Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1009: Em Yêu, Anh Xin Lỗi Vì Em Phải Chịu Đau Khổ
Lục Yến đặt tay lên bụng cô, dừng lại một chút.
- Bụng em đau thật à?
- Ừm. - An An gật đầu.
- nợ em tất cả những ều này. kh bao giờ được phép đ.á.n.h em và kh bao giờ được phép để em chịu đau đớn!
Sau khi c.h.ử.i thề, vòng tay ôm l eo thon của cô và bế cô lên, về phía giường. An An chớp l cơ hội ôm l cổ , vòng chân qu eo .
Chát!
Lục Yến vỗ vào m.ô.n.g cô.
- Ngoan ngoãn, bỏ chân ra!
Sau tất cả sự mong đợi đó, chẳng nhận được gì từ cô. cô dám vòng chân qu eo chứ! Phụ nữ kh bao giờ nên dễ dàng vòng chân qu eo đàn .
Phồng má lên, An An vòng chân qu eo chặt hơn nữa.
- Như thế này thoải mái lắm.
“…”
Cô cảm th thoải mái khi làm vậy nhưng còn thì ? Nếu cứ tiếp tục kìm nén ham muốn như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị bệnh.
Lục Yến đặt An An lên giường và nằm xuống bên cạnh cô. Nhẹ nhàng xoa bụng cô bằng bàn tay to lớn của , hỏi.
- Em th đỡ hơn chưa?
- Ừm.
An An gật đầu. Bàn tay to, thể che kín cả bụng cô khi duỗi các ngón tay ra.
Bé Yến, đây là lần đầu tiên bố được tương tác với con gần gũi như vậy. Chắc hẳn con hạnh phúc.
Lục Yến cô, vỗ nhẹ vào bụng cô.
- Hình như kh thể mong em sinh con trai cho được. Chẳng gì đang lớn lên trong này cả.
An An nhướng mày. Đồ ngốc, cô đang mang thai. chỉ chưa biết thôi.
- Đừng xoa bụng em nữa. - An An đẩy tay Lục Yến ra trước khi đứng dậy.
- A Yến, hôm nay em chuyện quan trọng muốn nói với . Trước đây, em đã nhờ tiền bối giúp một việc. đã giúp em được chiếc chân giả tùy chỉnh này cho .
An An bước xuống giường, l ra chiếc chân giả c nghệ cao mà Lý Quân Xuân đã đặt làm riêng.
Lục Yến ngồi cạnh giường, nhướng mày.
- Vậy là em đã đến quán bar uống rượu với Lý Quân Xuân chỉ vì cái này ?
- .
An An ngồi xổm xuống bên cạnh , vén áo choàng tắm lên, để lộ chiếc chân giả rẻ tiền đang đeo.
Cô với tay, cố gắng tháo nó ra một cách cẩn thận.
Nhưng Lục Yến cố đẩy tay cô ra.
- Để tự làm.
Mặc dù đã đeo chân giả được một thời gian khá lâu, nhưng nó vẫn thường xuyên bị nhiễm trùng, dẫn đến đỏ và sưng. thậm chí kh tháo nó ra ngay cả khi ngủ bên cạnh cô vào ban đêm.
An An biết rằng khá gia trưởng và coi trọng lòng tự trọng của . kh muốn để cô chứng kiến cảnh tượng t.h.ả.m hại của .
luôn nghĩ rằng cái chân bị cụt của tr thật kinh khủng, và chắc c sẽ khiến cô sợ hãi.
- A Yến, để em làm.
Phớt lờ , An An đẩy tay ra, tự tháo chân giả.
Cúi đầu xuống, cô nhẹ nhàng vuốt ve cái chân bị cụt của . Ba năm trước, đã hiến tủy xương cho cô và thậm chí mất một chân vì cô. Cô càng cảm động hơn khi cúi xuống hôn lên cái chân bị cụt của .
Lục Yến đột nhiên cứng lại. Cô nhẹ nhàng đặt những nụ hôn lên cái chân bị cụt của , mỗi nụ hôn đều chân thành và dịu dàng. Nước mắt trào ra trong mắt , toàn bộ cơ bắp trên cơ thể bắt đầu căng lên.
kh thể diễn tả chính xác cảm giác đó. Nó giống như đang dùng t.h.u.ố.c phiện, phê pha trong đau đớn. cảm th cùng một loại khoái cảm mà được khi đè cô xuống dưới trên giường, loại khoái cảm đó. Hoặc lẽ, cảm giác còn tuyệt vời hơn cả hai loại cảm xúc kia.
Cô hôn lên chiếc chân bị cụt của .
Lục Yến lập tức nâng cằm nhỏ n của cô lên, buộc cô ngẩng đầu lên.
- Đừng hôn nó nữa.
Giọng khàn đặc.
Nghe vậy, An An với ánh mắt trong veo, trước khi cô kịp trả lời, đã nói thêm.
- Nếu em táo bạo thế, thì cứ hôn lên trên .
An An c.h.ế.t lặng. Cô lên từ cái chân bị cụt của , ánh mắt lướt qua và dừng lại trên chiếc áo choàng tắm của . một chỗ phồng lên lớn.
“…”
Cô nh chóng kéo toàn bộ lớp vải áo choàng tắm che hình ảnh phản cảm đó.
ta đang nghĩ gì vậy chứ?
An An đeo chân giả mới cho , nó vừa khít như in.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- A Yến, đứng dậy và thử lại một chút xem .
Lục Yến đứng dậy, bước hai bước. Thứ mà Lý Quân Xuân mua cho vẻ khá tốt.
- Cái này giá bao nhiêu? Trả tiền cho ta . - liếc cô.
An An gật đầu.
- Em đã đưa tiền cho .
- Vì em đã trả tiền , đừng bao giờ liên lạc với ta nữa.
“…”
đàn này…
Lý lẽ của ta thật kỳ lạ.
Lục Yến đột nhiên hừ một tiếng.
Tim An An đập thình thịch, cô nh chóng chạy đến đỡ dậy.
- A Yến, chuyện gì vậy? chỗ nào đau kh?
Lục Yến duỗi cánh tay vạm vỡ, ôm l vòng eo thon thả của cô và kéo cô vào lòng.
- Đau chỗ này.
- Ở đâu?
nắm l bàn tay gần như kh còn xương của cô, hướng nó xuống dưới.
“…”
An An cuối cùng cũng nhận ra rằng đang trêu chọc . Cô nh chóng rụt tay lại, giả vờ yếu khéo léo.
- Bụng em lại đau .
Lục Yến nheo mắt tinh nghịch khi cô diễn kịch.
- Bụng em đau, nhưng tay em kh hoạt động được à?
“…”
Lục Yến cúi xuống, bế cô lên và kéo cô lên giường.
…
Vào ban đêm.
Tại do trại.
Thiến Thiến đứng bên ngoài khu nhà ở. lính gác bên ngoài xin lỗi.
- xin lỗi, tướng quân của chúng đã ngủ , kh tiếp khách nữa.
Hai tay của Thiến Thiến nắm chặt thành nắm đ.ấ.m đặt bên h. Kể từ khi Lục Yến trở thành tướng quân, cô chưa cơ hội gặp dù chỉ một lần.
Cô quay và rời .
Đến một góc tối tăm, khuất nẻo, đang đợi cô.
Thiến Thiến vui mừng. Cô nh chóng tiến lên.
- Bố.
đó quay lại. Đó là thư ký riêng của Trần Kim.
- Bố, Lục Yến vẫn kh muốn gặp con. vẫn còn liên lạc với Cố An An ?
thư ký riêng lắc đầu với vẻ mặt u ám.
- Lục Yến chưa hề liên lạc với Cố An An kể từ khi được thăng chức. Tên này tham vọng lắm, phụ nữ cũng như quần áo, dễ thay đổi lắm. Thôi đừng bận tâm đến Cố An An nữa, ta đã kế hoạch . Ta sẽ thực hiện và thủ tiêu Lục Yến trong buổi huấn luyện ở rừng vào ngày mai. Còn Trần Kim đang bất tỉnh, ta cũng sẽ chắc c kết liễu ta. Khi đó, chức vụ Tướng quân sẽ thuộc về ta.
- Bố, con vẫn kh nỡ thủ tiêu Lục Yến…
- Đủ ! - Vị thư ký riêng ngắt lời Thiến Thiến.
- Ta đã chịu đựng tất cả mọi chuyện trong bao nhiêu năm qua, tất cả chỉ để chờ đến ngày này. Giờ đây, khi mọi yếu tố đều lợi cho chúng ta, chúng ta kh thể chờ đợi thêm nữa. Để tránh bất cứ ều gì kh hay xảy ra vào ngày mai, con ở lại. Ta đã can thiệp vào kết quả xét nghiệm ADN của Cố An An . Hãy nhớ l ều này, con sẽ mãi mãi là con gái duy nhất của Tướng quân.
…
Sáng hôm sau.
An An từ từ mở mắt. Trời vẫn còn tối, chỉ khoảng 5 giờ sáng nhưng Lục Yến đã thức dậy bên cạnh cô.
- A Yến, bây giờ ?
An An ngồi dậy, dụi đôi mắt ngái ngủ bằng hai nắm tay nắm chặt.
Lục Yến vươn tay ra, véo má mềm mại của cô cúi xuống hôn lên đỉnh trán cô.
- Ngủ thêm chút nữa , quay lại căn cứ quân sự . Hôm nay huấn luyện trong rừng, em cứ ở trong phòng này và đừng lang thang, đã cử bảo vệ em .
Cơn buồn ngủ của An An lập tức tan biến, cô thể cảm nhận được nguy hiểm sắp đến. Hôm nay sẽ là một ngày gi bão.
- huấn luyện trong rừng à?
- Ừm. - Lục Yến gật đầu, hôn lên trán cô liên tục, kh thể nào đủ.
- Ai đó đang mất kiên nhẫn và kh thể ngồi yên được nữa. Em yêu, xin lỗi vì em đã chịu đựng nhiều như vậy trong thời gian này. Hãy đợi đến khi trở về từ rừng rậm, sẽ kh bao giờ để em chịu đựng dù chỉ một chút phiền muộn nào nữa trong tương lai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.