Có Không Giữ, Mất Đừng Tìm
Chương 5:
Ngày hôm sau, thực sự kh đến.
Khi ở phòng thí nghiệm, thậm chí còn quên mất chuyện này.
Buổi tối về nhà, khi ngang qua cửa hàng cây cảnh, đã bước vào xem.
Khi đang xem, lập tức thích loài lan hồ ệp.
Những b lan hồ ệp màu tím nhạt nở trên những cành mảnh, đẹp.
Chủ cửa hàng nói với rằng loài lan hồ ệp này hơi khó chăm sóc, cần tốn nhiều c sức.
Ông cũng cho biết những ều cần lưu ý.
Về nhà, đặt hoa lan dưới bệ cửa sổ.
Nơi này thoáng gió và thể hấp thụ ánh nắng mặt trời, nhưng kh quá nóng.
Sau khi tra cứu th tin liên quan ở trên mạng, cẩn thận tưới nước và bón phân.
di chuyển vị trí của nó theo nhiệt độ.
Sau khi làm xong một loạt việc, tiếng chu ện thoại chói tai lại vang lên: "Trâu Lang, làm đây. Văn Phàm..."
Phương Lẫm ở đầu dây bên kia hoảng loạn, nói kh rõ ràng.
“Phương Văn Phàm bị dị ứng hải sản, chỉ cho thằng bé ăn một ít cua thôi, lại nghiêm trọng thế này. Trâu Lang, làm đây, em thể đến xem kh?”
"Phương Lẫm, đến để làm gì, đâu bác sĩ. Phương Văn Phàm bị dị ứng hải sản, đưa thằng bé đến bệnh viện , lại gọi ện cho , hay là kh biết số ện thoại của bệnh viện?"
Nói xong, cúp máy.
Kh lâu sau, vừa ra khỏi c ty.
Phương Văn Phàm chạy đến trước mặt .
Thằng bé vẫn mặc áo bệnh nhân.
Chắc hẳn nó đã trốn khỏi bệnh viện.
Vì dị ứng hải sản, cơ thể nó khó chịu, cũng gầy nhiều.
Bàn tay nhỏ của nó kéo áo .
"Mẹ, mẹ thật sự ly hôn với bố ? mẹ kh đến thăm con khi con bị bệnh?"
"Mẹ, bế con . Con kh khỏe."
Thằng bé giơ hai tay ra xin bế.
Tim thắt lại.
Tay trong túi hơi run rẩy.
Nhưng chỉ l ện thoại ra, gọi đến bệnh viện.
"Kh khỏe thì đến bệnh viện. Tìm mẹ cũng vô ích."
nói lạnh lùng.
đưa Phương Văn Phàm đến bệnh viện.
Cho đến bây giờ, mới nhận ra Phương Văn Phàm và bố thằng bé, Phương Lẫm, giống nhau đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-khong-giu-mat-dung-tim/chuong-5.html.]
Kh chỉ về ngoại hình, mà còn về tính cách.
Một buổi tối bình thường.
Sau khi chăm sóc xong hoa lan hồ ệp. một bạn đại học đã lâu kh liên lạc gọi ện cho .
"Trâu Lang, lâu kh gặp nhỉ."
"Đúng vậy, Dư Đào." trả lời.
"À, thứ bảy này chúng định tổ chức một buổi họp mặt bạn bè đại học. Nhà khoa học Trâu, nhất định đến nhé."
"Kh được từ chối nhé, trước đây chúng ta đã hứa sẽ tụ tập với nhau mà, còn nói ai kh đến là kh tình nghĩa, nhớ kh?"
Lời nói của Dư Đào khiến kh nỡ từ chối, nhớ lại quãng thời gian đại học tươi đẹp và ngây thơ.
mỉm cười: "Được, sẽ đến."
Sau khi cho địa chỉ, Dư Đào cúp máy.
Thứ bảy, đến địa chỉ tổ chức buổi họp mặt.
Đó là một phòng riêng trong một nhà hàng.
Khi vừa mở cửa, th những gương mặt vừa quen vừa lạ.
Mọi dường như kh thay đổi, nhưng cũng thay đổi, nhưng vẫn thể nhận ra ai là ai.
Hai nữ sinh viên từng chơi thân với th , liền chạy đến.
"Đây kh là Trâu Lang , cuối cùng cũng chịu đến gặp chúng ."
Mặt họ hơi ửng hồng.
cười và nói: "Mọi chưa đủ mà đã bắt đầu uống à?"
bị kéo đến một chỗ ngồi.
"Trâu Lang, đã kh xuất hiện một thời gian dài, cũng kh bóng dáng ở viện nghiên cứu, chỉ thỉnh thoảng mới th một vài bài báo của trên mạng, đang làm việc gì lớn vậy?"
Dư Đào bước đến, nụ cười trên môi kh ý tốt.
" thực sự đang làm việc lớn, việc lớn của cuộc đời."
Mọi xung qu đều cười.
" và Phương Lẫm vẫn thân thiết như vậy ? Tình yêu của hai lúc đó khiến chúng ghen tị lắm."
"Đúng vậy, lúc đó còn bỏ việc vì Phương Lẫm, chạy xa như vậy chỉ để ở cùng một thành phố."
"À, các bạn đừng lo lắng cho cuộc sống của chị Lang, chị đã con trai, gia đình hạnh phúc. "
"Này, các kh đến cùng nhau?"
Những lời nói của mọi khiến hơi lúng túng. mỉm cười: " và Phương Lẫm đã ly hôn."
Ngay khi câu nói này thốt ra, mọi đều cảm th hơi lúng túng và bối rối: "Ôi, các đã bên nhau gần mười năm , cãi nhau à?"
lắc đầu, nghiêm túc nói: "Thật sự ly hôn ."
Nói xong, cửa mở ra.
Là Phương Lẫm và Phương Văn Phàm đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.