Cô Dâu Thay Thế Và Thiếu Gia Tàn Tật
Chương 9:
Giang Thiếu Thành ho khan hai tiếng, liếc Phùng Quốc An.
- Ông rõ hơn ai hết tại Phùng Lộ lại bỏ trốn, tại lại để Đường Thu thay cô ta gả cho . tin rằng nợ vợ một lời xin lỗi.
Xin lỗi ư? Hai mươi triệu còn chưa đủ ?
- Con ếm nhỏ này tự ý chọn cách leo thang địa vị xã hội. Giờ còn muốn chúng xin lỗi nó ? - Vẻ mặt Trần Mạn đầy vẻ cay độc.
Giang Thiếu Thành ho khan một tiếng, Hà Lôi tát Trần Mạn một cái.
- Đây là lời cảnh cáo của bà, Phùng phu nhân, vì dám nói xấu thiếu phu nhân nhà họ Giang! - Vừa nói, vừa chộp l con d.a.o nằm cạnh bát trái cây; lưỡi d.a.o lạnh ngắt, như thể sắp cắm phập vào cổ họng bà chỉ trong tích tắc.
Trần Mạn ngậm miệng, sợ hãi kh nói nên lời.
Lợi dụng lúc Phùng gia im lặng, Hà Lôi nói tiếp.
- Bà cho rằng chúng kh tìm hiểu một cô dâu lại bị đổi l một cô dâu khác ? Phùng Lộ đã rời hai tiếng trước hôn lễ, và cô Phùng Dao còn tiễn cô nữa. Bà đã tính toán cho thiếu phu nhân nhà ta cưới thiếu gia nhà ta. Thật vô lý, lại còn nói là ép buộc Phùng Lộ để cô thế chỗ! Giờ lại còn dám bôi nhọ th d của thiếu phu nhân nhà ta nữa chứ!
Nói xong, Hà Lôi đ.â.m d.a.o vào ghế sofa, rạch một đường dài trên ghế. Nghe tiếng động, hai nhà họ Phùng giật , run rẩy sợ hãi.
- Xin lỗi!
Phùng Quốc An suýt nữa thì quỳ xuống. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Trần Mạn là đầu tiên chịu thua, cúi đầu nức nở.
- Chúng xin lỗi... thực sự xin lỗi, Giang thiếu gia. Chúng đã sai khi hãm hại Đường Thu. Chúng sẽ kh bao giờ tái phạm nữa!
Giang Thiếu Thành ho khan liên tục.
- Vợ mới là đáng được bà xin lỗi. Bà cần sự tha thứ của cô !
- Là lỗi của chúng , Đường Thu. Xin hãy tha thứ cho chúng . - Trần Mạn cố gắng nói ra.
Sự vô lý của tình huống này kh hề khiến Đường Thu bỏ qua. Nhà họ Phùng luôn coi cô như hầu cần được sai khiến. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng ngày họ sẽ quỳ gối cầu xin lòng thương xót của cô.
Giang Thiếu Thành nhận ra sự im lặng của Đường Thu. Chắc hẳn cô đã từng bị họ ức h.i.ế.p nhiều, nghĩ, lòng hơi nhói đau. luồn tay vào tóc cô, như thể cô là một sinh vật nhỏ bé, ngây thơ trong vòng tay .
- đã nói , giờ em là của , sẽ kh để ai làm hại em. Nếu em cảm th bị oan ức, sẽ bắt họ quỳ xuống xin lỗi.
Đường Thu cảm th vui sướng dâng trào trong lòng khi th nhà họ Phùng bị hạ bệ. Từ nhỏ, cô đã bị bọn họ đ.á.n.h đập, mắng nhiếc, bị gán cho cái mác hạ đẳng, chỉ đáng sống trong bóng tối, cả đời bị chà đạp dưới chân. Giờ đây, đàn mà cô mới cưới được một ngày lại muốn bắt họ quỳ xuống cầu xin cô tha thứ. Cô cảm th hơi biết ơn.
- Kh cần quỳ đâu, sợ ảnh hưởng đến vận may của em. Nhưng bọn họ đã sai một ều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-dau-thay-the-va-thieu-gia-tan-tat/chuong-9.html.]
- Về chuyện gì? - Giang Thiếu Thành hỏi.
- Bọn họ gọi là Thiếu gia, thì gọi em là Thiếu phu nhân cũng đúng thôi. Dù em cũng là vợ của mà. - Đường Thu mỉm cười nhẹ. Cảm giác như được ngắm một b hoa nở rộ, hương thơm thoang thoảng, tươi mới, mang theo hơi ấm như tan chảy vào tận xương tủy.
- Em nói đúng. Bọn họ nói nhầm! - Giang Thiếu Thành liếc Hà Lôi, gật đầu vung d.a.o gọt hoa quả về phía ba .
- Thiếu phu nhân kh rõ nghĩa ?
Nhà họ Phùng kh muốn khuất phục, nhưng họ kh còn lựa chọn nào khác.
- Xin thiếu phu nhân thứ lỗi. Chúng cầu xin sự tha thứ của cô.
- chấp nhận lời xin lỗi của các , nhưng ều đó kh nghĩa là tha thứ cho các . Hãy coi đó là lòng tốt của khi chọn kh làm ầm ĩ chuyện này lên.
Mọi thứ mà nhà họ Phùng đã làm với cô bao năm qua vẫn còn in đậm trong tâm trí Đường Thu. Làm cô thể tha thứ cho họ được?
Nhà họ Phùng tr vừa tức giận vừa nhục nhã khi Đường Thu từ chối tha thứ cho họ. Nếu kh Giang Thiếu Thành ở đây, họ chắc c đã đ.á.n.h c.h.ế.t cô , nhưng ở đây, họ chỉ thể nghiến răng ken két cúi đầu.
Giang Thiếu Thành nhà họ Phùng bằng ánh mắt lạnh lùng.
- Đường Thu là vợ . tin rằng từ giờ trở , các đều biết nên và kh nên đối xử với cô như thế nào.
Nhà họ Phùng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng mỗi đều một nỗi oán hận âm ỉ. Dù thì, bệnh này cũng sẽ c.h.ế.t thôi; còn thể bảo vệ cô ta được bao lâu nữa? Một khi , sẽ đến lượt con nhỏ khốn khổ kia!
Đứng ngoài quan sát, Giang Minh vẫn chưa thỏa mãn. sải bước theo sau trai với vẻ bực bội, trong khi Hà Lôi đẩy xe lăn của ra.
- trai, chúng ta nên đổi cô với Phùng Lộ.
Giang Thiếu Thành đã định lên xe. ho khan một tiếng, bảo Đường Thu lên xe trước. Cô gật đầu vâng lời. đóng cửa xe lại thẳng vào mắt Giang Minh.
- Đủ .
Giang Minh trai ốm yếu của , vẻ mặt đầy thiện chí hiện rõ trên mặt.
- Em làm vậy là vì tốt cho thôi. Để bọn họ bắt l cô dâu mới này tức là đang sỉ nhục đ. Em...
- Vì tốt cho à? - Một tiếng ho khan vang lên.
- Em chọn một con đàn bà béo ú, xấu xí, tính tình khó ưa, lại còn cặp kè với đàn khác, thế mà em còn nói là vì tốt cho ? chưa c.h.ế.t đâu, Giang Minh. Cho đến lúc đó, chuyện của cứ để tự lo liệu!
Giang Minh rùng trước giọng nói u ám của Giang Thiếu Thành, như thể ác quỷ đến đòi mạng. cảm th một cảm giác bất an kỳ lạ. Từ khi nào mà trai yếu đuối của lại cái vẻ uy hiếp, áp đặt như vậy?
Thôi kệ. ta vẫn chỉ là một thằng rác rưởi vô dụng. Chuyện này chưa kết thúc!
Chưa có bình luận nào cho chương này.