Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1106: Cô Thật Sự Rẻ Tiền
Phong Linh Tuyết về phía Huyền Ảnh, đồng t.ử cô co rút lại. Chính là , Huyền.
Đôi tay cô siết chặt thành hai nắm đ.ấ.m đặt bên h.
- Điện hạ. – Phan Mân bước tới, cúi thì thầm ều gì đó vào tai Lục Dạ Minh.
Lục Dạ Minh kh biểu lộ phản ứng gì nhiều; chỉ dẫn Phan Mân rời . Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại Huyền Ảnh và Phong Linh Tuyết.
Huyền Ảnh vận trên bộ y phục đen tuyền, chỉ để lộ một nửa khuôn mặt tuấn tú. Đôi mắt đen thẫm, ánh lên vẻ sắc lạnh tựa thủy tinh, toát lên sự nguy hiểm c.h.ế.t .
Là con trai của Nam C tước, đã trở về Huyền gia từ ba năm trước, và chỉ trong vỏn vẹn ba năm đó, đã vươn lên ngang hàng với Lục Dạ Minh. Thủ đoạn của tàn nhẫn nhưng lại cực kỳ hiệu quả.
Huyền Ảnh nuôi một con hổ; thiên hạ đồn rằng thường ném kẻ thù cho con hổ đó xơi tái, đến cả một mẩu xương cũng chẳng còn sót lại.
Giờ đây, Huyền Ảnh nheo đôi mắt sắc lạnh lại, dò xét Phong Linh Tuyết từ đầu đến chân. Với nụ cười mỉa trên môi cùng giọng ệu đầy châm biếm, cất lời.
- Cô kh chịu ở yên trong “Phòng A Kiều” để quyến rũ đám đàn ở đó, mà lại chạy ra đây để câu dẫn một kẻ đã vợ ? Phong Linh Tuyết à, đã ba năm trôi qua , mà cô lại càng trở nên rẻ tiền hơn trước.
Sắc mặt Phong Linh Tuyết tái mét khi nghe những lời đó, nhưng cô nh chóng l lại vẻ bình tĩnh, khẽ vén mái tóc ra sau tai bước về phía trước.
Cô diện một chiếc đầm maxi màu đen với đường xẻ tà cao hút mắt. Mỗi bước chân cô , h cô lại khẽ đung đưa, để lộ đôi chân dài thon thả. Kết hợp cùng đôi giày cao gót, dáng uyển chuyển đầy quyến rũ của cô quả thực sức mê hoặc khôn cưỡng.
Cô dừng lại ngay trước mặt Huyền Ảnh, khẽ vươn tay chạm vào nửa khuôn mặt kh bị chiếc mặt nạ che khuất của .
- Huyền à, đã lâu quá nhỉ. tr càng ngày càng tuấn tú đ chứ, nhưng lại tỏ ra giận dữ thế kia? đang giận vì ba năm trước, chính phụ nữ “rẻ tiền” đang đứng trước mặt đây đã nhẫn tâm ruồng bỏ hay kh?
Ánh mắt của Huyền Ảnh trở nên đầy vẻ đe dọa; bàn tay thoăn thoắt tựa tia chớp, chộp l cổ tay cô. Phong Linh Tuyết lập tức cau mày, cảm giác như thể cổ tay sắp gãy lìa dưới sức kìm kẹp của .
Nhưng cô chẳng hề than vãn hay rên rỉ l một tiếng. Càng đau đớn, cô lại càng giữ im lặng tuyệt đối.
- Huyền à, nên hiểu rằng, đó là c việc của . Đêm hôm đó muốn đưa cùng, nhưng đã suy nghĩ kỹ . Dựa vào đâu mà lại nghĩ đủ tư cách để đưa chứ?
- đã quen với lối sống phóng đãng ; còn , chỉ là một vị khách tại “Phòng A Kiều Các” mà thôi. chẳng tiền tài, địa vị hay quyền thế gì cả. L tư cách gì mà dám tơ tưởng đến chứ?
Huyền Ảnh vốn chẳng kẻ tầm thường; khi nghe những lời , khí chất toát ra từ càng trở nên đáng sợ hơn bội phần. vung tay một cái, hất văng Phong Linh Tuyết ra xa.
Phong Linh Tuyết mất đà, tấm lưng cô va mạnh vào chiếc tủ phía sau. Đau ếng.
Cô biết mà. căm ghét cô.
thực sự căm ghét cô.
Cô vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, với đôi môi đỏ mọng gợi tình, hàm răng trắng ngọc và mái tóc đen huyền như mun. Cô quả là một tuyệt sắc giai nhân.
Trước mắt cô bỗng tối sầm lại. Huyền Ảnh cúi xuống, áp sát lồng n.g.ự.c vào cô, đôi mắt dán chặt l cô cùng một nụ cười đầy vẻ mỉa mai trên môi.
- Ý cô là ? Nếu đủ tiền tài, địa vị và quyền thế, thì thể... đùa giỡn với cô ?
Phong Linh Tuyết vươn tay ra, vòng l cổ .
- Ừm... ví dụ nhé, nếu là con trai của một vị C tước, thì thể...
Cô thè lưỡi ra, khẽ l.i.ế.m lên đôi môi của Huyền Ảnh.
Huyền Ảnh nh chóng nâng cằm cô lên, dùng ngón tay cạy mở đôi môi cô khu đảo bên trong khoang miệng cô bằng chính ngón tay .
Động tác mang chút gì đó đầy tính xác thịt.
- Chắc cô đã từng dùng cách này để chiều chuộng đàn nhiều lắm nhỉ?
Phong Linh Tuyết siết chặt nắm tay.
- Tất nhiên .
Vừa nghe cô nói xong, Huyền Ảnh bỗng khựng lại. trở nên lạnh lùng và vô cảm, mọi hứng thú đều tan biến. Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy vẻ châm biếm.
- Đồ gái ếm.
Gái ếm ư?
Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co rút lại.
Huyền Ảnh rụt ngón tay về, trợ lý liền bước tới, đưa cho một chiếc khăn ăn màu trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1106-co-that-su-re-tien.html.]
- Thiếu gia.
Huyền Ảnh dùng khăn lau ngón tay, động tác tao nhã và đầy phong thái. thậm chí còn chẳng buồn ngước mắt lên.
- Cô l đâu ra sự tự tin đó vậy? Điều gì khiến cô nghĩ rằng con trai của một C tước lại thể nảy sinh tình cảm với một con ếm như cô chứ?
ngước mắt lên, ném chiếc khăn bẩn thỉu xuống ngay bên cạnh cô, một tay đút vào túi quần, khinh khỉnh cười nhạt.
- Ha, quả nhiên là rẻ tiền.
quay bước .
…
đã rời .
Phong Linh Tuyết dõi theo bóng lưng . Đã ba năm trôi qua, đã kìm nén lại cái khí chất thâm trầm và nguy hiểm vốn , nhưng quả thực, đã thay đổi quá nhiều.
Toàn bộ trang phục trên , từ chiếc áo sơ mi đến chiếc quần tây, rõ ràng giá trị lên tới cả một gia tài. Bên cạnh thậm chí còn một trợ lý luôn túc trực theo, dáng vẻ uy nghi hệt như một vị vua.
trợ lý kia thậm chí còn gọi là... Thiếu gia.
vẻ như suốt ba năm qua, đã sống một cuộc đời vô cùng sung sướng.
Còn cô thì ?
Cô đã sống một cuộc đời như thế nào?
Đôi mắt Phong Linh Tuyết đỏ hoe, nước mắt bắt đầu lưng tròng. Khoảnh khắc , tr cô vẻ thật yếu đuối và mong m; nhưng nh sau đó, cô đã l lại được sự bình tĩnh, gượng nở một nụ cười trên môi.
Đã biết bao đàn sẵn sàng vung tiền như rác chỉ để được ngắm nụ cười , thế nhưng trước mặt họ, cô chưa bao giờ chịu cười l một lần. Cô càng tỏ ra lạnh lùng, càng kh muốn cười, thì những đàn kia lại càng sẵn lòng chi trả những khoản tiền khổng lồ hơn nữa.
Thế nhưng, cô hoàn toàn xứng đáng với từng xu của cái mức giá "trên trời" . Khi cô mỉm cười, vẻ đẹp của cô trở nên rực rỡ đến mức khiến bất cứ ai vào cũng nín thở, ngẩn ngơ quên cả lối về.
Và rốt cuộc, đàn kia đã nói đúng. Cô chẳng qua cũng chỉ là... một gái ếm mà thôi.
...
Trong phòng làm việc.
Cố Mặc Hàn đẩy cửa bước vào. đưa mắt lướt qu căn phòng, dừng lại ở bóng dáng mảnh mai đang đứng bên khung cửa sổ.
Đường Mạt Nhi đứng đó, tà váy và mái tóc khẽ bay trong gió, tr cô vẫn quyến rũ và mê hồn hệt như những năm về trước. bước lại gần, đặt một xấp gi tờ lên bàn làm việc.
- Đây là cái gì vậy?
Đường Mạt Nhi ngước mắt lên ; ngay trên trang bìa, dòng chữ hiện lên rõ mồn một: Thỏa thuận Ly hôn.
Sắc mặt Cố Mặc Hàn trở nên u tối, chẳng ai thể đoán được trong lòng đang toan tính ều gì. đặt cây bút xuống bàn.
- Mạt Nhi, em đã th đ. Ký vào .
Gương mặt Đường Mạt Nhi tái nhợt hoàn toàn; cô cố gắng kìm nén cảm xúc, cố gắng kh để bản thân sụp đổ ngay lúc này. Cho dù mối quan hệ giữa họ thực sự đã đến hồi kết, cô vẫn muốn đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ kh kết thúc một cách tồi tệ hay ồn ào.
Cô bước lại gần, chậm rãi cầm l cây bút.
Đưa ngòi bút đến đúng ô trống dành cho chữ ký, cô đặt bút ký tên lên tờ gi.
Thật nực cười biết bao! Khi họ kết hôn, cô chẳng cần ký bất cứ gi tờ gì; vậy mà giờ đây, khi ly hôn, ta lại yêu cầu cô ký tên.
Tách!
Ngòi bút gãy đôi. Cô ngẩng đầu lên, đàn bằng đôi mắt đỏ hoe. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng qua đôi mắt đẫm lệ , cô vẫn nở một nụ cười.
- Em kh cố ý đâu, cây bút tự nhiên bị gãy thôi mà.
- Nhưng em đồng ý ly hôn. cứ đăng ký thủ tục ngay bây giờ cũng được. À , ai sẽ là giành quyền nuôi Nữu Nữu đây?
Dù bề ngoài tỏ ra bình thản, nhưng ẩn sau những giọt nước mắt kia, lòng cô lại đau đớn khôn nguôi. Cố Mặc Hàn vươn tay, kéo cô vào lòng .
đặt lên mái tóc cô những nụ hôn nồng nàn, khao khát được hòa quyện cô vào từng thớ thịt, từng mạch m.á.u của , để hai trở thành một thể thống nhất.
- Mạt Nhi à, em hãy đợi nhé. Lúc này cần sự phối hợp của em. Nhưng hãy tin , hứa với em rằng sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện thật nh thôi. Hãy tin .
Chưa có bình luận nào cho chương này.