Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1146: Nụ Hôn Dành Cho Cô

Chương trước Chương sau

Mái tóc của Phong Linh Tuyết bồng bềnh trong làn nước, trong khi chính cô lại cứ thế chìm dần xuống đáy bồn tắm.

Đứng bên cạnh, Huyền Ảnh tựa vào thành bồn, ánh mắt đầy vẻ bề trên khinh khỉnh xuống, chờ đợi cô tỉnh lại. Thế nhưng, dù đã qua một lúc lâu, cô vẫn cứ tiếp tục chìm sâu, kh hề phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Đồng t.ử co rút lại khi cuối cùng cũng nhận ra ều bất thường; ngay khoảnh khắc , thậm chí còn quên cả việc hít thở.

Chưa kịp suy nghĩ gì, cơ thể đã phản xạ theo bản năng: cúi gập xuống, thò tay vào làn nước lạnh, nắm l đôi cánh tay thon thả của cô kéo mạnh cô lên.

Rầm!

Đầu gối va mạnh vào thành bồn tắm, khiến cả ngã nhào về phía trước.

Nước trong bồn tràn lênh láng, thậm chí còn chảy tràn ra cả tấm t.h.ả.m trải sàn bên ngoài. Bộ đồ ngủ của ướt sũng, dính chặt vào như một lớp da thứ hai. Biểu cảm trên gương mặt hoàn toàn khác hẳn với vẻ ềm tĩnh thường th; lần đầu tiên, để lộ ra một khía cạnh hoảng loạn tột độ - một khía cạnh mà chưa ai từng được chứng kiến.

Ôm chặt Phong Linh Tuyết vào lòng, khẽ vỗ nhẹ lên má cô, cất tiếng gọi tên cô với giọng ệu khàn đặc.

- Phong Linh Tuyết! Phong Linh Tuyết!

Kh hề chút phản ứng nào.

- Phong Linh Tuyết, chưa được c.h.ế.t! chưa cho phép cô c.h.ế.t! Cô nghe th kh? Mở mắt ra ngay! Cô kh bao giờ được c.h.ế.t! Cô thừa biết rằng chẳng thể nào trốn thoát được đâu; dù cô ở bất cứ đâu - ngay cả khi đã c.h.ế.t - vẫn sẽ tìm ra cô!

Nói đoạn, cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi cô. Một tay giữ l hai bên má cô, bắt đầu thực hiện các động tác hô hấp nhân tạo để cứu cô.

Khụ...

Khụ...

Phong Linh Tuyết ho lên hai tiếng, hàng mi cô khẽ rung động. Cô đang dần l lại ý thức.

Cuối cùng cô cũng đã tỉnh lại.

Cô đã tỉnh !

Huyền Ảnh cảm th như thứ gì đó đang chực nhảy xổ ra khỏi lồng n.g.ự.c . siết chặt hai nắm tay, chợt nhận ra lòng bàn tay đang ướt đẫm mồ hôi.

đang hoảng loạn ?

lẽ là vậy.

Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy vẻ tự giễu. tự nhủ rằng, lẽ đó chính là một dạng cảm xúc gọi là sự lo âu chăng. Suy cho cùng, vẫn chưa hành hạ cô thỏa thích mà; làm thể dễ dàng để cô c.h.ế.t như thế được chứ? Việc trêu chọc cô lẽ là niềm vui lớn nhất trong đời lúc này.

Gương mặt tối sầm lại như trời gi bão, hơi thở hổn hển nặng nề; bước tới, đôi môi chạm vào môi cô. Trước đó đã hô hấp nhân tạo cho cô, nhưng giờ đây, thực sự đang hôn cô một lần nữa.

Môi cô mềm mại, căng mọng và tỏa ra mùi hương thật quyến rũ. Yết hầu của đã khẽ chuyển động khi thực hiện hô hấp nhân tạo cho cô lúc nãy. Giờ đây, bắt đầu hôn cô như thể đang thưởng thức món tráng miệng tuyệt vời nhất trần đời, đưa chiếc lưỡi vào sâu trong khoang miệng cô một cách đầy chiếm hữu và mãnh liệt.

Lưỡi khám phá từng ngóc ngách trong miệng cô, nếm trọn vị ngọt ngào nơi khoang miệng khi khẽ l.i.ế.m đầu lưỡi cô.

Cảm giác khi hôn một là như thế này ?

Cảm giác thật đê mê, khiến tâm trí như muốn nổ tung.

đã tận hưởng khoảng thời gian trên giường lúc nãy - cảm giác thật tuyệt - nhưng nụ hôn này thậm chí còn mang lại cho cảm giác khoái lạc tột đỉnh hơn nhiều.

phụ nữ này quả thực là một tạo vật tuyệt mỹ tựa tiên nữ giáng trần.

thực sự đã lòng cô .

Phong Linh Tuyết mơ một giấc mơ.

Trong giấc mơ , cô đang chạy trên một t.h.ả.m cỏ x mướt, và một con hổ dữ đang rượt đuổi cô từ phía sau. Cô hoảng sợ tột độ, chỉ còn biết dốc hết sức lực để chạy trốn. Chạy ! Cô buộc tiếp tục chạy. Khi cô ngoảnh đầu lại , con hổ đã ở ngay sát gót chân cô; nó chồm lên vồ l cô, khiến cả hai cùng ngã nhào xuống đất.

Á!

Cô thét lên một tiếng thất th, nh ninh rằng con hổ sẽ c.ắ.n xé cô đến c.h.ế.t, nhưng ều đó đã kh xảy ra.

Thay vào đó, con hổ lại hôn lên môi cô.

Phong Linh Tuyết giật tỉnh giấc.

, tựa như một bóng ma bước ra từ màn đêm, xuất hiện ngay trước mặt cô. vẫn đeo chiếc mặt nạ che một nửa khuôn mặt, nhưng ều đó chẳng hề làm suy giảm chút nào vẻ phong độ và quyến rũ của .

Tại lúc nào cũng đeo chiếc mặt nạ đó vậy nhỉ?

Trước đây, chưa từng đeo nó bao giờ.

Trước khi Phong Linh Tuyết kịp tìm ra lời giải đáp, cô chợt nhận ra đang ở trong một tư thế vô cùng nhạy cảm: cô đang ngồi gọn trong lòng

- Cuối cùng cô cũng chịu tỉnh ?

Huyền Ảnh cô bằng ánh mắt đầy d.ụ.c vọng, đôi tay khẽ ôm l vòng eo thon thả của cô.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Một giờ sau đó.

Cánh cửa phòng tắm mở ra; Huyền Ảnh nhẹ nhàng đặt Phong Linh Tuyết xuống chiếc giường êm ái. Phong Linh Tuyết cảm th như thể toàn thân sắp rã rời; cô thậm chí còn chẳng còn chút sức lực nào để mở mắt ra.

Huyền Ảnh vận trên bộ đồ ngủ lụa đen, tr đầy vẻ sảng khoái, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh hung tợn, đầy thú tính của chỉ mới lúc nãy.

liếc phụ nữ đang nằm trên giường; cô chỉ nằm đó, lặng lẽ và bất động. Cô dường như càng trở nên quyến rũ hơn trong mắt khi hiện hữu vẻ yếu ớt ; dù thế nào nữa, cũng chẳng bao giờ cảm th chán cô. C.h.ế.t tiệt, cô quả thực quá đỗi mê hồn.

Cốc... cốc...

Tiếng của một tên thuộc hạ vọng vào từ bên ngoài.

- Thiếu gia.

Huyền Ảnh quay lại, bước ra khỏi phòng.

...

đã rời .

Cuối cùng thì cũng đã rời .

Phong Linh Tuyết rốt cuộc cũng thể thả lỏng sau khoảng thời gian dài căng thẳng tột độ; cô ngả nghỉ ngơi giữa những tấm chăn lụa ấm áp.

Cốc... cốc...

Cánh cửa phòng bật mở, hầu gái lớn tuổi bước vào cùng hai cô hầu trẻ khác.

- Cô Phong, xin hãy uống viên t.h.u.ố.c này. - hầu gái lớn tuổi đưa ra một viên thuốc, gương mặt hoàn toàn vô cảm.

Phong Linh Tuyết ngồi bật dậy.

- Đây là thứ gì?

- Thuốc tránh thai.

Thuốc tránh t.h.a.i ư?

Phong Linh Tuyết mím chặt môi.

- bị dị ứng với Tây y, phiền các cô chuẩn bị giúp t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i dạng Đ y được kh?

Hai cô hầu trẻ kia vốn đã ngập tràn sự ghen tỵ. Huyền Ảnh đã trở về từ bốn tiếng trước, nhưng lại cứ ở lì trong phòng cùng cô ta suốt khoảng thời gian đó. Chưa cần xét đến những chuyện khác, riêng việc Huyền Ảnh bị mê đắm bởi thân xác của phụ nữ này là ều chắc c.

Căn phòng lúc này tr thật bừa bộn t.h.ả.m hại; nước từ bồn tắm tràn lênh láng khắp sàn, cảnh tượng thật hỗn độn.

Lúc Huyền Ảnh vừa trở về, bọn họ đã vội vàng chạy tới, cố tình ưỡn n.g.ự.c khoe vòng một khi cúi xuống định thay giày cho ; thế nhưng lại lạnh lùng đạp văng bọn họ ra một cách tàn nhẫn, thẳng lên lầu.

Với thái độ vô tình bạc bẽo , thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt bọn họ l một cái.

Hai cô hầu gái trao đổi ánh mắt với nhau cất lời.

- Cô Phong, cô đang kiếm cớ để trốn tránh việc uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i đ à? Tốt nhất là bỏ ngay ý định đó ; cô là cái thá gì mà dám mơ tưởng đến việc m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của thiếu gia chứ?

- Cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển của thiếu gia mà thôi. Thiếu gia vẫn chưa kết hôn, chỉ vị Nữ C tước tương lai của mới xứng đáng m.a.n.g t.h.a.i con nối dõi cho . Còn cô, cô chỉ là một ả gái bao hạng thấp mà thôi!

Phong Linh Tuyết vẫn giữ vẻ ềm tĩnh, cô liếc hai cô hầu gái bằng ánh mắt lạnh nhạt.

- Cả hai cô đều thầm thương trộm nhớ thiếu gia của đúng kh? một cách giúp cả hai cô thể được ở bên cạnh ta đ.

Mắt hai cô hầu gái sáng rực lên, vội vàng hỏi.

- Cách gì cơ?

Phong Linh Tuyết nhướng mày, cô đảo mắt một vòng đáp.

- Thiếu gia thích những kẻ làm nghề gái bao, vậy thì cả hai cô cứ việc làm gái bao .

- Cô...! - Nghe những lời , đám hầu gái giận tím mặt, suýt chút nữa đã hộc m.á.u vì uất ức.

- Đủ . - hầu gái lão luyện cuối cùng cũng xuất hiện, đưa viên t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho Phong Linh Tuyết.

- Cô Phong, chỉ đang làm tròn bổn phận của thôi. Xin cô hãy uống viên t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i này.

Phong Linh Tuyết im lặng vài giây, nhận l viên t.h.u.ố.c từ tay hầu gái và đưa vào miệng. Cô nuốt trôi viên t.h.u.ố.c mà chẳng cần dùng đến nước.

Huyền Ảnh nán lại trong thư phòng suốt một tiếng đồng hồ để giải quyết những trọng sự liên quan đến quân đội. Theo kế hoạch, ngày hôm sau sẽ trở về Quốc gia A.

Sau khi xử lý xong c việc, đứng dậy trở về phòng ngủ. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, hương gỗ đàn hương thoang thoảng khắp nơi nhằm xua tan mùi ái ân nồng nặc còn vương lại.

bước lại bên giường, xuống Phong Linh Tuyết đang nằm ở đó.

Chính vào lúc , nhận ra ều gì đó bất thường ở cô.

Gương mặt Phong Linh Tuyết đỏ bừng, đôi l mày cô cau chặt lại, tr như thể cô đang chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...