Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1039: Nụ Hôn Dành Cho Bà

Chương trước Chương sau

Trong suốt những năm qua, Lục Cẩn Văn đã đảm nhận cả vai trò của một cha lẫn một trai; và Lục Yến dành cho sự kính trọng tuyệt đối.

- Chú Cẩn, cảm ơn chú. - Lục Yến mỉm cười.

Lục Cẩn Văn khẽ gật đầu.

- Mẹ à. - Đường Mạt Nhi nắm l tay Lâm Huyền Cơ, ân cần hỏi.

- Dạo này sức khỏe của mẹ thế nào ?

Lâm Huyền Cơ diện một chiếc sườn xám màu trắng, ểm xuyết những đường thêu kim tuyến vàng vô cùng tinh tế. Thời xuân sắc rực rỡ nhất của bà đã qua, giờ đây, theo năm tháng, bà trở nên hiền dịu và trầm lắng hơn bao giờ hết, tựa như một tách trà ngon với dư vị ngọt ngào đọng lại, gợi nhắc về những ký ức xưa cũ.

Bà dường như chẳng hề già chút nào; trên gương mặt bà thậm chí còn chẳng xuất hiện l một nếp nhăn nhỏ. Giờ đây, sườn xám đã trở thành phong cách đặc trưng của bà; quả thực, phụ nữ ở độ tuổi này mới là những diện sườn xám đẹp nhất.

Bất kể đang ở giai đoạn nào của cuộc đời, Lâm Huyền Cơ vẫn luôn toát lên vẻ duyên dáng và sức hút đầy mê hoặc kh thể chối từ.

Ngắm Tiểu Yến và Tiểu An An đang nằm trong nôi, khóe môi Lâm Huyền Cơ khẽ cong lên. Cả Tiểu Yến lẫn Tiểu An An đều vô cùng đáng yêu.

Tiểu An An đang say giấc nồng, tr bé tựa như một thiên thần nhỏ; trong khi đó, Tiểu Yến lại tràn đầy năng lượng. Kể từ khi chào đời, Tiểu Yến vẫn chưa hề chợp mắt l một lần. Bé mở to đôi mắt sáng ngời, đầy vẻ tò mò ngó xung qu; nếu kh bị quấn chặt trong tã, chắc hẳn bé đã lăn lộn khắp nơi . vẻ như bé đã thừa hưởng trọn vẹn những nét tính cách từ cha của .

Lâm Huyền Cơ ngắm hai đứa bé một lúc lâu, ánh mắt bà mới chuyển sang dừng lại trên gương mặt Đường Mạt Nhi.

- Mạt Nhi à, mẹ vẫn ổn mà.

Bà đã sống thêm được một năm nữa.

Mười hai tháng trôi qua - tháng này nối tiếp tháng kia - thật khó tin rằng bà vẫn còn hiện diện trên cõi đời này. lẽ, đó chính là một phép màu.

Lục Cẩn Văn bước tới, vòng tay ôm l vòng eo thon thả của Lâm Huyền Cơ một cách vô cùng tự nhiên.

- Mạt Nhi à, mẹ con kh thể ở ngoài trời quá lâu được. Giờ chúng ta sẽ về nhà đây.

- Vâng ạ.

Lục Cẩn Văn dìu Lâm Huyền Cơ cùng rời .

Bên trong biệt thự. hầu gái mở cửa, và Lâm Huyền Cơ bước vào trong.

- Bà ơi!

Cố Dạ Trầm chạy ào tới, ôm chặt l bắp chân của Lâm Huyền Cơ.

Lâm Huyền Cơ mất thăng bằng, giật lùi lại phía sau.

Nhưng bà kh ngã xuống đất. Một bàn tay to lớn đã kịp vòng qua eo bà; bà ngã vào một lồng n.g.ự.c vững chãi. Lục Cẩn Văn ôm l eo bà từ phía sau, đỡ bà đứng vững lại.

- Nữu Nữu, cháu lại nghịch ngợm thế hả? - Lục Cẩn Văn hạ mắt xuống, Cố Dạ Trầm với vẻ nghiêm khắc.

Cố Dạ Trầm gãi đầu đầy vẻ chột dạ. Tuy yêu quý ngoại, nhưng bé cũng đồng thời vô cùng sợ .

Ở tuổi ngũ tuần, là một đàn đầy chín c. Tuổi tác, quyền lực, sự giàu sang và địa vị xã hội càng làm tăng thêm sức hút nơi . Chỉ một cái của Lục Cẩn Văn lúc này cũng đủ khiến ta rợn tóc gáy, nếu kh muốn nói là đầy vẻ uy hiếp.

Cố Dạ Trầm rõ ràng kh thể nào chịu nổi cái khí chất nam tính đầy từng trải mà ngoại toát ra.

Thằng bé th sợ.

- Ông ơi, bà ơi, cháu kh cố ý đâu ạ. Cháu xin lỗi. - Cố Dạ Trầm lí nhí xin lỗi.

Lâm Huyền Cơ khẽ cựa quậy, gạt tay Lục Cẩn Văn ra. Bà liếc bằng khóe mắt.

- Nữu Nữu vẫn còn bé lắm, lại nghiêm khắc với cháu thế?

Lâm Huyền Cơ thực sự mực cưng chiều và yêu thương Cố Dạ Trầm.

- Nữu Nữu à, lại đây nào, chúng ta lên lầu nhé. Bà đã mua cho cháu nhiều đồ chơi mới đ, lên chơi thử xem nào. - Lâm Huyền Cơ nắm l tay Cố Dạ Trầm, cùng nhau bước lên cầu thang.

Khi hai bà cháu đã rời , Lục Cẩn Văn vẫn đứng ở lối vào; một hầu gái cúi xuống, giúp thay giày. Ánh mắt dán chặt vào Lâm Huyền Cơ, dõi theo bóng lưng bà. Cả hai đều chẳng còn trẻ nữa, nhưng dường như bà chẳng hề thay đổi chút nào.

Chiếc sườn xám được cắt may hoàn hảo, tôn lên trọn vẹn những đường cong quyến rũ trên cơ thể bà. Eo bà thon gọn, còn h thì nở nang đầy đặn. Mỗi bước , h bà lại khẽ đung đưa, toát lên vẻ nữ tính vô cùng duyên dáng.

Ông xỏ dép vào, bước vào phòng khách ngồi xuống chiếc ghế sofa. L ện thoại ra, bấm một số.

- Thưa , muốn dùng đồ uống gì ạ? - Một cô hầu gái bước tới và hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ngay cả khi đang nói, cô hầu gái cũng đỏ bừng mặt và chẳng dám ngẩng đầu lên Lục Cẩn Văn. Dù đã bước sang tuổi ngũ tuần, vẫn toát lên sức hút mãnh liệt của một đàn từng trải, là hiện thân của sự lịch lãm và phong thái quý phái. Chỉ cần chạm mặt thôi cũng đủ khiến ta đỏ mặt ngượng ngùng.

Chẳng thèm liếc cô hầu gái l một cái, Lục Cẩn Văn lạnh lùng ra lệnh.

- Cô thể lui.

- Vâng, thưa chủ.

Cô hầu gái vội vã rời .

Đầu dây bên kia bắt máy. trả lời là Quản gia Diệp.

- Alo, thưa chủ.

- Báo cáo tình hình sự việc cho nghe. - Lục Cẩn Văn nói.

- Thưa chủ, chúng đã tìm ra gia đình đó; họ là một gia đình khá thế lực, nên mọi chuyện đang trở nên khá rắc rối. Phía gia đình họ kh đồng ý hiến tim. Chúng đã thử liên hệ vài lần, và giờ thì họ bắt đầu tỏ ra cảnh giác với chúng ta ạ.

Giữa biển mênh m, cuối cùng họ cũng nhận được tin tức về một trái tim phù hợp với Huyền Cơ.

Thế nhưng, gia đình kia lại kh chịu đồng ý.

Trên gương mặt Lục Cẩn Văn chẳng lộ chút biểu cảm nào. Ông đã hạ quyết tâm, nhất định được trái tim đó bằng mọi giá.

- Gửi toàn bộ th tin cá nhân của gia đình đó sang cho .

- Vâng, thưa chủ.

Lục Cẩn Văn cúp máy, bỏ chiếc ện thoại trở lại vào túi quần. Ông đứng dậy và bước lên tầng trên.

Trong căn phòng trên lầu. Lâm Huyền Cơ đang chơi đùa cùng Cố Dạ Trầm.

Trên tay Lục Cẩn Văn đang cầm một bát t.h.u.ố.c Bắc.

- Huyền Cơ à, đến giờ em uống t.h.u.ố.c .

Suốt một năm qua, ngày nào Lâm Huyền Cơ cũng uống t.h.u.ố.c Bắc đều đặn. Bà hiểu rõ rằng đã dốc hết sức , làm mọi cách thể chỉ để giữ bà lại trên cõi đời này.

Toàn bộ đội ngũ y bác sĩ của đã ngày đêm nghiên cứu các loại t.h.u.ố.c mới, tìm kiếm mọi phương pháp để chống lại căn bệnh suy tim của bà. Nhờ vào sự giàu và thế lực của , mạng sống của bà đã được kéo dài thêm một năm nữa.

- Nữu Nữu à, cháu ra kia chơi một nhé. Đến giờ bà uống t.h.u.ố.c .

Lâm Huyền Cơ bước ra ban c, vươn tay đón l bát t.h.u.ố.c từ tay Lục Cẩn Văn.

Nhưng lại kh đưa nó cho bà ngay.

- Bịt mũi lại em.

Thuốc quá đắng đối với bà; lần nào uống, bà cũng bịt mũi lại mới thể nuốt trôi được.

- Ừm.

Khi Lục Cẩn Văn đưa bát t.h.u.ố.c lên môi bà và đích thân đút cho bà uống, Lâm Huyền Cơ liền bịt mũi lại, dốc một hơi uống cạn bát t.h.u.ố.c Bắc. Bà chẳng dám dừng lại chút nào, sợ rằng nếu ngưng giữa chừng sẽ nôn hết ra mất.

Sau khi uống xong, vị đắng vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Gần như ngay lập tức, Lục Cẩn Văn l từ trong túi áo ra một viên kẹo, bóc vỏ đặt vào miệng bà.

Vị ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, xua tan dư vị đắng chát. đến khi ngậm viên kẹo , Lâm Huyền Cơ mới cảm th dễ chịu hơn đôi chút.

- Ngọt chứ? - Lục Cẩn Văn hỏi.

- Ngọt lắm. - Lâm Huyền Cơ gật đầu.

- Em vào trong với Nữu Nữu đây.

Bà muốn rời .

Nhưng một cánh tay rắn chắc bất ngờ xuất hiện, nắm l cổ tay bà và ép sát bà vào lan can. Chống hai tay lên thành lan can để l ểm tựa, kẹp chặt bà vào giữa cơ thể và th lan can .

Lục Cẩn Văn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi bà. Lưỡi luồn qua kẽ răng bà, quấn quýt l lưỡi bà, cùng nhau nếm trọn vị ngọt ngào đang tan chảy.

Lâm Huyền Cơ giơ tay lên, định đẩy ra, nhưng lại vô tình chạm vào túi áo . Bên trong vẫn còn vài viên kẹo nữa - những viên kẹo mà đã đặc biệt chuẩn bị riêng cho bà.

Chỉ vì bà, ngày nào cũng luôn mang theo vài viên kẹo bên .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...