Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1011: Đừng Quay Đầu
Cái gì?
An An lập tức bật dậy khỏi giường. Mẹ cô lại vào rừng tìm Lục Yến ?
Lục Yến đang giải quyết c việc ở đó, mẹ cô ở trong rừng sẽ nguy hiểm.
lẽ bà đã mất trí .
- Mẹ, nghe con nói này. Con và A Yến vẫn ổn, về …
Trước khi An An kịp nói hết câu, cô nghe th Hoắc Diễm Mai hét lên ở đầu dây bên kia. Cuộc gọi kết thúc đột ngột với tiếng bíp.
Hoắc Diễm Mai mất sóng.
Khi An An gọi lại, một tin n thoại tự động được phát ra.
- tiếc, số ện thoại bạn gọi hiện kh khả dụng.
Chuyện gì đã xảy ra với mẹ cô?
Mặt An An tái mét. Cô nh chóng nhảy khỏi giường và chạy ra khỏi phòng khách sạn.
…
An An vẫy một chiếc taxi dọc theo các con phố.
- Làm ơn đưa vào rừng. Nh lên.
lái taxi bật radio.
- Thưa cô, cô lại muốn vào rừng? Dự báo thời tiết cho biết một cơn bão đang đến gần vào lúc 2 giờ chiều. Kênh dự báo thời tiết đã đưa ra cảnh báo màu vàng, chỉ thể thả cô xuống ở đâu đó gần đây thôi.
Tim An An đập thình thịch. Một cơn bão đang đến gần ?
…
An An giờ, bây giờ là 12 giờ trưa, cô còn hai tiếng nữa.
Cô l ện thoại ra và bấm một số.
Một giọng nói bình tĩnh vang lên ở đầu dây bên kia.
- Alo, An An.
- ơi, tin xấu! Chuyện về mẹ! - An An nắm chặt ện thoại.
Đầu dây bên kia im lặng trong hai giây.
- đang c tác nước ngoài, kh thể đến đó được. sẽ gọi cho Phó Th Luân nhờ giải quyết. An An, nghe này, một cơn bão mạnh sắp ập đến khu vực này. Nếu chúng ta kh tìm th mẹ trước 2 giờ chiều, thì rút lui thôi.
Giọng Cố Mặc Hàn nghiêm nghị.
An An gật đầu.
- Vâng, em hiểu .
Mắt cô đỏ hoe khi nói.
- trai, em sẽ đưa mẹ ra khỏi nơi đó. Mặc dù cả đời mẹ đã sống đáng khinh và làm tổn thương nhiều , kể cả những chúng ta yêu thương, lẽ nhiều căm ghét và nguyền rủa mẹ, nhưng mẹ đã cho chúng ta cuộc sống này. Dù ều đó kh xóa bỏ được tội lỗi của mẹ, nhưng đối với và em, mẹ vẫn là mẹ của chúng ta. Cho dù mẹ ích kỷ, hẹp hòi, lố bịch đến đâu… tất cả đều là cách mẹ thể hiện tình yêu thương dành cho chúng ta.
- Bây giờ mẹ chẳng còn gì cả, chúng ta là những duy nhất thể an ủi mẹ trong kiếp này. Làm chúng ta thể bỏ rơi mẹ được? Mẹ chưa bao giờ bỏ rơi chúng ta, ngay cả khi mẹ ở thời ểm tồi tệ nhất trong cuộc đời. Mẹ giờ đã già .
An An nói đúng, mẹ đã già. Thời gian trôi qua, mẹ càng ngày càng già .
Tất cả những lỗi lầm bà từng gây ra trong đời như một nhát d.a.o tàn nhẫn, hủy hoại nhan sắc bà, và trong vô số đêm dài, tâm hồn bà bị dày vò, gây ra nỗi đau đớn tột cùng trong tim.
Bà là một đáng ghét, nhưng cũng đáng thương.
Cố Mặc Hàn im lặng một lúc, khóe môi cong lên, và với giọng nói dịu dàng, nói.
- An An, em thật sự đã trưởng thành .
An An đã học được cách yêu thương. Yêu thương bản thân và yêu thương khác, cuối cùng An An đã trưởng thành. Tình yêu là sức mạnh bất diệt nhất trên đời.
…
An An vội vã chạy vào rừng, một bóng lịch lãm đón tiếp cô ở phía trước. Phó Th Luân đã đến thậm chí còn sớm hơn cô.
- Phó thiếu gia. - An An chào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1011-dung-quay-dau.html.]
- An An, đã phái tìm kiếm trong rừng. Họ đã tìm th ện thoại di động của mẹ em. Bà lái xe đến đây nhưng xe của bà đã bị rơi xuống vực đồi núi. Bà đã rơi xuống đồi cùng với chiếc xe.
Phó Th Luân dẫn An An lại gần, chỉ cho cô th những vệt bánh xe.
An An đứng đó, xuống. Phía dưới là một khu rừng rậm rạp tr giống như một vực sâu thể nuốt chửng mọi thứ. Mặt cô tái mét, cô cúi đầu xem giờ, đã 1 giờ chiều.
Kh còn nhiều thời gian nữa, cơn bão sẽ đến lúc 2 giờ chiều.
- của đã tìm kiếm gần một tiếng mà vẫn kh tin tức gì. An An, thời tiết xem nào. - Phó Th Luân ngẩng đầu lên trời.
An An cũng ngẩng đầu lên, bầu trời đầy mây đen, gió thu thổi nhẹ, lạnh đến nỗi chân tay cô cũng lạnh ng. Chân cô run rẩy, cảm giác như bị ngâm trong nước lạnh. Cô kh thể thở được.
Một giọng nói trầm ấm và cuốn hút vang lên bên tai cô.
- An An.
An An sững sờ, lập tức quay lại.
M chiếc xe Jeep chạy tới, làm tung bụi cát xung qu tạo nên một màn xuất hiện ấn tượng.
Chiếc xe Jeep chống đạn dẫn đầu dừng lại và cửa sau mở ra. Một dáng oai vệ bước xuống xe, tiếng bước chân nặng nề vang lên, khuôn mặt ển trai của Lục Yến hiện ra.
- An An, em lại ở đây? - Lục Yến bước tới, đưa tay ra nắm l tay cô.
Ngay sau đó, nhíu mày, giọng kh vui vẻ nói.
- tay em lạnh thế?
nắm l tay cô, xoa chúng vào nhau trong lòng bàn tay . Vừa làm vậy, tay cô đỏ ửng lên. Trời ơi, da cô mỏng m như đậu phụ, kh thể dùng lực quá mạnh khi chạm vào.
Lục Yến cảm th phiền phức quá, chỉ kéo tay cô lại trước n.g.ự.c . Lý Tư mang một chiếc áo khoác quân đội đến và khoác lên cô.
- Nói cho biết chuyện gì đã xảy ra, em kh nghe lời và ở lại trong phòng?
An An cảm th được bao bọc bởi hơi ấm. Tay cô, cơ thể cô, tất cả đều được bao bọc bởi hơi ấm mà mang lại.
Ngực vạm vỡ, vẻ mặt ềm tĩnh, ngay cả đôi l mày hơi nhíu lại cũng mang đến cho cô cảm giác an toàn mạnh mẽ.
Mắt An An đỏ hoe, cô với đôi mắt đẫm lệ.
- A Yến, chúng ta làm gì bây giờ? Xe của mẹ em bị trượt và bà rơi xuống khu vực sâu trong rừng.
L mày Lục Yến nhíu lại. tới trước, dùng đế giày dò tìm đất. Đất hơi tơi xốp và lún xuống một chút khi bước lên. liếc xuống phía dưới với ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Phó Th Luân tới, đưa cho Lục Yến một chiếc máy tính bảng.
- Lục tướng quân, chúng đã tìm kiếm khu vực này nhưng vẫn chưa tìm th bà .
Lục Yến cúi đầu, chỉ vào một khu vực bằng ngón tay thon dài của .
- Các đã tìm kiếm khu vực này chưa?
Mắt Phó Th Luân sáng lên.
- Phó thiếu gia, hãy cho của lên đây. Bão sắp đến , hãy cho mọi rút lui ngay. sẽ xuống tìm bà .
Lục Yến nói rằng sẽ xuống tìm bà.
Mí mắt An An khẽ rung lên, cô sững sờ và c.h.ế.t lặng tại chỗ.
- Lục tướng quân, bão đang đến gần. Nếu định một thì nguy hiểm. - Phó Th Luân nói.
Lục Yến liếc Phó Th Luân, khóe môi khẽ nhếch lên.
- của kh kinh nghiệm tìm kiếm trong rừng sâu. Bão đang đến nh, nếu thì kh thể chăm sóc được. Đừng làm phân tâm bằng cách ở lại, sẽ tự .
- A Yến. - An An gọi tên .
Lục Yến hơi quay đầu lại, liếc cô.
- Đi cùng họ .
- Em kh !
Lục Yến bước tới, nắm chặt l vai cô và đẩy cô sang một bên. Cúi xuống, thì thầm vào tai cô.
- Ngoan ngoãn và về phía trước. Cứ tiếp tục , đừng quay đầu lại.
Giọng kiên quyết, kh cho phép thương lượng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.