh quá thấp, kh lĩnh ngộ được ý của Tôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-dau-quan-nhan-thap-nien-90-chong-dac-cong-biet-tich/chuong-91-nho-giup-do-phai-them-tien.html.]
Nếu Tôn kh muốn Cẩm Thư , đã dùng cách thái độ cương quyết hơn để từ chối, tuyệt đối kh là câu trả lời mập mờ như bây giờ.
“Nhờ giúp việc, mà xách m thứ rác rưởi này lên cửa, thật kh thành ý chút nào.” Tôn chỉ chỉ m món bánh kẹo “Kinh Bát Kiện” trên bàn, đây là đồ Lâm Loa mang tới.
Ý nói: Nhờ giúp đỡ, thêm tiền.
Ngày mai Lâm Loa tới, chắc c sẽ còn mang đồ theo.
“Thượng thọ lão thái thái nhà họ Vu, con về một chuyến cũng tốt.”
“Mẹ cũng muốn con bợ đỡ quyền quý?” Cẩm Thư cười hì hì.
“Cái đó thì kh cần, mẹ sắp về hưu , Nghị Hiên lại ở trong quân do, con kiếm tiền bằng năng lực của , nhà ta kh cần cầu tới .”
Tôn lòng tự trọng cao, bà kh thích quản chuyện nhà khác, bà cũng kh muốn nhờ khác giúp việc.
Đối với Tôn mà nói, đóng cửa lại, sống cuộc sống của nhà , là tốt nhất.
“Mẹ bảo con lộ mặt, là vì sự an toàn của con, bác họ xa đó của con trong tay nắm giữ dự án đầu tư, nhà máy thực phẩm nằm trong phạm vi d sách khảo sát của ta, con xuất hiện trước mặt ta, Trần Quốc Đ kiêng kỵ mối quan hệ này, kh dám động vào con.”
Tôn thở dài.
“Mẹ kh muốn con nhúng tay vào chuyện nhà máy thực phẩm, con cứ muốn nhảy vào.”
Kh khuyên được Cẩm Thư, Tôn chỉ thể dùng cách bà nghĩ ra để bảo vệ Cẩm Thư.
Cẩm Thu thể cảm nhận được thái độ của mẹ chồng đối với cô hơi lạnh nhạt, đây cũng là bình thường.
Từ góc của Tôn , Cẩm Thư l thân liều lĩnh dính vào chuyện nhà máy thực phẩm là kh sáng suốt, Cẩm Thư giấu Tôn ra ngoài với Thủy Linh, làm Tôn phật lòng.
Nếu bây giờ Cẩm Thư nói với Tôn , cô và Lâm Nghị Hiên hợp tác đấu với Trần Quốc Đ, là muốn trả thù cho Tôn , Tôn chắc c sẽ bỏ qua mọi hiềm khích với cô, thậm chí sẽ càng thích Cẩm Thư hơn.
Nhưng Cẩm Thư kh thể làm vậy.
Kế hoạch của cô, mắt xích nối tiếp nhau, bố cục quá lớn, tính cách Tôn quá thẳng, dễ hỏng việc.
Vì vậy Cẩm Thư thà tạm thời để mẹ chồng trong lòng chút vướng mắc nhỏ, đợi đến khi đại cục đã định mới nói với Tôn , đây cũng là ý của Lâm Nghị Hiên.
Tuy rằng Tôn thể trong thời gian ngắn sẽ chút ý kiến với cô, nhưng để duy trì mối quan hệ này, Cẩm Thư kh nóng vội.
Việc giải quyết thì mâu thuẫn tự nhiên hết, dù mẹ chồng thể khóc vì đồ ăn khó ăn, thì thể xấu xa đến đâu chứ?
Lâm Mỹ Lệ từ nhà họ Lâm ra, suốt đường đều nói xấu Cẩm Thư và Tôn .
Lâm Loa bị Cẩm Thư “luận đoán góa vợ” chọc tức kh nhẹ, cũng theo đó cùng chửi.
Hai nhà này, mỗi nhà đều tâm tư riêng.
Lâm Loa muốn lợi dụng Cẩm Thư để dựa quan hệ thăng chức tăng lương, Lâm Mỹ Lệ muốn dựa vào Lâm Loa, để ta cho thằng con ngốc nhà một chức vụ nhàn hạ.
“Vu Tiểu vẫn chưa đồng ý , chúng ta làm thế nào?” Ông chú họ Lâm hỏi.
“Tôn thích chiếm tiện nghi, bà ta chắc c là đang chờ mang đồ tới, ngày mai bảo con dâu Tiểu Tĩnh của qua, để cô dẫn cô con dâu nhà quê của nhà Tôn mua sắm quần áo, Vu Tiểu chưa từng th thế giới bên ngoài, bỏ ra ba mươi năm mươi là xong ngay.”
Lâm Loa mà gắp thức ăn, trong lòng , một tiểu thương một tháng thể thu nhập hai ba trăm là kh tệ .
Bỏ ra ba mươi năm mươi mua quần áo cho tiểu thương, cô ta kh cảm động đến rơi nước mắt, cảm kích đội ơn ?
“Tiểu Tĩnh với Vu Đình là bạn học, với Vu Tiểu cũng coi như quen biết, cô ra mặt là thích hợp nhất.” Lâm Mỹ Lệ nịnh hót.
“Tiền này bà ra nhé.”
“??”
“Việc làm xong, con trai bà cũng được lợi, còn việc, trước đây, ngày mai bảo Tiểu Tĩnh tới nhà bà l tiền.”
Lâm Loa nói xong leo lên xe đạp phóng , để lại Lâm Mỹ Lệ và chồng ở nguyên chỗ mắng c.h.ử.i bới bác.
“Đồ keo kiệt bủn xỉn, ta nhờ giúp việc, bảo chúng ta trả tiền?”
Sang ngày hôm sau.
Cẩm Thư đang ngủ say, bị tiếng gõ cửa kỳ lạ đ.á.n.h thức, mang theo tức giận lúc thức dậy mở cửa, đối diện một khuôn mặt kỳ lạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.