Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1006: Ôm Cô Từ Phía Sau
An An đã từ chối .
Hàng chục lần trước, cô chỉ phớt lờ lời đề nghị của , nhưng lần này, cô thẳng thừng từ chối.
Lục Yến mím môi, vẻ mặt u ám, ném ện thoại xuống ghế sofa và hút một hơi t.h.u.ố.c dài.
An An đứng dậy khỏi ghế quầy bar, về phía nhà vệ sinh.
cô bước vào nhà vệ sinh. Hôm nay, cô mặc một chiếc áo len trắng sờn, dài đến quá đầu gối, để lộ đôi chân dài và thon thả. Với đôi tất sọc cao đến đầu gối và đôi bốt màu nâu, cô tr trẻ trung, giống như một sinh viên đại học.
Quần áo của cô rộng thùng thình nhưng lại càng làm cô tr mảnh mai hơn. Dù cô mặc gì nữa, với vẻ đẹp quyến rũ của , bất cứ thứ gì cũng đều hợp với cô. Tóc cô được buộc đuôi ngựa, cô tr giống như một đóa hoa vừa nở.
Lục Yến cô, ánh mắt dán chặt xuống h và chân cô. từ từ nheo mắt lại sau làn khói mờ ảo, ánh phần khiếm nhã.
Với yết hầu nhô lên rõ rệt, cảm th như cổ họng bị cào xước bởi than hồng đang cháy.
C.h.ế.t tiệt, ếu t.h.u.ố.c trong tay so với ều đó thì thật tầm thường!
Cô bé!
…
An An lau khô tay và bước ra khỏi phòng tắm. Cô gặp một quen dọc hành lang.
An Hy đã dẫn con trai đến.
Ba năm trước, An Hy cũng tình cảm với Lục Yến. Khi đó, An Hy là tình địch của cô, nhưng giờ đây, An Hy đã kết hôn với Lý Tư và con trai của họ đã gần hai tuổi.
An An bước tới trước, con trai của An Hy. bé đôi mắt trong veo và sáng ngời, thật đáng yêu. Cô với tay, nhẹ nhàng véo má bé. Da mềm mại như đậu phụ.
An An cảm th cả trái tim tan chảy. lẽ vì đang mang thai, cô càng yêu trẻ con hơn.
bé Yến nhỏ của cô chắc cũng sẽ đáng yêu.
- thể bế bé được kh? - An An hỏi.
An Hy đáp lại bằng một nụ cười.
- Tất nhiên .
An Hy đưa con trai cho An An và cô cẩn thận bế bé lên.
- Tướng quân, đến . - An Hy chào.
An An nh chóng ngước mắt . Một bóng oai vệ xuất hiện trước mặt, đứng ngược hướng ánh sáng. Đó là Lục Yến.
Lục Yến đút cả hai tay vào túi quần, ánh mắt chằm chằm vào cô.
đã đứng đó một lúc lâu .
Lúc nãy, đã nhận th cô liếc con trai của An Hy mà kh hề rời mắt. Giờ, cô còn xin được bế con trai của An Hy.
thể th góc nghiêng khuôn mặt cô, vầng trán hình chữ V, chiếc mũi th tú và đôi môi chúm chím. Làn da của cô vẫn rạng rỡ và mềm mại, nhưng ều gì đó khác biệt ở cô. Bằng cách nào đó, cô trở nên dịu dàng và xinh đẹp hơn.
Cô dường như yêu quý con trai của An Hy. Đôi mắt cô nheo lại thành nụ cười khi bế bé trên tay.
Ánh mắt họ chạm nhau và tim An An bắt đầu đập thình thịch.
đã đứng đó bao lâu ? Nhận ra rằng thể đã th cô bế con trai của An Hy trên tay, cô cảm th hơi khó xử.
Mặt An An bắt đầu đỏ ửng.
- Cô An An, đưa thằng bé cho . Cô thể nói chuyện với tướng quân.
An Hy bế con trai .
Hai ở lại dọc hành lang. Ánh mắt An An đảo qu vì cô kh biết làm gì.
Cô nhớ nhiều, cô muốn đến gần hơn và nói chuyện với . Nhưng khi cơ hội đến, cô lại kh biết làm gì và nói gì.
Lục Yến duỗi chân, bước đến chỗ cô.
Cô chỉ đứng đó bất động, tầm dần tối sầm lại khi tiến đến gần. đã che khuất ánh sáng dọc hành lang bằng dáng oai vệ của .
Cô thể ngửi th mùi hương nam tính, sạch sẽ của và cảm nhận được luồng khí áp bức. khả năng khiến mọi đều sợ hãi.
đến gần hơn.
Từng chút một.
Nhưng lại ngang qua cô.
bỏ như vậy ?
Kh nói một lời?
Mặt An An tái mét, nước mắt lập tức trào ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1006-om-co-tu-phia-sau.html.]
- A Yến!
Cô gọi tên , chạy đến ôm chầm l vòng eo thon gọn của .
Cô ôm từ phía sau.
Lục Yến dừng bước.
- A Yến. - An An dụi mặt vào lưng , như một chú mèo con muốn được cưng chiều.
- Em nhớ , em thực sự nhớ . … nhớ em kh?
Cơ thể Lục Yến cứng đờ, các cơ bắp căng cứng.
Thân hình mảnh mai của cô ở phía sau , tai ngập tràn lời tỏ tình yêu thương của cô.
Tất nhiên !
Làm lại kh nhớ cô được chứ?
nhớ cô, nhớ đến mức như phát ên.
Toàn bộ trái tim đã bị cô chiếm trọn.
khao khát được quay lại, ôm chặt cô vào lòng và hôn lên môi cô.
Nhưng vẫn chưa đến lúc.
An An ôm mà kh nói một lời nào, chỉ cần cảm nhận hơi ấm cơ thể là đủ. Khoảnh khắc , cô cảm th như cả thế giới bỗng tĩnh lặng, và cảm giác thật dễ chịu.
- A Yến, sau khi ôm một lúc, em ổn . cứ lo việc của , kh cần lo lắng cho em đâu. Em ổn, em tự lo được cho bản thân.
An An bu ra và quay rời .
Và cứ thế, cô đã khỏi.
Lục Yến đứng im tại chỗ một lúc trước khi vào nhà vệ sinh. Cúi đầu kiểm tra, th một tờ gi trong lòng bàn tay.
Cô đã đưa nó cho một cách kín đáo trước đó.
mở ra, bên trong là một dòng chữ viết tay gọn gàng: 8 giờ tối mai tại phòng 008 khách sạn XX. Em sẽ đợi .
Cô muốn gặp vào tối mai.
Cô đã hẹn gặp tại một phòng khách sạn.
Lục Yến dựa vào cửa phòng vệ sinh, nắm chặt tờ gi trong lòng bàn tay. nhướn mày, để lộ một nụ cười phức tạp.
…
Vào ban đêm.
Phòng số 008.
An An ngồi cạnh giường, kiểm tra giờ. Đúng 8 giờ tối.
vẫn chưa đến.
Liệu đến kh?
Cắn nhẹ môi dưới, An An cảm th hơi bất an khi tiếp tục chờ đợi.
là Tướng quân , lỡ cuộc họp quan trọng nào thì ?
Cô cứ suy nghĩ mãi.
Ding dong!
Chu cửa reo. gõ cửa.
Mắt An An sáng lên, bật dậy khỏi giường. đã đến. Cô chạy đến cửa, kéo mạnh mở ra.
Một dáng oai vệ đứng bên ngoài. Đúng là Lục Yến.
- A Yến, đến ? - Cô với vẻ phấn khích.
Hai kh chỉ chênh lệch chiều cao lớn, mà cấp bậc cũng khác biệt nhiều. Lục Yến cúi đầu cô từ trên cao. liếc cô với vẻ hơi khó hiểu đáp.
- Ừm.
An An nh chóng né sang một bên, nhường đường cho vào.
Lục Yến bước vào trong.
An An đóng cửa phòng lại.
Lục Yến giơ tay cởi chiếc áo khoác xám, để lộ bộ quân phục rằn ri bên trong. vừa trở về từ căn cứ quân sự, lẽ sau khóa huấn luyện vì bộ quân phục ướt đẫm mồ hôi và dính đầy bụi bẩn. mang theo một mùi hương tươi mát như mùi ô liu, và cả mùi mồ hôi nam tính.
Chưa có bình luận nào cho chương này.