Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1017: Nhớ Anh Da Diết
Hoắc Diễm Mai lặng lẽ quan sát An An, An An thật bình tĩnh và ềm đạm. Bà nghĩ thầm, tình yêu vĩ đại nhất trên đời lẽ cũng tr như vậy, tất cả họ đều đang trở thành phiên bản tốt hơn của chính .
Mắt Trần Kim rưng rưng lệ khi gật đầu.
- An An, cứ làm những gì cháu muốn. Lục Yến chưa bao giờ cô đơn, và giờ cháu cũng kh cô đơn nữa. Tất cả chúng ta đều ở bên cạnh cháu, ủng hộ cháu.
- Ừm.
Tại cô kh buồn khi rời ? Đó là vì đã để lại sức mạnh cho cô.
Tất cả những giúp đỡ trong cuộc tìm kiếm này là bằng chứng cho sức mạnh mà đã để lại.
…
Chỉ trong năm giờ, toàn bộ khu rừng đã được tìm kiếm nhưng họ vẫn chưa tìm th Lục Yến.
- Trần tướng quân, chúng chắc c rằng Lục tướng quân kh còn ở trong rừng này nữa. Chúng cần thêm thời gian để tìm ra tung tích của . dấu hiệu của một con đập bị vỡ ở đây. Chúng sẽ lần theo dấu vết và tìm kiếm toàn bộ khu vực. Chúng kh loại trừ khả năng Lục tướng quân bị cuốn trôi bởi cơn bão.
Tóm lại, Lục Yến kh thể tìm th ở đâu cả.
Kh ai biết liệu còn sống hay đã c.h.ế.t.
Trần Kim mím môi, nắm l bàn tay lạnh giá của An An.
- An An…
An An ngước mắt Trần Kim, khuôn mặt cô tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn trong veo và đẹp, vô cùng lấp lánh.
- Đừng lo lắng cho cháu. Tin tốt nhất đối với cháu là chúng ta kh tìm th , cháu tin rằng vẫn còn sống. chắc c đang ở đâu đó trên thế giới này. Cháu và con sẽ chờ trở về, chúng ta sẽ tiếp tục chờ đợi. Một ngày nào đó, khi cháu mở mắt vào buổi sáng, lẽ sẽ xuất hiện bên cạnh cháu. sẽ nói với cháu: An An, đã trở về .
…
Hai tuần trôi qua.
Thật kh may, vẫn kh tin tức gì về Lục Yến.
Nhưng tin tốt là, đơn xin kết hôn của cô với Lục Yến đã được chấp thuận. An An đã trở thành vợ của Lục Yến, trở thành một trong hàng triệu vợ của binh lính.
Cô đã chuyển đến khu nhà ở dành cho quân nhân đã lập gia đình, ngay cả khi Hoắc Diễm Mai và Đường Mạt Nhi kh ủng hộ quyết định của cô vì căn cứ quân sự kh dễ tiếp cận đối với họ. An An đang mang thai, cô cần sự chăm sóc của họ và nếu cô ở gần họ, cô thể nhận được sự chăm sóc tốt nhất.
Nhưng An An nhất quyết muốn về nhà.
Cô muốn đợi Lục Yến ở nhà.
Cô sẽ được gặp khi trở về.
Cô muốn ở nơi gần nhất.
Tại bệnh viện quân đội, An An nằm trên giường trong khi bác sĩ phụ khoa siêu âm cho cô.
- Thưa cô, cô đang m.a.n.g t.h.a.i tám tuần. Thai nhi đang phát triển khỏe mạnh, cô chỉ cần lưu ý nghỉ ngơi nhiều hơn là sẽ ổn thôi.
An An đặt tay lên bụng.
- Cảm ơn bác sĩ.
An Hy cũng đã chuyển đến khu nhà ở cho gia đình quân nhân cùng con trai, Tiểu Hổ. Hai từng là tình địch giờ đã trở thành bạn tốt.
Khi An An ra khỏi phòng khám, An Hy lo lắng hỏi.
- An An, bác sĩ nói gì vậy?
- Mọi thứ đều ổn.
An Hy cảm th biết ơn vì em bé của An An khỏe mạnh. Cô bụng An An, vòng eo vẫn thon gọn. Dù mới m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, bụng cô đã hơi nhô lên.
- An An, bụng em to nh quá. Mới hai tháng đã bụng , vài tháng nữa bụng em sẽ to thế nào? - An Hy ngạc nhiên.
Đây là đứa con đầu lòng của An An và cô hoàn toàn kh kinh nghiệm. Tuy nhiên, ều đó kh thực sự quan trọng với cô vì bác sĩ nói em bé khỏe mạnh.
Chỉ vậy thôi là đủ.
Khi đang dọc hành lang, An An th một bà bầu đang ngồi trên một chiếc ghế dài. Một lính ngồi xổm xuống bên cạnh, ghé tai lên bụng cô và nói.
- Vợ ơi, em bé gọi là bố đ.
Bà bầu che miệng cười.
- Chỉ vài ngày nữa thôi là em sinh . Chồng ơi, em sợ quá.
- em sợ?
- Em sợ sẽ đau.
- Vậy thì sẽ vào phòng sinh với em. Khi nào đau, sẽ đưa tay sang và em cứ c.ắ.n vào tay .
Bà bầu cười khúc khích.
- Vợ ơi, đừng sợ. sẽ bảo vệ hai mẹ con thật tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1017-nho--da-diet.html.]
- Ừm!
An An dừng lại, vợ chồng cô . Lòng An Hy chùng xuống. Những đến bệnh viện khám t.h.a.i đều chồng cùng, chỉ An An là một .
Tất cả bọn họ đều thể cùng An An, nhưng kh ai thể thay thế được quan trọng đó.
Chồng cô, cha của con cô.
Kh ai thể dễ dàng thay thế được sự hiện diện của Lục Yến.
- An An, em ổn chứ?
An An th vẻ mặt lo lắng của An Hy, cô mỉm cười và đáp.
- Em ổn. An Hy, kh cần chị cùng em đâu. Mau về nhà chăm sóc Tiểu Hổ nhé. Em sẽ tự về.
Nói xong, An An vẫy tay và rời . An Hy đứng đó, An An bước và thở dài. Tất cả bọn họ đều ước rằng An An đôi khi sẽ học cách đừng quá mạnh mẽ.
Cô cũng thể chọn cách kh cười mà khóc.
Khóc là cách tốt nhất để giải tỏa nỗi buồn của cô . Cô thể chọn cách kh che giấu vết thương của . Cô cũng thể cầu xin sự bảo vệ, sự yêu thương.
Nhưng kể từ khi Lục Yến mất tích, cô chưa hề rơi một giọt nước mắt nào.
…
An An bước ra khỏi bệnh viện quân đội và trên bãi cỏ. Cô nghe th tiếng huấn luyện của binh lính.
- Một, hai, một, hai…
Cô dừng lại, đứng bên ngoài hàng rào và quan sát.
Một nhóm tân binh mặc quân phục ngụy trang, chạy bộ và mồ hôi đầm đìa. Dù mệt mỏi, họ vẫn giữ vững tinh thần và nở nụ cười trên khuôn mặt.
An An đứng bên ngoài hàng rào, tâm trí cô tràn ngập cảnh tượng của một tháng trước. mặc quân phục và bước đến, rạng rỡ và khiến mọi nín thở.
Khi An An từ từ vươn tay, cánh tay cô lọt qua hàng rào và cô hơi ngẩng đầu lên, lá cờ đang tung bay phía trên.
Tại ước mơ của lại xa vời đến vậy?
nắm giữ nó trong lòng bàn tay, nhưng nó vẫn cứ bay .
Sau nhiều năm chiến đấu, kh còn trẻ nữa. kh thể bắt đầu lại từ đầu, kh đủ khả năng để làm vậy.
đã dồn cả cuộc đời và tâm hồn vào nơi này, nơi chứa đựng những giấc mơ của , nhưng giờ đây nó kh còn phản ánh con nữa.
Dù thì vẫn chỉ là một kẻ lang thang.
A Yến, ở đâu?
An An nhắm mắt lại, thầm nghĩ.
A Yến, em nhớ lắm.
…
Đi ngang qua sân, An An đột nhiên dừng lại. Cửa mở.
trong nhà.
Thật sự trong nhà ?
Là ai chứ?
Tim An An đập thình thịch, một ý nghĩ khó tin chợt nảy ra. … đã về ?
An An nh chóng chạy vào nhà, mắt cô long l gọi.
- A Yến…
Ngay lập tức, nụ cười của cô cứng đờ.
Kh Lục Yến, mà là Kiếm Đạo.
Kiếm Đạo đang xách một cái giỏ đầy rau củ quả tươi. Vừa th An An, chào cô.
- Chị dâu, chị về ?
Th , An An cầm l giỏ rau từ tay và mang vào bếp. Cô bắt đầu rửa rau củ tươi và nói.
- Kiếm Đạo, sắp đến giờ ăn trưa . Ở lại ăn trưa với nhé.
Kiếm Đạo gãi đầu ngượng ngùng.
- Kh đâu chị dâu. Lát nữa chúng em trận tác chiến, em trước nhé.
Kiếm Đạo bước ra khỏi nhà, đóng cửa lại sau lưng . Cuối cùng cô cũng được chút yên tĩnh cho riêng . An An đặt giỏ rau xuống và cúi đầu, mắt cô dần chuyển sang màu đỏ.
Cô nhớ nhiều, nhưng cô sẽ đợi trở về.
Cô sẽ đợi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.