Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1030: Xin Lỗi, Em Đã Quá Ghen Tuông
mẹ m.a.n.g t.h.a.i hộ kia tr vẻ mới chỉ ngoài hai mươi tuổi. Cũng giống như mẹ m.a.n.g t.h.a.i hộ mà Cố Mặc Hàn từng tìm cho họ, cô là một nữ sinh viên đại học hoàn cảnh khó khăn.
Các gia đình giàu thường ưa chuộng kiểu m.a.n.g t.h.a.i hộ này. Họ trẻ trung và xinh đẹp; tuy nhiên, nếu so sánh với mà Cố Mặc Hàn từng tìm, cô gái này thậm chí còn tr non nớt và ngây thơ hơn nhiều. Cô thậm chí còn vẻ hơi rụt rè, nhút nhát.
Liệu cô gái này sẽ là sinh hạ đứa con của Phó Th Luân ?
Nhưng, chủ nhân của buồng trứng kia rốt cuộc là ai?
Chủ nhân của buồng trứng chất lượng cao chắc c xuất thân từ một gia đình d giá, và đã được hưởng nền giáo d.ụ.c bậc cao. Cô hẳn là một nhân vật ưu tú, hội tụ cả trí tuệ lẫn nhan sắc.
Chỉ một buồng trứng thuộc đẳng cấp như vậy mới xứng đôi với Phó Th Luân.
Sắc mặt Lâm Thi Vũ bỗng chốc tái mét, kh còn chút huyết sắc nào.
Cô nghe th một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau lưng.
- Thi Thi à.
Lâm Thi Vũ quay đầu lại , đó chính là Phó Th Luân.
Phó Th Luân bước tới, nắm l đôi tay cô khẽ cau mày, ân cần hỏi.
- tay em lại lạnh ngắt thế này?
Lâm Thi Vũ liếc mẹ m.a.n.g t.h.a.i hộ kia một cái. Khi cô gái kia ngẩng đầu lên, ánh mắt ngây thơ nhưng đầy vẻ rụt rè của cô chạm Phó Th Luân, và đôi mắt bỗng sáng bừng lên.
Phó Th Luân đang diện một chiếc áo len dệt kim phối cùng quần tây đen. Những đường nét trên gương mặt tựa như được một nghệ sĩ tài hoa nào đó tạc nên một cách hoàn hảo. Là thiếu chủ của Lâu đài Cố Đình, toát lên một khí chất vừa ấm áp lại vừa cao quý. Những đàn như Phó Th Luân thực sự sức hút mãnh liệt đối với những cô gái mới chập chững bước vào ngưỡng cửa tình yêu.
Phó Th Luân mang đến cho mọi cô gái một cảm giác rung động thuần khiết tựa như mối tình đầu. Vốn dĩ, mẹ m.a.n.g t.h.a.i hộ kia chẳng đời nào cơ hội được gặp gỡ một đàn như Phó Th Luân - hội tụ đủ cả tiền tài, địa vị lẫn quyền lực. Giờ đây, khi bất ngờ th đứng ngay trước mắt, trái tim cô bỗng đập thình thịch một cách ên cuồng.
Ngược lại, Phó Th Luân lại chẳng hề để ý đến sự hiện diện của mẹ m.a.n.g t.h.a.i hộ kia chút nào; tâm trí lúc này hoàn toàn chỉ dành trọn cho Lâm Thi Vũ.
- Thi Thi à...
Lâm Thi Vũ đưa tay ôm l trán.
- Em th hơi choáng váng.
- Để đưa em sang bên kia nghỉ ngơi một chút nhé. - Phó Th Luân nhẹ nhàng bế bổng Lâm Thi Vũ lên và ôm cô vào lòng. …
Trong phòng chờ, Lâm Thi Vũ nhắm mắt lại để nghỉ ngơi. Cô cảm th đầu óc quay cuồng, dần chìm vào giấc ngủ và mơ một giấc mơ thật dài.
m.a.n.g t.h.a.i hộ xuất hiện trong giấc mơ của cô. Trong mơ, bụng của phụ nữ kia đã to vượt mặt; cô ta cố tình ngã xuống đất và cất giọng đầy vẻ tủi thân.
- Thiếu gia ơi, bụng em đau quá. mau đưa em đến bệnh viện .
Một bóng cao lớn bước tới. Đó chính là Phó Th Luân.
Phó Th Luân bế bổng phụ nữ kia lên, ôm trọn cô ta vào lòng. Nằm trong vòng tay của Phó Th Luân, phụ nữ kia nở một nụ cười ngọt ngào.
Cảnh tượng bỗng thay đổi. Một bé đáng yêu chạy tới.
- Bố ơi, bố ơi! Con muốn gặp mẹ. Bố đưa con gặp mẹ được kh ạ?
bé kéo tay Phó Th Luân , và một bóng dáng thon thả hiện ra. phụ nữ diện trang phục c sở - một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp cùng chân váy bút chì ôm sát . Dù kh thể rõ khuôn mặt của phụ nữ đó, nhưng Lâm Thi Vũ vẫn cảm nhận được rằng đó là một tuyệt sắc giai nhân đầy quyến rũ.
- Tuyệt quá! Cuối cùng thì bố và mẹ cũng được ở bên nhau ! - bé reo hò vui sướng.
Lâm Thi Vũ bỗng mở bừng mắt, giật tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng. Cô bật dậy khỏi giường.
Đây là đâu?
Cô đưa mắt qu, khắp nơi chỉ một màu trắng xóa.
Mồ hôi túa ra từ trán, chảy dọc xuống khuôn mặt cô, còn tay chân thì lạnh toát. Cô run rẩy. Cô ôm chặt l chính , vùi khuôn mặt tái nhợt vào lòng khi co rúm lại như một bào thai.
Trái tim cô đau nhói.
Đau đớn quá đỗi, cô dường như kh thể chịu đựng thêm được nữa.
Nỗi đau thực sự giày vò cô đến mức kh thể nào chịu nổi.
Bỗng nhiên, cô nghe th một giọng nói dịu dàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Thi Thi... Thi Thi...
Giọng nói ...
Lâm Thi Vũ sững . Cô từ từ mở mắt, hướng ánh về phía khung cửa sổ trong phòng.
Một bóng dáng thân quen đang đứng bên cửa sổ. Đó chính là... mẹ của cô.
Mẹ cô cô, chậm rãi dang rộng vòng tay.
- Thi Thi à, con gái của mẹ. Lại đây nào, lại với mẹ con. Để mẹ ôm con một cái.
- Mẹ ơi…
Lâm Thi Vũ khẽ thốt lên đầy khao khát, nhưng đồng thời cũng chất chứa biết bao nỗi đau thương. Cô bước xuống giường, chân trần, chầm chậm về phía cửa sổ.
Cô đưa tay lên, đẩy mạnh cánh cửa sổ mở toang.
Làn gió lạnh buốt ùa vào phòng, sắc lẹm tựa như một lưỡi dao, cứa vào gương mặt cô một cách tàn nhẫn. Cô đang đứng trên tầng 18.
Thế nhưng, cô chẳng còn cảm nhận được dù chỉ một chút lạnh lẽo hay hiểm nguy nào nữa. Đôi mắt vô hồn về phía xa xăm, cô khẽ mấp máy môi.
- Mẹ ơi, con lạnh quá, ôm con mẹ…
Cô tìm một chiếc ghế đẩu, bước lên đó và trèo qua bệ cửa sổ.
- Thi Thi! - Cánh cửa bật mở, một bóng cao lớn bước vào, đó chính là Phó Th Luân.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Phó Th Luân đã nhận ra bóng dáng mảnh mai kia. Cô đang ngồi bên bệ cửa sổ.
Cô mặc một chiếc váy trắng; làn gió lạnh thổi tung tà váy, luồn vào trong phòng và làm rối tung mái tóc dài của cô. Chiếc váy trắng bồng bềnh bao qu thân hình cô, khiến cô tr tựa như một nàng tiên thoát tục.
Đồng t.ử của Phó Th Luân co rút lại vì kinh hoàng; trái tim như ngừng đập ngay khoảnh khắc , thậm chí còn quên cả việc hít thở.
- Thi Thi!
hét lớn, lao nh về phía cô.
Lâm Thi Vũ nhắm mắt lại, dang rộng vòng tay đón l làn gió lạnh. Trái tim cô kh còn đau đớn nữa; cuối cùng cô cũng thể giải thoát bản thân khỏi nỗi đau này.
Cô gieo xuống.
Nhưng một lực mạnh mẽ bất ngờ ập đến từ phía sau, siết chặt l vòng eo thon thả của cô và kéo cô ngược trở lại.
Phó Th Luân đã kịp thời kéo cô vào trong ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Chỉ suýt chút nữa thôi.
Cô chỉ còn cách cái c.h.ế.t đúng một bước chân.
Phó Th Luân đặt cô xuống tấm t.h.ả.m trải sàn, dùng tay xoay mạnh vai cô để ép cô quay lại. giữ chặt l đôi vai cô và lay mạnh cơ thể cô; đôi mắt đỏ ngầu, tr lúc này chẳng khác nào một con thú dữ đang nổi ên.
- Lâm Thi Vũ, em bị ên ? Đây là tầng 18 đ! Em định nhảy xuống từ đây thật à?
Trước những tiếng quát tháo và cái lay dữ dội của , Lâm Thi Vũ cuối cùng cũng hoàn hồn, ánh mắt dần tìm lại được tiêu cự. Cô đã thể rõ trở lại, th đàn đang đứng ngay trước mặt .
- Em… Em đã làm gì vậy? - Cô cất tiếng hỏi, giọng nói run run. Cô hoàn toàn kh hay biết vừa mới làm gì.
Cảm giác như ai đó đang bóp nghẹt trái tim , lòng Phó Th Luân quặn thắt lại vì đau đớn.
trừng mắt cô, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Trong đầu lúc này chỉ ngập tràn một suy nghĩ: cô suýt nữa đã c.h.ế.t, cô chỉ còn cách cái c.h.ế.t đúng một bước chân.
C.h.ế.t tiệt! suýt chút nữa đã mất cô mãi mãi.
Tim đập thình thịch, Lâm Thi Vũ chưa từng th nổi cơn thịnh nộ đến thế bao giờ. nghiến răng c.ắ.n chặt bên trong má, toàn bộ thần thái toát lên vẻ đầy đe dọa. Trong đôi mắt như bùng lên hai ngọn lửa, chực chờ nuốt chửng l cô.
Cô ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong lòng lại cảm th chắc c đã làm ều gì đó sai trái.
Đưa đôi bàn tay lạnh ngắt ra, cô khẽ vuốt ve khuôn mặt lí nhí xin lỗi, hệt như một đứa trẻ vừa mắc lỗi.
- Em… Em xin lỗi... em chỉ là... quá ghen tu thôi. Em ghen quá... đến mức cảm giác như sắp phát ên .
Cô nói rằng cô đã ghen tu đến mức suýt phát ên.
Đúng vậy, cô ghen với phụ nữ sở hữu buồng trứng kia, ghen với m.a.n.g t.h.a.i hộ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.