Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1079: Em Nhớ Anh Sao?
Lâm Huyền Cơ kh nhúc nhích, nhưng tay cô siết chặt chồng sách trong vòng tay.
Một nụ cười rộng hơn hiện lên trên khóe miệng Lục Cẩn Văn.
- Mới hai tuần mà em đã kh nhận ra ?
Lâm Huyền Cơ cảm th nhói lòng. Cô chớp mắt, cúi đầu.
- Kh, cảm ơn Lục. Em đã về đến nhà .
Cô quay , rẽ vào khu phố.
Cô từ chối .
Cô kh lên xe .
Th cô rời , Lục Cẩn Văn nheo mắt. tỏ vẻ kh hài lòng, ánh mắt lạnh lùng và sắc bén.
…
Lâm Huyền Cơ bước vào tòa nhà chung cư và cô nghe th tiếng bước chân đều đều phía sau. đang theo dõi cô.
là kh?
Chắc c là .
Tại lại theo dõi cô?
Cô tăng tốc, chạy về phía thang máy.
Lục Cẩn Văn một tay đút trong túi quần, tay kia cầm chìa khóa xe. Lâm Huyền Cơ bắt đầu chạy, mái tóc bay phấp phới phía sau như một con nai hoảng sợ, cố gắng thoát khỏi .
nhếch khóe môi, vẻ dịu dàng và trìu mến.
Khi đến thang máy, Lâm Huyền Cơ nh chóng nhấn nút mở cửa. Cô chạy vào trong trong hoảng loạn, vội vàng đóng cửa lại.
Ngay trước khi cửa đóng, cô thể th ở bên ngoài. đã theo cô, nhưng bước với tốc độ của riêng . Ngay cả trước khi cửa thang máy đóng lại, cũng kh tăng tốc.
chỉ cô một cách bình tĩnh, một nụ cười nhạt trên môi.
Lâm Huyền Cơ cảm giác, bằng cách nào đó cô kh bao giờ thể thoát khỏi vòng tay . kh thực sự đuổi theo cô, cảm giác như chỉ để cô chạy vì cô muốn thế.
Cửa thang máy đóng lại và Lâm Huyền Cơ ngả ra sau, thở hổn hển. Cuối cùng cô cũng đã thoát khỏi .
Khí chất của đàn này quá mạnh mẽ. Mặc dù cô tình cảm với , nhưng đồng thời cô cũng sợ . Cô kh dám thẳng vào mắt , chỉ thể l hết can đảm để lén .
Đó là cảm giác của mối tình đầu, thật tuyệt vời.
là mối tình đầu của cô.
Tuy nhiên…
Nhớ lại chuyện xảy ra trong phòng khách sạn hai tuần trước, nước mắt cô lại trào ra. Cô kh còn giữ được sự trong trắng nữa.
Cô… kh còn gì để trao cho nữa.
Cô kh thể l hết can đảm để hỏi câu hỏi đó. Liệu còn chấp nhận cô kh?
Lâm Huyền Cơ ngước đôi mắt đẫm lệ, thang máy từ từ lên tầng. Căn hộ của cô ở tầng 16, con số màu đỏ cứ tăng dần. 1, 2… 10, 11… 15, 16.
Cuối cùng, cô cũng đến tầng 16.
Lâm Huyền Cơ chuẩn bị bước ra khỏi thang máy.
Nhưng thang máy giật mạnh, cửa kh mở. Thang máy bắt đầu xuống và số tầng giảm dần, 16, 15…11, 10…2, 1.
- Thang máy đang xuống, xin quý khách chú ý an toàn.
Trời ơi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Lâm Huyền Cơ thở hổn hển, thang máy lại kh hoạt động bình thường?
Cô lại đến tầng một.
Ding!
Khi Lâm Huyền Cơ vẫn còn đang bối rối về toàn bộ tình huống, cửa thang máy mở ra.
Lục Cẩn Văn đứng sừng sững bên ngoài thang máy, khuôn mặt ển trai hiện ra trước mặt cô.
Lâm Huyền Cơ sững sờ.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Th cô còn đang ngơ ngác, Lục Cẩn Văn vươn tay ra, nắm l cổ tay cô và kéo cô ra khỏi thang máy. Với giọng nói trìu mến, hỏi.
- Em kh định ngừng làm ầm ĩ à?
Cô mới là làm ầm ĩ! Nhất là khi cười!
Tim Lâm Huyền Cơ đập thình thịch khi nhớ lại những gì đã nhận được ở chùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1079-em-nho--.html.]
- Em kh làm ầm ĩ gì đâu. - Cô nói khẽ.
Lục Cẩn Văn nắm l cổ tay cô, ép cô vào tường, kẹp cô giữa hai . Nhíu mày, từ từ cúi xuống, hít một hơi thật sâu mùi tóc cô bên cạnh mặt.
Tóc cô chạm vào má , mũi ngập tràn hương thơm từ tóc cô. đã lên kế hoạch làm ều này khi còn ở cổng trường. Quả là một nước hay.
Vì chênh lệch chiều cao, toàn thân Lâm Huyền Cơ hoàn toàn nằm trong vòng tay . Cô duỗi tay ra, nhưng chỉ chạm vào vòng eo thon gọn của . Cô chỉ thể nắm được chiếc thắt lưng da qu eo .
Cô thể cảm nhận được những múi cơ săn chắc, rắn chắc của dưới lớp quần áo.
Kh ai được phép dễ dàng chạm vào eo và thắt lưng của đàn như vậy.
Cô nh chóng rụt tay lại, như thể bị bỏng.
- Em giận ? Em giận vì kh liên lạc với em hai tuần à? - Lục Cẩn Văn nói với giọng đầy cuốn hút.
- xin lỗi, em yêu, bận quá.
Tim Lâm Huyền Cơ đập thình thịch. Cô tha thứ cho quá dễ dàng.
- Em kh giận…
- Vậy để ôm em.
đặt tay lên vòng eo thon gọn của cô, ôm l nó và nhấc bổng cô lên.
- A!
Lâm Huyền Cơ giật . đã nhấc bổng cô lên cao như vậy, cô nh chóng vươn tay ra ôm l cổ .
- Ha. - Lục Cẩn Văn cười khẽ.
- Em cao thêm một chút nhưng kh hề tăng cân. Em thậm chí còn chưa đến 40 kg.
Mặt Lâm Huyền Cơ đỏ bừng, nói cô đã cao thêm một chút…
Cô nhớ lại lời Diễm Mai nói, Lục cưng chiều cô như con gái ruột.
Cô vẫn đeo chiếc vòng trường thọ tặng cô qu cổ. Nó bị giấu dưới chiếc áo len đỏ, giờ bế cô lên và cô cao hơn , tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Lâm Huyền Cơ cúi đầu, muốn c.ắ.n môi dưới. Nhưng ngay lập tức, cô cảm th nhói đau ở môi.
Lục Cẩn Văn đã c.ắ.n nhẹ môi cô.
c.ắ.n cô ?
Lâm Huyền Cơ bằng đôi mắt sáng ngời.
- Em đang giận à? Vậy thì c.ắ.n lại .
Lâm Huyền Cơ đáp lại sự khiêu khích của , cô mở miệng, c.ắ.n nhẹ môi bằng hàm răng trắng như ngọc.
- Ha.
Tai Lâm Huyền Cơ đỏ ửng, hai thật ngọt ngào bên nhau. Ừm, cô lại rơi vào bẫy của .
Vùi mặt vào cổ , cô khẽ dụi mặt vào cổ một cách e lệ.
Lục Cẩn Văn bắt đầu hôn lên mặt cô.
- Em nhớ kh? Đêm nào em cũng xuất hiện trong giấc mơ của .
“…”
Lâm Huyền Cơ vùi mặt sâu hơn nữa. Cô nhớ ! Làm cô thể kh nhớ được chứ?
Tuy nhiên…
Lâm Huyền Cơ đột nhiên nhớ lại chuyện đã xảy ra. Sắc mặt cô tái nhợt và cô bắt đầu chống cự lại . Cô thậm chí kh thang máy mà chạy lên cầu thang bộ.
…
Sau khi trở về căn hộ studio của , Lâm Huyền Cơ vào phòng tắm để tắm nước nóng.
Nước ấm chảy từ trên xuống, bao phủ toàn thân cô từ đầu đến chân. Cô ôm chặt l . Mùi hương của ở khắp mọi nơi, trong tâm trí cô, trong miệng cô.
Cô làm để đối mặt với đây?
Cô nên thành thật với kh?
giận cô vì cô đã bỏ lại một ở dưới nhà kh?
đã chưa?
Lau khô những giọt nước trên , cô thay một bộ đồ ngủ và bước vào phòng.
Trong phòng cô một hộp quà tinh xảo. Đó là món quà Diễm Mai tặng cô vào ngày lễ trưởng thành, ngày cô chính thức trở thành lớn. Cô chưa từng mở nó kể từ ngày nhận được.
Đó là gì vậy?
Lâm Huyền Cơ mở hộp và th một chiếc đĩa CD bên trong. Cô cho đĩa CD vào máy tính và mở ra để xem nội dung.
Đó là một màn hình toàn chữ tiếng Nhật. Lâm Huyền Cơ chỉ liếc qua thì nghe th tiếng ai đó mở cửa.
ai đó đang đột nhập vào căn hộ studio của cô?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.