Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1100: Nụ Hôn
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Phó Th Luân và Lâm Thi Vũ.
- Mẹ của Tiểu Ch ơi, đừng ngại ngùng mà. Chúng chỉ muốn làm cho các con vui thôi.
- Tiểu Ch à, mau lên, bảo mẹ con hôn bố nào.
Mọi đều nhiệt tình hò reo cổ vũ.
Lâm Thi Vũ ngước đôi mắt hạnh xinh đẹp lên Phó Th Luân, chỉ th nhướng mày đầy thách thức.
- ? Cô kh dám hôn à?
Đúng là chiêu tâm lý ngược đời mà.
- Ai bảo là kh dám chứ?
Lâm Thi Vũ bước tới hai bước, nhón chân lên và đặt một nụ hôn lên gương mặt tuấn tú của đàn .
Cô vốn chỉ định hôn lên má thôi.
Nhưng ngay khoảnh khắc môi cô vừa chạm tới, Phó Th Luân bỗng xoay mặt đột ngột; đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô lướt nhẹ qua má chạm thẳng vào đôi môi mềm mại của chính .
Thế là thay vì hôn má, cô lại hôn trúng môi .
Hàng mi cong vút của Lâm Thi Vũ khẽ run lên.
- A!
Tiểu Ch vội vàng đưa tay che mắt lại, nhưng trên môi cô bé vẫn nở một nụ cười tươi tắn.
Phụt.
Tất cả các bậc phụ đều bật cười sảng khoái, còn lũ trẻ thì nhảy cẫng lên vì phấn khích
- Chà chà, bố mẹ của Tiểu Ch đang hôn môi nhau kìa. Thật là ngại quá mất...
Môi hai dính chặt vào nhau, và những đường nét gương mặt tuấn tú, sắc sảo như tạc tượng của đàn hiện lên thật lớn trong tầm mắt của Lâm Thi Vũ. Một vệt ửng hồng nhàn nhạt xuất hiện trên gương mặt tuyệt sắc của cô.
Quả thực là khá ngượng ngùng.
Ngay khoảnh khắc , cô ngửi th mùi hương nam tính, sạch sẽ tỏa ra từ , khiến lòng cô dâng trào bao cảm xúc. Cô khẽ đặt tay lên lồng n.g.ự.c săn chắc của lùi lại phía sau.
- Được , cuộc thi sắp bắt đầu đây. Các bố, xin hãy vào vị trí chuẩn bị. - dẫn chương trình hô vang.
Phó Th Luân cởi chiếc áo khoác đen đang mặc trên ném vào vòng tay cô.
- Cầm l này.
Lâm Thi Vũ cảm nhận được một hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay - đó là hơi ấm từ chiếc áo khoác của , và giờ đây nó vẫn còn lưu lại trên làn da cô.
Phó Th Luân cúi xuống và vào tư thế sẵn sàng.
- Bắt đầu!
Tiếng còi hiệu vang lên, và tất cả các bố đều lao nh về phía trước.
- Nh lên nào!
- Nh nữa lên!
Lúc này, mặt trời đang dần lặn, và làn gió ấm áp mơn man trên gương mặt họ. Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp nơi, tạo nên một bầu kh khí thật tuyệt vời. Ngay cả kh khí dường như cũng mang vị ngọt ngào.
Ôm chiếc áo khoác đen của trong tay, Lâm Thi Vũ ngước lên và th Phó Th Luân đang lao nh về đích tựa như một chú báo hoa mai đầy uyển chuyển, toát lên vẻ nh nhẹn và tràn đầy tự tin. là chạy nh nhất, bỏ lại những cha khác một khoảng khá xa phía sau.
- Mẹ ơi, kìa! Bố là số một! - Tiểu Ch bắt đầu nhảy cẫng lên vì phấn khích và vui sướng.
Phó Th Luân đã giành chiến tg trong cuộc đua.
Đôi môi đỏ mọng của Lâm Thi Vũ khẽ cong lên, và một cảm giác hạnh phúc êm đềm lan tỏa trong trái tim cô.
- Xin chúc mừng bố của Tiểu Ch đã giành chiến tg trong cuộc đua! Mời bố của Tiểu Ch hãy bước lên đây để chọn phần thưởng của nào.
Phó Th Luân chọn hai món quà quay lại.
Lâm Thi Vũ cúi xuống , th đang cầm trên tay hai vòng hoa. đặt một vòng hoa lên đầu Tiểu Ch, còn vòng kia thì đặt lên đầu cô.
- Bố của Tiểu Ch ơi, đang đối xử với mẹ của Tiểu Ch như một nàng c chúa vậy đ.
- Chà, tình cảm giữa bố và mẹ của Tiểu Ch thật là tốt đẹp quá mất.
Mọi đều che miệng cười thầm.
Đây là lần đầu tiên đội vòng hoa lên đầu Lâm Thi Vũ. Cô ngước Phó Th Luân, chỉ th đang lại cô bằng một ánh mắt nồng nàn và rực lửa.
Đây là hai phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời . À , còn cả bà nữa chứ. Tất cả họ đều là những nàng c chúa của .
Lâm Thi Vũ vội vàng quay mặt chỗ khác.
…
Trên chiếc xe Maybach.
Lâm Thi Vũ đang ôm Tiểu Ch và ngồi ở ghế sau. Tiểu Ch đã vui chơi thỏa thích đến mức thấm mệt và đã ngủ .
- Smithson này, hôm nay Tiểu Ch mệt lắm . Hay là chúng ta hủy buổi học hôm nay nhé? đưa con về nhà .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Th Luân liếc cô qua gương chiếu hậu.
- Kh được đâu. Chúng ta đã xác định học hành nghiêm túc , thể bỏ buổi học được chứ?
“…”
Thật khó để phản bác lại lời đó.
Chiếc Maybach lao nh vào khu dân cư nhỏ. Phó Th Luân bế Tiểu Ch xuống xe, và cả gia đình ba cùng trở về căn hộ.
Cô Tô bước tới.
- Ôi chà, Tiểu Ch ngủ mất . Mau bế cháu vào phòng , kẻo cháu bị cảm lạnh đ.
Lâm Thi Vũ mở cửa phòng và khẽ nói.
- Đặt Tiểu Ch xuống đây .
Phó Th Luân đặt Tiểu Ch lên giường, còn Lâm Thi Vũ thì đắp chăn cho bé. Cô đứng dậy và nhận th đàn kia đang dán mắt vào một thứ gì đó trên giường.
Cô đã quên cất đồ lót của mất.
Giờ thì ta đang đứng đó, trơ trẽn chằm chằm vào chiếc đồ lót của cô kh chớp mắt.
Lâm Thi Vũ nhớ lại chuyện tày trời mà đã làm đêm hôm nọ, liền lập tức chộp l chiếc đồ lót trên giường và ném thẳng vào khuôn mặt ển trai của .
Đồ vô liêm sỉ!
Phó Th Luân kh hề né tránh. Ngược lại, vươn tay đón l chiếc nội y của cô, dùng những ngón tay thon dài kẹp l một bên mép vải. từ từ đưa nó lên sát mũi và hít hà.
Đó là một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng mùi sữa.
Đôi mắt Lâm Thi Vũ nheo lại. đàn này quả thực quá... trơ trẽn!
Cô hậm hực bỏ ra khỏi phòng.
Nhưng cô mới chỉ bước được vài bước thì cổ tay thon thả của cô đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt l. kéo cô lại, ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng trầm khàn.
- Tại em lại ném nó vào ?
ta vẫn còn mặt dày mà hỏi câu đó ?
Lâm Thi Vũ quay lại, chằm chằm vào .
- muốn kể ra xem đã làm được những “việc tốt” gì kh?
- Được thôi.
"..."
vẻ mặt ngượng ngùng, bối rối của cô gái, Phó Th Luân khẽ mỉm cười.
- Ngày mai sẽ mua cho em một cái mới.
- Kh!
Lâm Thi Vũ dứt khoát từ chối, đồng thời cố gắng rút cổ tay ra khỏi tay .
- Bu ra!
Phó Th Luân kh bu, ngược lại còn kéo mạnh cô hơn khiến cả hai cùng loạng choạng lùi về phía sau. ngồi xuống mép giường, còn cô thì ngã ngồi trọn vẹn lên đôi đùi săn chắc của .
Khoảng cách giữa họ quá gần, tư thế này mang đậm vẻ thân mật, gợi tình.
- Tại em lại kh muốn tặng nội y cho em chứ, hửm?
ta thực sự vừa hỏi câu đó ?
cúi xuống, thì thầm bên tai cô; cái âm "hửm" cuối câu nghe thật... đầy vẻ khiêu khích.
Lâm Thi Vũ vùng vẫy phản kháng.
- Ai thèm nội y của chứ? Bu ra ngay!
Đôi môi nóng bỏng lướt nhẹ qua vành tai trắng ngần của cô, trao một nụ hôn khẽ khàng.
vốn dĩ luôn th vành tai cô thật đáng yêu; giờ đây, chậm rãi và nhẹ nhàng hôn lên đó, phả hơi thở ấm nóng lên làn da mỏng m của cô.
Toàn thân Lâm Thi Vũ mềm nhũn ra, bởi vành tai chính là ểm nhạy cảm nhất trên cơ thể cô. Cô đặt hai tay lên lồng n.g.ự.c săn chắc của đẩy ra, nhưng chợt nhận ra toàn bộ sức lực trong dường như đã tan biến hết.
- Đừng... Á!
khẽ c.ắ.n nhẹ vào tai cô, khiến cô bật lên một tiếng kêu the thé. Nhưng ngay khi vừa phát ra âm th đó, mặt cô bỗng đỏ bừng lên như gấc.
Tiếng kêu vừa là cái kiểu gì vậy chứ? Nghe thật... đầy vẻ dâm đãng.
Phó Th Luân ném cô lên chiếc giường êm ái cúi phủ lên trên cô.
- Thi Thi à, đừng tự lừa dối bản thân nữa. Em… đang khao khát ều đó ngay lúc này.
nói rằng cô đang khao khát ều đó ngay lúc này.
Hàng mi dài cong vút của cô run rẩy dữ dội khi cô bám chặt l vạt áo đàn . Theo trí nhớ của cô, cô chưa từng ân ái với bất kỳ đàn nào trước đây, thế nhưng cô đã bước vào độ tuổi của một phụ nữ trưởng thành.
Những phụ nữ trưởng thành thường xu hướng yêu thích những đàn ưu tú, ển trai, chín c và thành đạt trong giới thương trường. Trong đó, các vị CEO chính là mẫu lý tưởng nhất.
Thật khó để phủ nhận rằng Phó Th Luân hội tụ xuất sắc mọi phẩm chất . Cô chẳng thể hiểu nổi tại bản thân lại trở nên yếu mềm đến thế mỗi khi đối diện với những nụ hôn của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.