Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1135: Hạ Thuốc Cô
Quân Hi Nghiên biết rằng từ thuở ấu thơ, Th Th vốn đã vô cùng th minh, nhưng suy cho cùng, con bé vẫn chỉ là một cô bé nhỏ dại. Lẽ ra, con bé được sống một cuộc đời đơn giản và hạnh phúc.
Con bé kh đáng gánh vác trọng trách của gia tộc và đất nước trên đôi vai non nớt .
…
Vào lúc đêm khuya th vắng, ngọn gió lạnh buốt rít lên từng hồi, chiếc xe limousine từ từ dừng lại bên bến tàu. Cánh cửa sau mở ra. Chu Th cúi , nhẹ nhàng bế l Quân Hi Th đang trong trạng thái bất tỉnh.
- Chu Th, hãy đưa Th Th rời ngay lập tức. Từ nay về sau, xin gửi gắm Th Th cho chăm sóc. nhất định đảm bảo cho con bé được sống một cuộc đời hạnh phúc. - Quân Hi Nghiên và Quân Hi Lăng hạ giọng dặn dò.
Chu Th cúi Quân Hi Th đang nằm gọn trong vòng tay . Đầu cô trùm một tấm khăn voan, toàn thân được bao bọc kín mít trong chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, cô đang chìm sâu vào giấc ngủ.
- Chị cả, chị hai, hai hãy cùng chúng em . Dạo gần đây, Lôi Trạch dường như đã biến thành một con hoàn toàn khác. hành động vô cùng chớp nhoáng và tàn bạo; chẳng bao lâu nữa, sẽ phái đến bắt giữ hai đ.
Quân Hi Nghiên cũng vô cùng kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột của Lôi Trạch.
- Chắc c kẻ đứng sau giật dây Lôi Trạch. Kẻ đó mới chính là kẻ nguy hiểm nhất.
Nghe vậy, Quân Hi Lăng quay sang Chu Th và nói.
- Chính vì lẽ đó mà chúng càng kh thể rời . Chúng sẽ ở lại để câu giờ cho hai ; vậy nên, hãy rời nh nhất thể nhé.
- Đúng vậy. - Quân Hi Nghiên gật đầu phụ họa.
- Chúng sẽ kh đâu cả. Chúng là con gái của gia tộc Quân. Chúng đã thất bại trong việc bảo vệ Đất nước Z theo di nguyện của chú và cha; vậy thì làm chúng thể bỏ vào lúc này chứ?
- Chị cả, chị hai…
- Đủ . Sự do dự lúc này chỉ mang lại rắc rối mà thôi. Chu Th, ngay ! - Quân Hi Nghiên giục giã.
Chu Th gật đầu đáp lời.
- Được , vậy em sẽ đưa Th Th rời đây. Hai hãy bảo trọng nhé.
Ôm chặt Quân Hi Th trong vòng tay, Chu Th quay lại, sẵn sàng bước lên con thuyền đang chờ sẵn.
Đúng lúc , họ nghe th tiếng bước chân đang vọng lại, ngày một gần hơn. Một toán lính ngự lâm hoàng gia chạy ùa tới, bao vây kín mít toàn bộ bến tàu.
Lôi Trạch cất tiếng cười lớn.
- Tổng thống Chu, cùng các vị tiểu thư nhà họ Quân, các định đâu đ?
Đồng t.ử của Quân Hi Nghiên co rút lại. Cô kh ngờ Lôi Trạch lại hành động nh gọn đến thế.
- đâu! Mau mang Quân Tam tiểu thư lại đây cho ta!
- Đừng đụng vào em gái !
Quân Hi Nghiên định x tới, nhưng một nòng s.ú.n.g đen ngòm đã chĩa thẳng vào thái dương cô.
Một tên lính ngự lâm bế bổng Quân Hi Th mất.
- Các định đưa Th Th đâu?
Lời vừa dứt, một chiếc xe chống đạn từ từ hiện ra trong tầm mắt họ dừng lại ngay gần đó.
Gió đêm lạnh buốt. Ánh sáng lạnh lẽo hắt ra từ chiếc limousine khiến nó tr tựa như một vị hoàng đế vừa ngự giá đến nơi. Kh ai thể thấu qua những ô cửa kính đen kịt đóng kín, càng khiến chiếc xe trở nên bí ẩn và đầy vẻ uy nghiêm.
Rốt cuộc là ai vậy?
Lôi Trạch bước tới, đích thân mở cửa xe. Tên lính ngự lâm liền trao Quân Hi Th vào tay đàn ngồi bên trong.
Quân Hi Nghiên kh thể rõ nội thất bên trong, cô chỉ thoáng th được một góc nhỏ. Đó là một đôi giày da đen bóng loáng, và phía trên là ống quần tây đen được là phẳng phiu, sắc nét. Dù đàn đó là ai, tr vẫn toát lên vẻ đầy quyền thế và bí hiểm.
Cánh cửa sau đóng sập lại, và chiếc xe chống đạn từ từ lăn bánh rời .
Họ đã bắt Quân Hi Th mất !
Quân Hi Nghiên nghiến chặt răng, hét lớn.
- Tây C tước! Đã cất c đến tận đây , kh chịu lộ diện ?
Chiếc xe chống đạn từ từ dừng lại ngay trước mặt Quân Hi Nghiên. Cửa kính phía sau hạ xuống, để lộ ra một gương mặt tuấn tú. Ánh đèn từ bến tàu chiếu rọi vào thân hình hoàn hảo của qua khung cửa kính. quả thực sở hữu một vẻ đẹp tuấn tú đến mức khó tin.
Đó chính là Tây C tước - Lục Dạ Minh.
Quân Hi Nghiên cười khẩy một tiếng.
- Tây C tước à, quả nhiên là . đã cấu kết với Lôi Trạch từ lâu lắm nhỉ? Nói nghe xem nào, chuyện trai mất tích liên quan gì đến kh?
- Tây C tước, quả thực là một kẻ vô cùng đê tiện. Chú của và mẹ của từng dành tình cảm cho nhau, vậy mà lại bắt tay với Lôi Trạch để hủy diệt Quân gia! - Quân Hi Lăng giận dữ gào lên.
Lục Dạ Minh nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua hai kẻ đang nằm bệt dưới đất. Khóe môi từ từ cong lên, vẻ thản nhiên đầy ngạo mạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cô biết rõ muốn gì, thế mà cứ mãi lẩn trốn và né tránh , kh chịu để chạm vào cô .
Ánh mắt Quân Hi Nghiên dừng lại trên gương mặt nhỏ n của Quân Hi Th.
- Thì ra đã cấu kết với Lôi Trạch từ tận một năm trước. muốn chiếm đoạt Th Th!
Lục Dạ Minh cúi đầu xuống lòng , vào gương mặt nhỏ bé đang ẩn dưới lớp khăn choàng. cất giọng trầm thấp, nhẹ nhàng, tựa như đang độc thoại với chính .
- Ngay khoảnh khắc chạm mắt cô tại thủ đô, đã biết rằng cô thuộc về .
- À. - Khóe môi Quân Hi Nghiên cong lên.
- Ai ngờ rằng tài thuần sói của Th Th lại thể thuần phục được cả trái tim hoang dã của vị Tây C tước này!
Lục Dạ Minh nhướng mày, kh đáp lại lời châm chọc đó. Bí thuật thuần sói mà cô nắm giữ, chỉ riêng ều đó thôi cũng đủ để khơi dậy d.ụ.c vọng trong .
- Tây C tước à, nghĩ rằng khi biết được sự thật, liệu Th Th còn muốn ở bên cạnh nữa hay kh?
Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Ngay cả đôi l mày của cũng chẳng hề nhíu lại.
- Cô sẽ chẳng bao giờ biết được đâu!
Dứt lời, chiếc xe limousine lao vút .
Lôi Trạch ra lệnh cho thuộc hạ.
- Bắt trọn cả bọn lại cho ta. Chỉ vài ngày nữa thôi, ta sẽ chính thức nhậm chức Tổng thống. Khi đó, ta sẽ mời tất cả các đến dự lễ nhậm chức. - vừa nói vừa cười lớn.
…
Bên trong chiếc limousine.
Phan Mân, đang ngồi ở ghế phụ, lên tiếng.
- Tây C tước, Quân Tam tiểu thư chỉ đang chìm vào giấc ngủ thôi. Cô kh hề bị hạ độc.
Ánh mắt Lục Dạ Minh khẽ lay động. Hai chị của cô quả thực yêu thương cô. Họ tuyệt đối kh thể nào nỡ lòng hạ xuân d.ư.ợ.c vào em gái được.
Thế nhưng, họ lại sẵn sàng để cho Chu Th chiếm đoạt thân xác của Quân Hi Th.
Lục Dạ Minh l ra một viên t.h.u.ố.c đưa cho Quân Hi Th uống. Sau đó, giơ tay nhấn nút, kéo tấm vách ngăn giữa hai khoang xe lên.
Ưm…!
Thật ấm áp.
Cảm giác nóng bỏng vô cùng.
Quân Hi Th mơ màng giơ tay lên, vội vàng kéo kéo vạt áo. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Cả cô nóng ran, nhiệt độ cứ thế tăng dần lên mãi.
Cô chỉ muốn lột bỏ hết quần áo trên ra ngay lập tức.
Hàng mi cô khẽ run rẩy khi cô từ từ mở mắt.
Hình ảnh đầu tiên lọt vào mắt cô là một gương mặt tuấn tú vô cùng quen thuộc. Cô chớp mắt vài cái, mất vài giây định thần mới nhận ra đó là ai. Tây C tước.
Lúc này, cô đang nằm gọn trong vòng tay của Tây C tước.
- Tại lại ở đây? - Quân Hi Th vội vàng ngồi bật dậy.
- nhớ là… chị cả đã đưa cho một bát chè đậu đỏ để uống…
Cô bỗng khựng lại, kh nói tiếp nữa. Với sự th minh vốn , cô đã sớm nhận ra rằng bát chè đậu đỏ kia vấn đề.
Chị cả đã hạ t.h.u.ố.c cô!
Nhưng tại chứ?
Cả cơ thể cô đang nóng bừng lên. Cô khẽ cau mày, cảm th vô cùng khó chịu.
- thế? - Một giọng nói trầm ấm, đầy từ tính vang lên ngay bên tai cô.
- Mặt cô đỏ bừng lên kìa.
Một bàn tay to lớn khẽ vươn tới, chạm nhẹ vào khuôn mặt cô.
Vừa nãy, vì cảm giác nóng bức hành hạ, cô đã vội vàng tháo bỏ chiếc khăn choàng trên ra. Giờ đây, những ngón tay đang lướt trên má cô; cái chạm nhẹ nhàng đến mức cô chẳng thể xác định rõ liệu thực sự đang chạm vào hay kh.
Hai gò má cô bỗng ửng lên những vệt hồng thẹn thùng. Cô khẽ c.ắ.n nhẹ lên đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng trắng ngần, vươn tay ra định ngăn lại.
- Đừng chạm vào … á! - Cô đẩy ra, nhưng lại bu tay.
Cô chẳng rõ liệu làm vậy là cố ý hay do ác ý, nhưng thân hình mảnh mai của cô đã trượt khỏi cặp đùi rắn chắc của , cô ngã xuống bên h chân .
Cổ chiếc váy trắng của cô đã bị nới lỏng, một bên trễ xuống bờ vai xinh xắn, để lộ chiếc áo hai dây mà cô mặc bên trong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.