Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1132: Từ Giờ Trở Đi, Tôi Là Chủ Nhân Của Cô

Chương trước Chương sau

Suốt thời gian qua, chỉ đứng một cách thụ động. những đàn khác làm nhục cô. Ngay cả khi cô bị lôi và bị cưỡng h.i.ế.p tập thể, cũng kh hề phản ứng.

Cô biết rằng sẽ kh cứu cô.

Mà thực ra, chẳng còn lý do gì để cứu cô nữa.

Hàng mi cô khẽ rung lên khi cô quỳ lạy . Trán cô áp xuống tấm t.h.ả.m lạnh lẽo, mắt đỏ hoe và đẫm lệ. Sự thật giáng xuống cô quá mạnh, Ảnh của cô thực sự đã c.h.ế.t.

Cứu em.

Nếu ý định của là muốn cô cầu xin giúp đỡ, nếu muốn trả thù cô, thì ều ước của đã thành hiện thực.

Cô thật đáng thương.

Cô kh gia thế quý tộc và số phận bất hạnh. Từ khi gia nhập Phòng A Kiều, cô đã mang cái mác "gái ếm" suốt đời.

Gái ếm, ai cũng thể chà đạp lên cô.

Khi cô nói "cứu em", giọng cô hơi khàn. Huyền Ảnh đưa ếu xì gà lên môi, nhưng chỉ đến lúc đó mới nhận ra đã hút hết.

Chỉ mất một ếu xì gà mà đã được chứng kiến ​​cảnh tượng kịch tính như vậy.

Ném ếu xì gà đã cháy hết vào gạt tàn, ngả ra sau ghế và duỗi chân, quay mặt về phía cô, vẻ mặt vô cùng thản nhiên. Cô quỳ xuống giữa hai chân , cúi đầu lạy .

- Ngẩng đầu lên.

Phong Linh Tuyết ngẩng đầu lên.

Huyền Ảnh liếc tên tay sai thân tín. Tên tay sai ném một bản hợp đồng xuống đất.

- kỹ này, đã mua cô từ Phòng A Kiều, cô kh còn ở với bọn họ nữa.

Những đàn đều kinh ngạc, nhưng họ kh dám lên tiếng. Thì ra... Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đã để mắt đến Phong Linh Tuyết từ lâu .

Họ tiêu đời .

Phong Linh Tuyết cúi đầu bản hợp đồng trên đất. hai bản hợp đồng. Một là với Phòng A Kiều, còn bản kia…

- Bản hợp đồng kia là giữa cô và . Cô kh còn thuộc về họ nữa, mà thuộc về . Từ giờ trở , là chủ nhân của cô, và cô là… nô lệ của .

Huyền Ảnh nhếch khóe môi cười khẩy khi ngắm nhan sắc quyến rũ của cô. Ngay cả góc nghiêng khuôn mặt cũng đã tuyệt mỹ.

- Nếu kh còn lựa chọn nào khác, hãy ký hợp đồng. Cô cũng thể kh ký, nhưng cô theo những đàn này. Tất cả tùy thuộc vào cô.

kh ép buộc cô.

Nhưng thực sự là hiện thân của việc ép buộc khác.

Cô thậm chí còn lựa chọn thứ hai nào kh?

Mặc dù Phòng A Kiều là nhà tù của cô, nhưng nó cũng là chỗ dựa an toàn của cô. Giờ đây, khi kh còn được họ bảo vệ, cô kh biết đàn nào sẽ cưỡng bức .

Phong Linh Tuyết ngẩng đầu lên, thẳng vào mắt .

- Em sẽ ký, lại từ chối chứ? Em luôn khao khát được ở bên một đàn địa vị, quyền lực và tiền bạc. Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đáp ứng tất cả ều kiện của em, em nhất định sẽ ký mà kh chút do dự.

Huyền Ảnh kh biểu lộ cảm xúc gì mà vẫn khen ngợi cô.

- Cô vẫn th minh như xưa.

Tên tay sai của mang bút đến, Phong Linh Tuyết cầm l và ký tên vào hợp đồng.

- Giờ cô gọi là gì?

Phong Linh Tuyết mím môi.

- Chủ nhân.

Huyền Ảnh nhướng mày hài lòng. vỗ vào đùi, cô từ trên xuống như thể cô là thú cưng của .

- Lại đây, ngồi lên đùi nào.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, thật là thiên vị. quên mất chúng em khi đã tìm được khác. Em cũng muốn ngồi lên đùi . - Một đẹp nũng nịu dụi vào Huyền Ảnh, tỏ vẻ nũng nịu.

Huyền Ảnh liếc cô ta một cách lạnh lùng.

Điều đó khiến đẹp dựng tóc gáy và mặt tái mét.

Cô ta kh thể nào thấu hiểu được những suy nghĩ của . Dường như nhiều phụ nữ vây qu ; chẳng hề xua đuổi bất kỳ ai trong số họ, nhưng đồng thời lại luôn giữ một khoảng cách nhất định với tất cả.

Trước đây, chưa từng cho phép bất kỳ phụ nữ nào được lại gần .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1132-tu-gio-tro-di-toi-la-chu-nhan-cua-co.html.]

Huống chi là được ngồi lên đùi .

đẹp kia chẳng dám thốt lên lời nào, cô ta đã hoàn toàn khiếp sợ. Đột nhiên, Huyền Ảnh cất tiếng.

- Ngoan nào, lần sau sẽ cho cô ngồi lên đùi .

đẹp nở một nụ cười cứng nhắc.

Phong Linh Tuyết đứng dậy khỏi tấm thảm, trèo lên ngồi vào lòng vòng tay ôm l cổ .

Huyền Ảnh luồn những ngón tay vào mái tóc cô, nâng khuôn mặt cô lên cúi xuống định trao một nụ hôn.

Nhưng Phong Linh Tuyết lại né tránh.

Lòng Huyền Ảnh chợt chùng xuống.

- Chủ nhân, em là của . Cớ lại vội vàng đến thế? Việc quan trọng nhất lúc này là dạy cho đám đàn kia một bài học đã. - Phong Linh Tuyết nhướng mày, trừng mắt m gã đàn cùng Chủ tịch Trương bằng ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí.

Chân cẳng bọn họ lập tức rụng rời khi bị cô trừng mắt một cách dữ dội đến thế.

Huyền Ảnh liếc mắt sang đám đàn kia.

- Ồ?

- Chủ nhân, chẳng lẽ định kho tay đứng khi kẻ khác ức h.i.ế.p nô lệ của ?

Trên gương mặt Huyền Ảnh hiện lên một nụ cười đầy vẻ trào phúng.

Đám đàn bắt đầu la hét ầm ĩ.

- Phong Linh Tuyết, cô đúng là kẻ độc ác! Sau khi đã câu dẫn được “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc”, cô liền trở mặt hòng hủy hoại chúng !

Phong Linh Tuyết vẫn giữ vẻ ềm nhiên. Cô vốn chẳng là một kẻ chuyên làm việc thiện. Cô kh giống như Đường Mạt Nhi, Lâm Thi Vũ hay Quân Hi Th... Mỗi họ đều sở hữu những nét quyến rũ và tài năng riêng biệt, còn cô thì chẳng gì cả.

Ngay từ khi còn nhỏ, cô chỉ học được duy nhất một kỹ năng: làm hài lòng đàn .

Bọn họ chẳng tư cách gì để trách cứ cô vì đã làm ều đó cả.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, đừng để bị Phong Linh Tuyết lừa gạt! Cô ta chẳng hề yêu đâu, cô ta chỉ đang lợi dụng mà thôi!

Huyền Ảnh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, liếc mắt ra hiệu cho tên tay chân thân cận của . Tên tay chân lập tức vớ l một th kim loại, giáng thẳng vào bụng đám đàn kia.

Phụt.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe khắp cả tấm t.h.ả.m trải sàn. Từng lời đồn rằng Vương t.ử Mặt Nạ Bạc cực kỳ tàn bạo, luôn dùng vũ lực để giải quyết hầu hết mọi chuyện. Quả đúng là như vậy, những lời đồn chẳng hề phóng đại chút nào. Những kẻ kia còn chưa kịp thốt lên một tiếng kêu, đã gục ngã t.h.ả.m hại, nằm co quắp trên sàn nhà.

Phong Linh Tuyết trơ mắt bọn chúng ngã xuống; một giọt m.á.u b.ắ.n tung tóe lên khuôn mặt cô. Giọt m.á.u nóng bỏng như lửa đốt. Cô thể cảm nhận rõ rệt làn da đang bỏng rát dưới những tia m.á.u vừa văng trúng.

Ánh mắt cô dần trở nên vô hồn, mất tiêu cự...

Một bàn tay to lớn vươn tới, nâng khuôn mặt cô lên và ép cô quay đầu lại. dùng ngón cái chai sạn lau vết m.á.u vương trên mặt cô.

- Cô sợ ?

Phong Linh Tuyết khẽ lắc đầu.

Huyền Ảnh ôm l vòng eo thon thả của cô, giữ chặt cô trong lòng đặt một nụ hôn lên má cô; nụ hôn từ từ trượt xuống phía cổ cô...

Tên tay sai thân cận cùng hai đẹp kia rời khỏi căn phòng, bỏ lại phía sau chỉ còn hai bọn họ cùng một vũng m.á.u đỏ tươi lênh láng trên sàn nhà.

Trong tâm trí, Phong Linh Tuyết vẫn ngửi th mùi t nồng của máu; mùi hương vô cùng xốc mũi và khiến cô cảm th vô cùng khó chịu.

Cô siết chặt hai nắm tay đặt bên h, kh thể kìm nén thêm được nữa liền đẩy ra.

- Chủ nhân, em đang đến kỳ kinh nguyệt.

Huyền Ảnh khẽ cau mày khi bị cô đẩy ra. cô bằng một ánh mắt sắc lạnh, xuyên thấu tâm can.

- Thật ?

- Vâng. – Cô khẽ gật đầu.

Bàn tay của Huyền Ảnh trượt xuống phía dưới, vỗ nhẹ vào h cô.

- Đứng dậy .

Đàn thường chẳng m mặn mà khi phụ nữ đến kỳ kinh nguyệt; họ thường cảm th chuyện đó thật dơ bẩn.

Phong Linh Tuyết đứng dậy, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng , giọng nói của lại vang lên bên tai cô.

- Ra ghế sô-pha , dạng chân ra. Để kiểm tra xem .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...