Cô Đồng Nhỏ
Chương 3:
Cái tính mà, vốn dĩ đã chút bướng bỉnh.
Họ càng bảo tránh xa Tề Hủ, lại càng th tò mò.
thực sự muốn xem thử Tề Hủ rốt cuộc là lai lịch thế nào?
Mà lại dám gọi thẳng biệt d "cô đồng nhỏ" của như vậy.
4
Tối hôm đó, nhân lúc Hứa Ký đã ngủ say, lẻn đến trước cửa nhà Tề Hủ.
Chiếc cổng sắt đen kịt cao tới tận ba mét.
Nếu là ở dưới quê, đừng nói là ba mét, kể cả ba mươi mét thì cũng thể để cho Minh Uyên đưa bay thẳng lên trên.
thầm thở dài một tiếng.
Bây giờ kh còn như xưa nữa, Minh Uyên đã bước vào thời kỳ tu luyện từ hôm kia, để kh bị ảnh hưởng, đã một lên núi ở quê để bế quan.
Còn Chi Chi thì lại sợ bị Tề Hủ phát hiện bắt luyện đan, nên cứ trốn biệt trong phòng kh dám ra ngoài.
nhíu mày.
Xem ra tr thủ thời gian học cho bằng được chiêu Ngự kiếm phi hành trong cuốn sách của nội mới được.
Trong lúc đang loay hoay chưa biết làm .
A Viện từ trong hồ lô bay ra: "Hứa Nặc, cần giúp gì kh?"
"Giúp ?"
sắc mặt của A Viện còn trắng bệch hơn cả dạo trước, tốt bụng nhắc nhở.
"Cái đó... A Viện này, cô còn muốn đầu t.h.a.i nữa kh đ?"
A Viện chớp chớp mắt: "Muốn chứ! Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc giúp cô?"
"Hiện giờ trên cô kh huỳnh thạch, tu vi lại cực kỳ thấp, sợ cô..."
chưa nói hết câu nhưng A Viện đã lập tức hiểu ý.
Cô gật đầu: "Cũng đúng, vẫn chưa tìm th hậu duệ của tên tra nam kia, kh thể vì chuyện này mà hồn phi phách tán được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-dong-nho/chuong-3.html.]
"???"
Thái dương bắt đầu giật liên hồi.
Lăng Tuyết bỏ nhà để tìm ánh trăng sáng của tên tra nam, giờ đến lượt A Viện bảo muốn giữ hồn để tìm hậu duệ của gã chồng tệ bạc?
Nếu họ mà làm hại thật thì chẳng c đức của sẽ bị trừ sạch thành số âm ?
Kh được, tuyệt đối kh được!
lắc đầu nguầy nguậy, đột ngột nắm l cổ tay A Viện, nhét thẳng cô vào trong hồ lô.
Vừa nhét vừa đe dọa A Viện: "Sau này đừng nói m lời như vậy nữa, nếu còn tái phạm, sẽ tìm Hứa Phán Phán gây rắc rối đ."
A Viện: "..."
5
vòng qu tường bao nhà Tề Hủ một vòng.
Và kết quả khiến vô cùng thất vọng.
Xung qu tường bao chẳng l một cái cây nghiêng ngả nào, cũng kh cái lỗ ch.ó nào để chui vào.
chiếc cổng cao lớn, uy nghiêm, khẽ thở dài.
Chẳng lẽ lại bắt lôi Bùa Nổ ra để nổ tung bức tường nhà ta thành một cái lỗ ?
"Tiểu hữu, cớ đêm hôm khuya khoắt lại lảng vảng qu nhà ta thế này?"
còn đang mải suy nghĩ thì bên trong cửa bỗng vang lên một giọng nói già nua.
còn chưa kịp né tránh thì cánh cửa lớn đã từ từ mở ra.
c.h.ử.i thầm trong bụng một tiếng: "Cái đậu x rau má!" đành bấm bụng đối mặt với vừa bước ra.
Đó là một lão mặc bộ đồ Đường màu đen thêu chỉ vàng, dáng thẳng tắp, khí chất phi thường. Ông đặt hai tay sau lưng, đôi mắt sâu thẳm kh th đáy.
Đây chắc hẳn là Tề lão gia t.ử .
dẹp bỏ vẻ lười biếng, đường hoàng bước tới trước mặt , cung kính chào: "Ông nội Tề, cháu chào ạ."
Ông lão khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng: "Cháu là cô con gái nhỏ mới được nhà họ Hứa đón về, Hứa Nặc kh?"
hơi ngạc nhiên: "Ông nội Tề, cũng biết cháu ạ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.