Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1112: Theo Đuổi Vợ Yêu
Khi "Lâm Thi Vũ" nhận ra tình thế đang bất lợi cho , cô ta vội vàng liếc mắt về phía đàn đang nằm dưới đất. đàn kia lập tức bật dậy, chạy sấn về phía Lâm Thi Vũ.
- Vợ ơi, em trả lại đứa bé cho ta . Về nhà với nào.
đàn vươn tay ra, định kéo Lâm Thi Vũ về phía .
Nhưng bỗng cảm th một ánh mắt đầy sát khí đang phóng tới từ bên cạnh. Ngẩng đầu lên , th Phó Th Luân đang trừng mắt xuống từ trên cao - ánh mắt sắc lạnh tựa như một con d.a.o nhọn thể lột da sống.
nổi hết da gà và rùng sợ hãi. C.h.ế.t tiệt, ngay cả một kẻ ngốc cũng thể nhận ra rằng vừa chọc giận một nhân vật tầm cỡ, một đại gia kh thể nào đắc tội được.
vội vàng rụt bàn tay đang run rẩy lại.
Ánh mắt của Phó Th Luân chuyển sang Lâm Thi Vũ.
- sẽ bảo trợ lý đưa cô về nhà.
Trợ lý của bước tới, mở cửa chiếc xe sang trọng. Lâm Thi Vũ kh nói một lời nào; cô cúi xuống Tiểu Thư Thư đang say ngủ trong vòng tay , lòng kh nỡ rời xa thằng bé chút nào. Cô bước lên phía trước, trao Tiểu Thư Thư sang cho Phó Th Luân.
Phó Th Luân vươn tay ra đón l Tiểu Thư Thư từ tay cô.
Lâm Thi Vũ cũng bước vào trong chiếc xe sang trọng đó. đàn kia cũng định trèo vào theo, nhưng trợ lý của Phó Th Luân đã lên tiếng ngăn lại.
- Xin lỗi, mời ngồi ở ghế phía trước.
đàn định nổi đóa lên quát tháo, nhưng khi vào chiếc xe sang trọng đang đỗ trước mặt, cộng thêm khí chất áp đảo tỏa ra từ Phó Th Luân, chẳng dám làm bất cứ ều gì ngu ngốc. đành miễn cưỡng ngồi vào ghế phụ phía trước.
Chiếc xe lao nh về phía trước.
…
Mặc dù Lâm Thi Vũ thật sự cuối cùng cũng đã rời , nhưng "Lâm Thi Vũ" vẫn cảm th một ềm chẳng lành. Cô mơ hồ cảm nhận được rằng đàn này đang che giấu những suy tính riêng trong lòng.
Cô hoàn toàn kh thể đoán được đang nghĩ gì.
- Tiểu Thư Thư ngủ , để em bế thằng bé cho. - Cô vươn tay ra, muốn đón l Tiểu Thư Thư.
Nhưng Phó Th Luân khéo léo né tránh, thậm chí kh để cô ta chạm vào dù chỉ là ống tay áo của Tiểu Thư Thư.
- Kh cần đâu, thể bế thằng bé được.
- Em… - Cô muốn nói ều gì đó.
Phó Th Luân cúi đầu chiếc đồng hồ sang trọng trên cổ tay.
- Giờ tan học của Tiểu Ch sắp đến , chúng ta đón con bé thôi.
bế Tiểu Thư Thư theo và bước vào chiếc xe limousine.
“Lâm Thi Vũ” đành theo .
…
Bên trong chiếc limousine.
“Lâm Thi Vũ” đàn ngồi bên cạnh; đang ôm Tiểu Thư Thư trong lòng, thỉnh thoảng lại khẽ chọc vào má thằng bé.
Cô thể nhận th rằng thực sự cưng chiều đứa con trai mà Lâm Thi Vũ đã sinh ra.
Một tia ghen tị dữ dội lướt qua đôi mắt cô. đã cả một cô con gái lẫn một con trai với Lâm Thi Vũ .
- Smithson, em… - Cô muốn mở lời.
Một tiếng chu ện thoại du dương vang lên, cuộc gọi đến. Một tay vẫn ôm Tiểu Thư Thư, tay kia lục tìm chiếc ện thoại trong túi áo.
- Alo.
- Smithson, tin xấu đây ạ. Đã đến đón Tiểu Ch . - Giọng nói của cô giáo mẫu giáo vang lên ở đầu dây bên kia, nghe vẻ vô cùng hoảng hốt.
Ánh mắt Phó Th Luân tối sầm lại, giọng nói của trở nên nghiêm nghị đến đáng sợ.
- Cô nói thế là ? Ai đã đón Tiểu Ch?
- Cô giáo ơi, để nói chuyện với Smithson. - nghe th một giọng nói êm ái vang lên - đó chính là Đường Mạt Nhi.
- Smithson, là đây. đã đón Tiểu Ch để hai dì cháu cùng sang nước Z chơi một chuyến. giúp báo lại chuyện này cho Thi Vũ biết với nhé. Chúng là bạn thân, vả lại cũng là mẹ đỡ đầu của Tiểu Ch mà. Thi Vũ chắc sẽ kh phản đối đâu nhỉ, đúng kh Thi Vũ?
Vì kh gian bên trong chiếc limousine tĩnh lặng, "Lâm Thi Vũ" thể nghe rõ mồn một giọng nói của Đường Mạt Nhi.
Cô ta nghiến chặt răng, đến mức nướu răng cũng cảm th đau nhói. Đường Mạt Nhi!!!
Phó Th Luân mím môi, kh nói một lời nào. Đường Mạt Nhi tiếp tục nói.
- À này, Smithson, kh chỉ đưa Tiểu Ch thôi đâu. còn đưa theo một khác nữa. Nếu muốn gặp họ, hãy đến Quốc gia Z.
Nói xong những lời đó, Đường Mạt Nhi cúp máy. Phó Th Luân nắm chặt chiếc ện thoại trong tay; dễ dàng đoán được mà Đường Mạt Nhi đã đưa cùng là ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1112-theo-duoi-vo-yeu.html.]
tài xế với vẻ mặt lạnh t.
- Hãy chuẩn bị chuyên cơ riêng, sẽ đến Quốc gia Z.
- Đã rõ. - tài xế gật đầu đáp lời.
Sắc mặt của "Lâm Thi Vũ" lập tức biến đổi.
- Tại chúng ta lại đến Quốc gia Z chứ? Em kh muốn ...
Phó Th Luân chỉ liếc cô ta một cách vô cảm.
- Tiểu Ch đang ở Quốc gia Z; chẳng lẽ em định kh cùng con bé khi em đang là mẹ của nó ?
"..."
...
Tại sân bay.
Đường Mạt Nhi nắm tay Tiểu Ch, cùng bước vào sảnh khởi hành của sân bay. Một bóng dáng th thoát đang đứng phía trước, chờ đợi họ.
Tiểu Ch dễ dàng nhận ra mẹ ngay từ cái đầu tiên. Cô bé chạy ào tới và reo lên đầy phấn khích.
- Mẹ ơi!
Lâm Thi Vũ quay lại, ôm chặt Tiểu Ch vào lòng.
- Mẹ ơi, mẹ Mạt Nhi bảo rằng mẹ sẽ đưa chúng ta đến Quốc gia Z để nghỉ mát đ. thật kh hả mẹ?
Lâm Thi Vũ chỉ tay vào cổ họng lắc đầu.
- Mẹ ơi, mẹ bị làm thế ạ?
- Tiểu Ch à. - Đường Mạt Nhi bước tới, xoa nhẹ lên mái tóc của Tiểu Ch.
- Mẹ bị cảm lạnh , cổ họng đang đau nên tạm thời chưa nói chuyện được.
Tiểu Ch hôn lên cổ của Lâm Thi Vũ.
- Vậy thì mẹ ơi, mẹ mau khỏe lại nhé, nếu kh con sẽ lo lắng lắm đ.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Đường Mạt Nhi kh khỏi cảm th chạnh lòng và ghen tị.
- Thi Vũ à, Tiểu Ch đúng là một cô bé đáng yêu tuyệt vời, tớ suýt nữa đã ghen tị với đ.
Lâm Thi Vũ mỉm cười, trao cho Đường Mạt Nhi một ánh mắt - sau này cũng sẽ một cô con gái thôi mà.
Đường Mạt Nhi mỉm cười, khéo léo che giấu nỗi buồn trong lòng.
- Thi Vũ này, chúng lên máy bay thôi. Tớ nhất định đưa trải nghiệm bữa đại tiệc hoành tráng tại Quốc gia Z.
Họ cùng nhau lên máy bay, và Đường Mạt Nhi cất tiếng hỏi.
- biết phụ nữ đã phẫu thuật thẩm mỹ để ngoại hình giống hệt là ai kh?
Lâm Thi Vũ cầm l một cây bút, viết vài chữ lên tờ gi. “Lâm Nhược Khê”
Cô thể cảm nhận rõ sự ghen ghét tột độ ẩn hiện trong ánh mắt của Lâm Nhược Khê.
Đường Mạt Nhi gật đầu. Một năm trước, khi Lục Cẩn Văn ra tay hủy diệt gia tộc Lâm, Lâm Nhược Khê bỗng dưng biến mất kh chút dấu vết; chẳng ai hay biết tung tích của cô ta ở đâu.
Thế nhưng, suốt một năm qua, cô ta đã trải qua vô số ca phẫu thuật thẩm mỹ để được diện mạo giống hệt Thi Vũ. Cô ta vốn am hiểu về Lâm Thi Vũ, đã bắt chước từng cử chỉ, ệu bộ của cô, thậm chí còn mô phỏng cả thần thái riêng biệt .
- Thi Vũ này, lúc nãy kh tháo tấm mạng che mặt xuống luôn ?
Đôi mắt Lâm Thi Vũ chợt hoe đỏ. Cô chậm rãi viết từng từ lên tờ gi: “Tớ muốn tự nhận ra.”
Đường Mạt Nhi chỉ khẽ nhướng mày. Làm Thi Vũ thể chắc c rằng Phó thiếu gia sẽ nhận ra cô chứ?
…
Quốc gia Z.
Chiếc chuyên cơ riêng đáp xuống đường băng sân bay. Cánh cửa khoang hành khách từ từ mở ra, và Phó Th Luân bước ra khỏi máy bay.
Một bữa đại tiệc long trọng đang được tổ chức tại Quốc gia Z. Mọi lối ra vào đều đã được phong tỏa nghiêm ngặt, và các vị khách VIP đến từ khắp nơi trên thế giới đều được đội ngũ lễ tân chuyên nghiệp dẫn lối vào khu vực sự kiện.
Vừa bước ra khỏi sân bay, họ đã tr th một chiếc limousine hạng sang đang đỗ sẵn bên ngoài, chờ đón sự xuất hiện của họ. Chiếc limousine nh chóng lăn bánh, hướng thẳng về phía Nhà Trắng.
quản gia hoàng gia tại Nhà Trắng mở cửa phòng, cung kính nói.
- Thưa Smithson, thưa phu nhân, đây là phòng nghỉ của hai vị. Căn phòng này được trang bị hệ thống khóa vân tay bảo mật.
- Cảm ơn .
“Lâm Thi Vũ” gửi lời cảm ơn đến quản gia trước khi khép cánh cửa phòng lại. Cuối cùng thì đêm nay, cô cũng sẽ được ngủ chung phòng với đàn . Quả là một cơ hội trời ban.
Chưa có bình luận nào cho chương này.