Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1087: Kết Thúc Của Lục Và Lâm
Đây là nhà của chúng ta.
Lục Cẩn Văn dang rộng hai tay, ôm cô từ phía sau. hôn lên má cô, và bằng một giọng nói trầm ấm đầy sức hút, hỏi.
- Em thích kh? Nơi này mất hai năm để xây dựng, từng chi tiết đều được tạo ra theo sở thích của em.
Xúc động đến nghẹn ngào, mắt Lâm Huyền Cơ rưng rưng, cô kh ngờ lại được bất ngờ đến thế. Ngay cả trong giấc mơ, ều này cũng kh hề xuất hiện.
Cô yêu nó.
Nó thật lộng lẫy.
Nó thực sự lộng lẫy.
Quay lại, cô ôm l cổ .
- Ừm, em yêu nó lắm.
Lục Cẩn Văn hôn cô lần nữa.
- Huyền Cơ, chúng ta cưới nhau nhé.
đã chờ đợi cô hai năm.
Cô đã tròn 20 tuổi.
Cưới nhau…
Lâm Huyền Cơ cúi đầu.
- Em chưa muốn kết hôn.
- vậy? Nói cho biết chuyện gì đang làm em phiền lòng . - nài nỉ cô nói ra lý do.
Nhưng Lâm Huyền Cơ c.ắ.n chặt môi dưới, im lặng kh nói một lời.
Hơi thở của Lục Cẩn Văn càng lúc càng nặng nề. đẩy cô vào tường, hôn cô say đắm. Lưỡi luồn qua kẽ răng cô, khám phá từng ngóc ngách một cách mạnh mẽ.
Lâm Huyền Cơ kéo áo , cô gần như nghẹt thở sau nụ hôn của . Cô đột nhiên cảm th gì đó trên bụng. Cô đỏ mặt, nh chóng đẩy ra.
Họ đã bên nhau hai năm, luôn cương cứng mỗi khi hôn cô.
Lục Cẩn Văn vùi mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể cô và bằng giọng khàn khàn, nói.
- Huyền Cơ, thực sự muốn em trở thành bà Lục của .
nói ều đó với giọng chân thành. Nghe vậy, Lâm Huyền Cơ dụi mặt vào áo .
Giọng của Hoắc Diễm Mai vọng lên từ tầng dưới.
- Huyền Cơ, chúng tớ đến !
Hoắc Diễm Mai đã dẫn theo vài bạn gái của họ.
- Lục, em xuống lầu.
Lục Cẩn Văn bu tay Lâm Huyền Cơ ra.
- Được , cứ .
…
Buổi tối, trên bãi cỏ.
Lâm Huyền Cơ đốt một que pháo sáng, ném ra xa khỏi . Nó tạo ra tiếng nổ lách tách và các cô gái bắt đầu cười khúc khích.
Lâm Huyền Cơ ngồi trên bãi cỏ và Hoắc Diễm Mai ngồi bên cạnh cô.
- Huyền Cơ, sắp kết hôn với Lục à?
- Kh…
- Đừng chối. Tớ đã th chiếc nhẫn mà thiết kế , chiếc nhẫn Duy Nhất.
Lâm Huyền Cơ đỏ mặt, cô kh ngờ Diễm Mai đã th chiếc nhẫn mà cô thiết kế.
- Huyền Cơ, cứ kết hôn với Lục nếu muốn. chuyện gì làm phiền lòng à?
Cô kh thực sự phiền muộn, Lục Cẩn Văn là một đàn tài giỏi, thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng…
Bức chân dung đó.
phụ nữ trong bức chân dung, mặc sườn xám màu x hải quân, tr giống hệt cô.
Cô là ai?
Hai năm đã trôi qua, nhưng bức chân dung đó cứ như một nhát d.a.o đ.â.m vào tim cô. Cả ý thức lẫn vô thức, cô liên tục nhớ đến nó.
Cô thực sự muốn cưới .
Nhưng cô kh dám.
Đã vài lần cô muốn đối chất với về chuyện đó, nhưng khi đã sẵn sàng nói ra, cô lại kh thể thốt những lời đó ra khỏi miệng. Cô sợ, sợ rằng một khi cô hỏi về chuyện đó, họ sẽ kh còn tương lai bên nhau nữa.
ta nói gì nhỉ? Kh biết thì sướng…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lâm Huyền Cơ ngẩng đầu lên, lên bầu trời đầy hoa bồ c . Ít nhất bây giờ cô cảm th hạnh phúc khi kh cần hỏi về chuyện đó.
Cô yêu nhiều. Cô thậm chí kh thể mạo hiểm dù chỉ một chút rằng sẽ phá hỏng tất cả. Cho dù trong lòng thực sự phụ nữ khác, cô thà cứ sống như thế này, tự lừa dối bản thân.
Tình yêu khiến ta trở nên t.h.ả.m hại đến thế.
…
Đêm khuya.
Sau một phiên ân ái mãnh liệt, Lâm Huyền Cơ đã ngủ . Cô kiệt sức, hành vi của đàn hôm nay thật khác thường. cư xử như một con thú động dục, đòi hỏi và kh chịu nhượng bộ khi đắm chìm trong những thú vui trụy lạc liều lĩnh.
Lục Cẩn Văn vẫn chưa ngủ ngay cả khi Lâm Huyền Cơ đã ngủ. dựa vào khung giường, bộ đồ ngủ buộc lỏng lẻo, một chân co lại. đặt tay lên đầu gối, kẹp ếu t.h.u.ố.c giữa các ngón tay.
hút một hơi t.h.u.ố.c nhả ra một làn khói. Cúi mắt cô gái bên cạnh, luồn ngón tay vào tóc cô, toát lên vẻ quyến rũ sau khi giải tỏa những ham muốn của .
kh biết vì lý do gì, nhưng đêm nay trái tim cảm th thật trống rỗng.
Cô kh muốn cưới .
Tại ?
cảm th khó chịu, ều đó khiến cảm th bất an.
Dập tắt ếu t.h.u.ố.c trong gạt tàn, tựa đầu vào khung giường và nhắm mắt lại.
…
mơ về quá khứ.
- Huyền Cơ.
- Huyền Cơ.
- Huyền Cơ.
chân trần khắp nơi tìm cô. để lại một vệt máu.
Trong tầng hầm lạnh lẽo, vào thân thể lạnh ng của cô. Mắt cảm th nóng, ban đầu bắt đầu rơi nước mắt, nhưng chúng dần dần biến thành những dòng m.á.u đỏ tươi.
Đau đớn.
Toàn thân đau nhức.
lay dậy và một giọng nói dịu dàng, quyến rũ vang lên bên tai.
- Lục! Lục, tỉnh dậy !
Lục Cẩn Văn giật tỉnh giấc.
Khuôn mặt Lâm Huyền Cơ hiện ra trước mặt , với vẻ lo lắng. sững trong giây lát khi tầm trở nên mờ ảo.
từ từ ngẩng đầu lên, cảm th nước mắt lăn dài trên má.
khóc.
- Lục, chuyện gì vậy?
Lục Cẩn Văn vươn tay ra, kéo cô vào lòng. dùng hết sức , muốn cô hòa làm một với .
- Huyền Cơ, đừng động đậy. Cứ để ôm em một lát.
Lâm Huyền Cơ chưa bao giờ th khóc. Hóa ra ngay cả một đàn mạnh mẽ như cũng thể khóc trong giấc mơ.
Cô đưa tay lên, cũng ôm l .
- gặp ác mộng à?
- Ừm, gặp ác mộng. Mọi chuyện đều tốt đẹp, em mặc sườn xám màu x hải quân ôm hôn . Em còn tiễn nữa. Nhưng khi trở về vào ngày hôm sau, em đã c.h.ế.t, em đã ra .
Sườn xám màu x hải quân…
Tim Lâm Huyền Cơ đập thình thịch.
- Huyền Cơ, em tin vào luân hồi kh? Thực ra kiếp trước chúng ta đã ở bên nhau, chúng ta đã một cuộc gặp gỡ đầu tiên tuyệt đẹp nhưng sau đó mọi chuyện đều xuống. Tình yêu của chúng ta đã biến thành lòng thù hận sâu sắc, đầy rẫy sự căm hận đến mức thiêu đốt và gây ra biết bao tàn phá.
- Kiếp này, tim vẫn đau nhói mỗi khi nhớ lại. thậm chí kh biết thời gian trôi qua nh như thế nào, chúng ta đã kh cơ hội chứng kiến Mạt Nhi và Thần Nghị lớn lên cùng nhau, chúng ta đã kh trải qua những năm tháng tuyệt vời đó bên nhau. Ngay cả khi em đang ở những giây phút cuối đời, cũng kh hề hay biết. là cuối cùng biết tin em qua đời.
- Cả hai chúng ta đều lạc lối. Em nói rằng nếu kiếp sau, em sẽ kh bao giờ muốn dính dáng gì đến nữa. Tuy nhiên, vẫn muốn cho một cơ hội nữa. kh muốn từ bỏ em, dù chịu đựng hàng ngàn viên đạn găm vào . Kiếp này đến đây chỉ vì em. Huyền Cơ, muốn ở bên em mãi mãi.
Mặt Lâm Huyền Cơ lập tức đẫm nước mắt. Cô nhẹ nhàng đẩy ra, tìm thứ gì đó. Mở lòng bàn tay, chiếc nhẫn duy nhất nằm trên đó.
Ngay cả khi nước mắt vẫn còn rơi, đôi mắt cô vẫn nheo lại thành nụ cười.
- Lục, em sẽ coi những lời vừa nói là đùa thôi. Em kh tin vào luân hồi hay kiếp trước. Hãy đeo chiếc nhẫn này cho em, em sẽ cưới !
Lục Cẩn Văn cô, khóe môi cong lên. cầm l chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay áp út của cô…
Cô là tình yêu của đời , dù là kiếp này hay kiếp trước. Cô là duy nhất mà kh ai thể cướp được, kể cả trời đất.
Cuối cùng, đã đạt được ều mà chưa bao giờ đạt được trong kiếp trước.
…
Kết thúc câu chuyện của Lục và Lâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.