Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1119: Vũ Điệu
Biểu cảm trên gương mặt Phong Linh Tuyết vẫn kh hề thay đổi.
- Tổng giám đốc Cố, hiểu rõ mà; ... trân trọng tính mạng của .
Cô kh thể nào để mất sinh mạng này được.
Cô sẽ kh bao giờ cho phép bản thân c.h.ế.t.
Cố Mặc Hàn nhướng mày, tỏ vẻ hài lòng trước câu trả lời của cô. Vài vị CEO khác bước tới và lên tiếng chào hỏi Cố Mặc Hàn.
- Xin phép.
Cố Mặc Hàn liền bước để giao thiệp cùng m vị CEO kia.
Sau khi rời , Phong Linh Tuyết bước lại phía bàn tiệc; trên bàn bày biện đủ loại sơn hào hải vị cùng những chai rượu vang hảo hạng.
Ánh mắt Phong Linh Tuyết dừng lại ở những viên kẹo đầy màu sắc. Cô vươn tay ra và nhặt l một viên. Thế nhưng, đúng lúc cô vừa xoay lại, cô lại va một . Lồng n.g.ự.c đó rắn chắc và đầy cơ bắp; cô cảm giác như vừa đ.â.m sầm vào một bức tường vững chãi vậy.
A!
Viên kẹo trên tay cô rơi xuống, đáp trúng lên chiếc giày da đen bóng loáng của kia.
Ngẩng đầu lên , cô nhận ra đó chính là... Huyền Ảnh.
Cô hoàn toàn kh hay biết rằng đã đứng ngay sau lưng từ lúc nào.
Huyền Ảnh sở hữu một thân hình cao lớn, với chiều cao lên tới 1m87. Ba năm lăn lộn trên chiến trường đã càng làm tôn lên khí chất u tối, đầy vẻ tà mị của - một vẻ đáng sợ đến mức khiến đối diện khiếp vía. Chỉ cần lại gần, bầu kh khí xung qu lập tức trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Cúi đầu xuống viên kẹo đang nằm dưới đất, Huyền Ảnh nhếch khóe môi lên, nở một nụ cười khẩy lạnh lẽo.
- Một “nữ tiếp viên xã giao” hạng nhất của “Phòng A Kiều” - vốn đã quá quen với những món cao lương mỹ vị và những bộ y phục may đo riêng biệt - mà lại cũng tỏ ra hứng thú với một viên kẹo nhỏ bé thế này ?
Giọng ệu của đầy vẻ châm biếm khi bu lời trêu ngươi cô.
Sự xuất hiện của ngay lập tức thu hút mọi ánh mắt của giới thượng lưu đang mặt tại đó. Mọi bắt đầu xì xào bàn tán.
- kìa, Phong Linh Tuyết đang định quyến rũ “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” đ ư!
- Cô ta đúng là trơ trẽn hết chỗ nói! Cô ta thực sự nghĩ rằng “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” sẽ cưới cô ta làm vợ ? Cô ta thậm chí còn chẳng đủ tư cách để làm một nàng hèn mọn cho nữa là đằng khác!
- Đồ lẳng lơ!
Phong Linh Tuyết hiểu rõ bị ghét bỏ đến mức nào; những tham dự một bữa tiệc xa hoa và hoành tráng như thế này đều là con gái của những gia đình giàu và quyền thế. Trong số tất cả các vị khách mời, cô là duy nhất kh hề sở hữu một thân thế d giá nào cả. Suy cho cùng, cô chỉ là một nữ tiếp viên xã giao đến từ "Phòng A Kiều".
Những tiểu thư d giá mặt tại đó càng thêm căm ghét cô hơn nữa, chính bởi vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô.
Thế nhưng, cô lại chẳng hề bận tâm chút nào.
Phong Linh Tuyết ngẩng đầu về phía Huyền Ảnh.
- Ảnh à, Chủ tịch Cố vẫn đang đợi . xin phép trước đây.
Cô xoay , định bước .
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô nghe th một tiếng cười đầy mỉa mai vang lên từ phía sau.
- Cô vừa gọi là gì cơ?
Phong Linh Tuyết khựng lại, quay về phía .
Đôi mắt Huyền Ảnh khẽ nheo lại, nhưng trên gương mặt chẳng hề hiện hữu một nụ cười nào cả. chằm chằm vào cô, nhấn mạnh từng lời trong câu hỏi của .
- hỏi lại cô lần nữa đây: cô vừa gọi là gì?
Tim Phong Linh Tuyết đập thình thịch, suýt chút nữa thì lỡ mất một nhịp. Cô vội vàng sửa lại lời nói.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc.
Huyền Ảnh khẽ nhướng mày đầy vẻ thỏa mãn.
- Hãy nhớ kỹ ều này. “ Ảnh” đã c.h.ế.t từ ba năm trước . Cô kh tư cách để gọi bằng cái tên đó nữa đâu!
- À... - Phong Linh Tuyết cúi đầu xuống đôi chân , ánh mắt ẩn chứa những nỗi niềm khó bề thấu hiểu.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, giờ thể được chưa?
- Lau sạch đôi giày cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1119-vu-dieu.html.]
Phong Linh Tuyết ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm đôi mắt đen thẫm tựa màn đêm của . cô bằng một vẻ bề trên đầy khinh miệt, cứ như thể cô còn thấp kém hơn cả những hạt bụi bẩn dưới mặt đất vậy.
- Cô làm rơi kẹo, làm bẩn giày của ; vậy thì giờ hãy lau sạch nó . – nhắc lại với một nụ cười lạnh lẽo.
Xì xào...
Những tiểu thư d giá kia bắt đầu cười khẩy đầy vẻ khinh bỉ.
- kìa, Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đang làm nhục Phong Linh Tuyết đ!
- Đáng đời lắm chứ! Cảnh tượng này xem thật là thú vị. Cô ta đúng là ảo tưởng về bản thân quá mức .
Gương mặt Phong Linh Tuyết trở nên tái nhợt. Một... Hai... Ba giây trôi qua... Cô từ từ khụy xuống, giữa những âm th chế giễu và phán xét của đám đ vây qu.
Cô đưa tay ra, nhặt l viên kẹo nắm chặt trong lòng bàn tay. Cô siết chặt đến mức lòng bàn tay đau nhói.
" Ảnh" - vẫn thường tặng kẹo cho cô mỗi ngày - giờ đây đã thực sự kh còn nữa . Đôi mắt cô hơi ửng đỏ; cô vươn tay còn lại ra, cẩn thận lau sạch chiếc giày da của .
Một lúc sau, cô dừng việc lau giày lại khi nghĩ rằng nó đã sạch - dù trên thực tế, đôi giày của vốn dĩ chẳng hề dính chút bụi bẩn nào.
Cô đứng dậy.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, đã lau sạch giày cho . Giờ xin phép trước.
Cô xoay định bước .
Huyền Ảnh dõi theo bóng lưng cô; đôi mắt tựa như mực loang nh và uyển chuyển - thật khó mà thấu hiểu được những gì ẩn chứa trong đó. Bỗng nhiên, cất tiếng.
- Kính thưa quý vị, hôm nay là tiệc đính hôn của Tổng thống Chu và Quân Tam tiểu thư. Chi bằng chúng ta hãy mời vũ nữ hàng đầu của “Phòng A Kiều” lên trình diễn một ệu múa cho mọi cùng thưởng thức, được chứ?
Ánh mắt của tất cả mọi trong sảnh đều đổ dồn về phía họ, và cả đại sảnh lập tức chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn .
Đường Mạt Nhi và Lâm Thi Vũ vừa mới lên lầu để tìm Quân Hi Th trong phòng trang ểm. Nghe th giọng nói của , cả hai cũng lập tức ngoảnh lại theo.
Phong Linh Tuyết khẽ chao đảo, vội vàng xoay lại đối diện với Huyền Ảnh.
Huyền Ảnh cô.
- Ai cũng bảo Phong Linh Tuyết là múa đẹp nhất, từng động tác của cô mê hồn đến mức đạt tới độ hoàn mỹ. ta đồn rằng bất cứ gã đàn nào cũng sẵn sàng tán gia bại sản chỉ để được ngắm Phong Linh Tuyết múa một ệu. Vậy bây giờ, hay là chúng ta mời Phong Linh Tuyết biểu diễn một ệu múa miễn phí cho mọi cùng xem nhé? Mọi đồng ý với sắp xếp này kh?
- Đồng ý chứ, lại kh chứ!
Đám đ trong sảnh đều hò reo phấn khích.
Ánh mắt của đám đàn đổ dồn về phía Phong Linh Tuyết, cứ như thể họ đang ngắm một nàng kỹ nữ hạng sang mà họ chẳng bao giờ đủ tiền để bao trọn vậy.
Đám phụ nữ thì ai n đều nở nụ cười đầy ác ý; quả là một cách hay tuyệt để làm nhục con hồ ly tinh này!
- Cô định múa ệu gì đây? - Ánh mắt Huyền Ảnh dừng lại trên Phong Linh Tuyết.
Cô đang khoác trên một chiếc áo măng tô màu đen, che kín mít từ đầu đến chân. Đó là một vẻ ngoài vô cùng kín đáo, mực phù hợp với kh khí của buổi tiệc đính hôn này.
- Nghe đồn là Phong Linh Tuyết mức giá khác nhau tùy theo từng ệu múa. Điệu múa đắt đỏ nhất - thứ mà chưa gã đàn nào đủ tiền để chi trả - chính là... múa cột.
- Vậy thì hãy để Phong Linh Tuyết biểu diễn một ệu múa cột cho chúng ta xem , mọi th nào?
Cả đám đ đều sững sờ đến choáng váng. Phong Linh Tuyết vốn nổi d là vũ c xuất sắc nhất; tiết mục đắt giá nhất tại chốn “Phòng A Kiều” cũng chính là màn múa cột của cô. Từ trước đến nay, cô chưa từng một lần biểu diễn múa cột trước chốn đ bao giờ.
- Múa ! Múa ! - Mọi đồng th hò reo.
Đường Mạt Nhi khẽ cau mày. Dẫu chẳng hề hay biết giữa Huyền Ảnh và Phong Linh Tuyết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô th Huyền Ảnh lần này quả thực đã quá giới hạn .
Cô định bước xuống lầu.
Nhưng Lâm Thi Vũ đã kịp giữ tay cô lại.
- Mạt Nhi à, kìa.
Đường Mạt Nhi xuống phía dưới; Phong Linh Tuyết bước vào từ lối cửa chính trên đôi giày cao gót, trong khi đám đ hò reo vang dội.
Những chiếc gót nhọn cao vút gõ nhịp lách cách trên nền đá cẩm thạch, tạo nên một âm th nghe thật tuyệt diệu. Eo của vài đàn bỗng trở nên tê dại, cứ như thể họ vừa bị bỏ t.h.u.ố.c mê vậy. Chỉ cần nghe th tiếng giày cao gót của cô thôi, họ đã cảm th phấn khích tột độ.
Đám đ dần chìm vào tĩnh lặng, cứ như thể một ma lực nào đó tỏa ra mỗi khi Phong Linh Tuyết bước tới. Cô đưa tay lên, tháo cúc chiếc áo khoác dài đang mặc trên . Chỉ với một động tác dứt khoát và đầy uyển chuyển, cô ném chiếc áo khoác đen về phía đám đ, và nó đáp trúng ngay vào mặt một đàn .
Mọi đều thốt lên kinh ngạc.
Bên trong chiếc áo khoác, Phong Linh Tuyết diện một chiếc đầm đỏ hai dây mảnh mai, để lộ làn da mịn màng và rạng rỡ. Quả thực, cô sinh ra đã là một tuyệt sắc giai nhân.
Khi cô bước tới trung tâm sảnh chính, dưới ánh đèn rực rỡ, một dải lụa mềm mại từ trên cao bu xuống; cô liền vắt chân lên dải lụa - trong khi vẫn đang mang trên chân đôi giày cao gót chọc trời kia...
Chưa có bình luận nào cho chương này.