Cô Gái Nhỏ Bên Công Trường
Chương 3:
7
Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt là đôi chân của một phụ nữ, đang quẫy đạp như bơi lội.
Sau đó, dưới ánh đèn đỏ chói mắt, th cô ta trần truồng nằm trên giường, cơ thể vặn vẹo dữ dội.
Đôi tay cô ta ên cuồng cào cấu lên ngực, cổ ghì mạnh ra sau, mắt trợn ngược kh kiểm soát, chỉ còn lại một mảng tròng trắng lớn đáng sợ.
rõ ràng, cô ta đang trải qua nỗi đau vô cùng lớn.
Nhưng cô ta cứ thế cố chịu đựng, kh phát ra một tiếng động nào.
phụ nữ này, là mẹ của cô bé kh?
Lúc này tấm màn vẫn chưa được kéo hết, đang định bước vào, thì cô bé lại dừng bước, cô bé hoảng sợ quay lại, đẩy ra.
Chuyện gì vậy, kh cô bé kéo đến để giúp đỡ ?
Mãi cho đến khi liếc th phía bên kia giường, mới sực tỉnh.
Bên trong còn một đàn đứng đó.
ta kh th nhưng đã th nửa dưới khuôn mặt ta.
Và cả những thớ thịt tích tụ trên mặt nữa.
8
Hôm đó ngồi xổm ở góc tường đối diện, cho đến khi trời tối hẳn, đàn mới từ bên trong bước ra, lên chiếc Mercedes-Benz, phóng mất.
đang do dự kh biết nên vào kh, thì đèn trong lều bỗng nhiên tắt, tấm màn cửa mở ra.
Cô bé từ bên trong bước ra, mặt đầy vệt nước mắt.
Cô bé vừa th , hít hít mũi, mỉm cười với một cái, ánh mắt u buồn lại thêm chút ánh sáng.
chạy đến:
"Mẹ em ngủ à? Bà đỡ hơn chưa?"
Cô bé gật đầu, từ trong lòng móc ra một cuốn sổ nhỏ cũ nát, viết chữ lên đó.
Một lúc sau, cô bé đưa cho xem, trên đó viết:
"Cảm ơn, ."
"Nhưng ... lúc nãy nên vào giúp kh... đàn kia đang làm gì bên trong?"
Nghe nhắc đến ta, ánh mắt cô bé cụp xuống một lúc, lại bắt đầu viết chữ.
"Ông ta, xấu."
Th ba chữ này, đầu "ầm" một tiếng.
Chẳng lẽ đã làm chuyện gì táng tận lương tâm với hai mẹ con họ?
Năm đó, hoàn toàn kh nhận ra sự phức tạp và hiểm ác ẩn chứa trong thế gian, lúc chỉ một suy nghĩ:
Nếu đúng là như vậy, trách nhiệm ngăn cản ta.
"Rốt cuộc ta đã làm gì, em nói cho biết , xem nên báo cảnh sát kh..."
Ánh mắt cô bé trở nên hoảng sợ, ra sức lắc đầu với , viết liền m dòng.
"Kh được"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-gai-nho-ben-cong-truong/chuong-3.html.]
"Chưa đến lúc"
" về trước "
Đọc xong, đấu tr tư tưởng một lúc.
Nếu cô bé kh muốn nói, cũng kh cách nào.
cầm l cuốn sổ từ tay cô bé, viết số ện thoại và tên của lên đó.
"Đây là ện thoại của , tên Lưu Dương, nếu chuyện gì thì gọi cho ngay lập tức... Thế này nhé, đến lúc đó em cứ dùng ngón tay gõ vào ống nghe, sẽ biết là em."
Cô bé nhận l, cảm kích gật đầu với .
Đi được vài bước, chợt nhớ ra, quay đầu hỏi:
"À, em tên gì?"
Cô bé viết tên lên, nh chóng chạy đến trước mặt , trang trọng đưa bằng hai tay cho xem:
"Khương Nhất Na."
Vài đêm sau đó, thường xuyên mất ngủ.
Cứ sờ ện thoại dưới gối ra xem, sợ bỏ lỡ cuộc gọi.
Rốt cuộc mẹ của Khương Nhất Na đã xảy ra chuyện gì?
Tại Khương Nhất Na kh dám nói sự thật cho , cũng kh dám tìm cảnh sát?
Hai vấn đề này khiến trăn trở mãi.
Kh ngờ, chỉ vài ngày sau đó, lại tìm th câu trả lời cho hai vấn đề này trên một đồng nghiệp.
9
nh, thời gian đã đến tháng 5 năm 2008.
Trong khoảng thời gian này Khương Nhất Na kh xuất hiện ở c trường, cũng kh liên lạc với .
Tiến độ c trình ngày càng gấp rút, mọi đều sớm về khuya, bận rộn với c việc trong tay một cách máy móc, kh thời gian nghĩ đến những chuyện khác.
Ngay vào thời ểm mấu chốt này, c trường đã xảy ra một chuyện.
Một c nhân bị sa thải.
Ban đầu, phát hiện ta kh ổn trong ký túc xá, tưởng ta bị ốm.
Liền gọi mọi đến xem cần đưa bệnh viện kh.
Kết quả trong đám đ vây xem, nói, ta kh bị ốm:
" ta là bị lên cơn nghiện sau khi kh được dùng thuốc."
Chỉ một câu nói, mọi liền hiểu ra.
Nơi như c trường này, kh thể nghiện ma túy tồn tại.
Cấp trên đã cử đến th toán tiền c của ta, đuổi ta .
Lúc đó cũng ở trong đám đ vây xem.
ta vặn vẹo đau đớn trên giường, thầm nghĩ:
"Thì ra là vậy... Mẹ của Khương Nhất Na, cô ta cũng vậy!"
Ngày hôm đó, chuyện này đã gây chấn động kh nhỏ cho .
Chưa có bình luận nào cho chương này.