Cô Nàng “Ngốc Bạch Ngọt” Quầy Lễ Tân
Chương 2:
2.
Chiều nay bộ phận hậu cần nhận liền năm cái đánh giá 1 , khiếu nại dồn dập.
Sếp lớn trên kia gọi ện xuống truy gắt, hỏi chuyện gì đang xảy ra.
với quản lý chính, cái tên Ôn Minh “ấm áp dịu dàng”, soi từng dòng đánh giá, phát hiện ra một ểm trùng lặp rõ ràng đến mức đáng ngờ:
Ban đêm gọi xuống quầy lễ tân hoài kh ai bắt máy.
lập tức gọi kỹ thuật lên kiểm tra hết toàn bộ hệ thống máy nội bộ, từng cái ện thoại trong phòng khách, đến cả tổng đài ở quầy lễ tân.
Tất cả hoạt động bình thường. Kh máy nào ch,ết sóng hay rớt dây.
Vậy mà m hôm sau, đánh giá 1 vẫn tiếp tục nhỏ giọt đổ về, mà nội dung thì vẫn y xì đúc: gọi kh được.
Lạ thiệt.
Để ều tra tới cùng, hôm đó làm xong ca ngày liền ở lại khách sạn, cố tình chờ tới nửa đêm xem thử m cái ện thoại chỉ hư lúc mặt trời ngủ hay kh.
Ai ngờ lại chứng kiến cảnh tượng kh thể tin nổi, đúng là đêm lắm ngày gặp... ngốc bạch ngọt.
th tận mắt Vương Thiến Văn, cô nàng tự phong là “ngốc bạch ngọt”, bình thản nhấc cái ống nghe của tổng đài lên úp ngược nó xuống bàn.
Ngay khoảnh khắc đó, cảm th não teo lại như hạt đậu, mắt trợn đến mức muốn lòi con ngươi.
bước tới thẳng thừng, tóm l tay cô ta, giọng lạnh như đá tảng:
'' Cô biết đang làm gì kh?”
'' với Ôn đã truy tìm suốt bốn ngày, còn tưởng là hệ thống lỗi. Cuối cùng hóa ra là cô cố tình chặn hết cuộc gọi đến từ phòng khách!”
'' Cô nghĩ gì trong đầu vậy? biết hậu quả nghiêm trọng đến mức nào kh?”
'' Cô bóp đau đó!”
Cô ta giãy ra, mắt đỏ hoe như sắp khóc, thổi thổi cổ tay nặn ra vẻ mặt oan ức đến tận trời x:
'' làm gì đâu mà mắng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-nang-ngoc-bach-ngot-quay-le-tan/chuong-2.html.]
'' đâu chặn ai gọi!”
'' chỉ th ống nghe dơ quá nên cầm lên lau tí thôi. Làm gì dữ vậy, vu oan à?”
editor: bemeobosua
Vu oan?
Th m nhân viên khác bắt đầu bu lại hóng, dứt khoát ném cho cô ta một cái “dao gọt táo”:
'' Cô nói vu cho cô, rằng cô đang lau ống nghe đúng kh?”
'' Vậy cho hỏi: gi lau đâu? khăn đâu? hay là giẻ đâu?”
'' Trên tay cô trống trơn, lau kiểu gì? Hay cô lau kiểu... thổi hơi chùi bằng tay áo? Thế thì đúng là hiểu lầm cô , xin lỗi nhé, tiên nữ hàng thật!”
'' Cô!”
Cô ta nghẹn họng, mắt đỏ lừ trừng , rõ là cãi kh lại nên chuyển sang chiêu classic: im lặng rưng rưng nước mắt.
Môi mím lại, mắt long l, ngồi thút thít một góc như thể mới làm gì tổn thương cả nhân loại.
M đồng nghiệp đứng xem th nghiêm mặt còn cô nàng thì yếu ớt như hoa trong mưa, bắt đầu cố can ngăn:
'' khi chỉ là hiểu nhầm thôi mà…”
'' Ai chả từng mắc lỗi…”
quét mắt một vòng, ánh lạnh đến mức m cái thiện chí kia teo lại như cá khô.
quay lại cô nàng "mỹ nhân ngốc" kia, nhếch mép cười mỉa:
'' Cô tưởng đang ở trong truyện ngôn tình hả?”
'' Trước khi diễn vai “bạch liên hoa vô tội", cô thể ngước lên cái trần nhà giùm cái kh?”
'' Trên đầu cô ba cái camera. Một cái còn chiếu thẳng vào quầy lễ tân.”
'' Cô làm cái gì, nó thể quay rõ từng động tác. Kh ai rảnh thời gian để vu khống cô cả.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.